NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1030: Ta vẫn kính trọng huynh là một trang hảo hán!

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:00:40
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay Mạc Nhược khựng , lùi về một bước. Cánh tay của Thời T.ử Nhiên nặng nề buông thõng xuống nữa, phát một tiếng động trầm đục. Mạc Nhược như nghẹn , thốt nên lời, chỉ sững sờ chôn chân tại chỗ, đôi mắt trân trân bên trong.

Bạch Âm hiểu chuyện gì, bèn bước tới nương theo ánh mắt trong xe ngựa. Khoảnh khắc thấy cảnh tượng , cũng c.h.ế.t lặng.

Kỷ Vân Thư đang ôm lấy Thời T.ử Nhiên, để đầu gối lên đùi . Một mất tri giác, còn một thì như kẻ mất hồn.

"Ư..." Bạch Âm chỉ cảm thấy tay chân tê rần. Tại thành thế ? Hắn siết chặt nắm đấm, thầm nghĩ nếu lúc đó nhanh hơn một chút, lẽ kịp cứu vãn tình thế.

Lúc , Đường Tư vác chiếc bụng bầu nặng nề từ xa tới. Cô thấy Cảnh Dung và Bạch Âm xe ngựa bất động, hiểu chuyện gì bèn chậm rãi tiến gần.

"Mọi đây ?"

Vừa , cô đến bên cạnh Mạc Nhược, ánh mắt cũng hướng trong xe.

"Á!"

Biểu cảm của cô và Bạch Âm gần như y hệt , kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm, vội vàng đưa tay bịt miệng. Phải mất một lúc lâu cô mới hồn, đôi mắt đẫm lệ gọi trong xe: "A Kỷ..."

Lời đến miệng thì Mạc Nhược kéo cô , lắc đầu hiệu. Đường Tư lập tức im bặt, dám thêm lời nào.

Qua một hồi lâu, Kỷ Vân Thư mới khẽ động đậy đôi mắt. Đôi tay nhuốm đầy m.á.u của cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Thời T.ử Nhiên, giọng mang theo nỗi đau xé lòng: "Ta nợ ... cả đời cũng trả hết ."

Ta nợ , cả đời cũng trả hết.

Khi những lời , cô bình tĩnh đến lạ lùng. ẩn sự bình tĩnh là những cảm xúc ai thể thấu hiểu chân thực, cũng chẳng ai tâm trạng cô lúc đau đớn đến mức nào. Day dứt, đau khổ, tuyệt vọng... Tất cả những cảm xúc đè nặng lên lồng ngực, tựa như ngàn vạn con d.a.o đang từng chút một rạch nát trái tim vốn đầy thương tích của cô. Giờ phút , trái tim m.á.u thịt lẫn lộn, mất cảm giác.

buông Thời T.ử Nhiên bằng tâm trạng nào, cũng chẳng nhớ bước xuống xe ngựa .

Trong doanh trướng, cô cứ lặng lẽ ở đó, ánh mắt đờ đẫn, gương mặt bình thản đến mức bất kỳ cảm xúc nào. Cô một lời. Trên y phục, mặt, tay cô... cũng là m.á.u của Thời T.ử Nhiên.

Đường Tư bưng một chậu nước lau rửa vết m.á.u cho cô. Chậu nước trong vắt nhanh nhuộm đỏ một màu. Đường Tư đau lòng cô, mấp máy môi nên gì. Ngập ngừng hồi lâu, cô mới lên tiếng: "A Kỷ, trong lòng cô đang buồn. Ta cũng an ủi thế nào, cô cứ , sẽ dễ chịu hơn nhiều."

Kỷ Vân Thư vẫn đáp.

"A Kỷ?"

Vẫn tiếng trả lời. Đường Tư thở dài thườn thượt, tiếp tục lặng lẽ lau sạch vết m.á.u cô, cho cô một bộ y phục sạch sẽ. cô vẫn cứ đó như tượng gỗ, như kẻ mất hồn.

Khi Mạc Nhược bưng cơm canh , Đường Tư kéo tay thì thầm: "Cô cứ như mãi, bất kể gì cũng như thấy. A Mạc, lo lắm, nếu A Kỷ xảy chuyện gì thì thật ..."

Mạc Nhược nắm lấy tay cô trấn an: "Nàng yên tâm , chỉ cần ở đây, sẽ để cô xảy chuyện."

"Ừm!"

Mạc Nhược đặt cơm canh xuống mặt Kỷ Vân Thư đối diện cô.

"Ăn chút gì ?" Mạc Nhược khẽ .

Cô vẫn bất động, mắt chớp. Mạc Nhược trầm mặt, rướn về phía , nghiêm túc với cô: "Cái c.h.ế.t của T.ử Nhiên của cô, cô cần cảm thấy tội . Hơn nữa, chắc chắn thấy cô nông nỗi . Nếu cô mệnh hệ nào thì sự hy sinh của còn ý nghĩa gì nữa? Điều duy nhất cô thể bây giờ là sống thật !"

Kỷ Vân Thư vẫn im lặng.

Mạc Nhược tiếp tục: "Chuyện của Cảnh Dung cũng , vì lo cô xảy chuyện nên mới để Bạch Âm đưa tìm. cô yên tâm, Cảnh Dung mạng lớn, dễ c.h.ế.t ! Ta phái dọc theo con sông đó tìm kiếm . Trong lòng buông bỏ nhất chính là cô, nỡ để bản xảy chuyện chứ? Tin , nhất định !"

Mạc Nhược nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, giọng đầy chắc chắn.

Đường Tư bên cạnh cũng phụ họa: " , Cảnh Dung chắc chắn sẽ ! Hắn nhất định sẽ sống sót trở về gặp cô. Nếu cô chuyện gì, đợi ? A Kỷ, cô đừng năng gì như , đừng dọa sợ. Cô gì với cũng , thậm chí òa lên cũng mà!"

Nói đến đây, chính Đường Tư bật .

Hàng mi Kỷ Vân Thư khẽ run lên, ánh mắt đờ đẫn dần chút thần sắc nhưng vẫn còn mơ hồ. Đáy mắt cô ngân ngấn lệ, nhưng cô vẫn c.ắ.n chặt răng để bật tiếng nức nở nào. Đôi tay cô nắm chặt, run lên bần bật. Nước mắt trào khỏi hốc mắt, lăn dài qua gò má, xuống cằm... từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay đang nắm chặt.

Vẫn bất kỳ âm thanh nào phát .

Đường Tư lập tức ôm chầm lấy hình đang run rẩy của cô: "A Kỷ, cô , cứ hết nỗi đau trong lòng !"

Mạc Nhược thấy cảnh cũng kìm đỏ hoe đôi mắt, dậy ngoài.

Bạch Âm đang đợi bên ngoài, đôi mày nhíu chặt đầy lo lắng nhưng dám Kỷ Vân Thư, sợ bản kìm chế cảm xúc. Thấy Mạc Nhược , vội hỏi: "Muội ?"

"Đường Tư đang ở bên cạnh cô ." Mạc Nhược thở dài: “Xảy chuyện lớn như , thật lo cô vượt qua nổi."

"Cô sẽ vượt qua !" Mạc Nhược khẳng định chắc nịch, nhưng kỹ giống như đang tự an ủi bản hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1030-ta-van-kinh-trong-huynh-la-mot-trang-hao-han.html.]

Bạch Âm lo âu trong, khẽ thở dài: "Phải , tin tức gì của Cảnh Dung ?"

Bạch Âm lắc đầu: "Vẫn ."

"Hắn nhất định sẽ ! Tên đó dù ở trong hang hùm miệng sói cũng thể hóa nguy thành an, một dòng sông c.h.ế.t chóc thể vây khốn ."

Hơn nữa, Cảnh Dung buông bỏ nhất chính là Kỷ Vân Thư. Nếu c.h.ế.t, Kỷ Vân Thư sống thế nào? Vì , nhất định sẽ dốc lực để sống sót trở về tìm cô.

Lát , hai sang một doanh trướng khác. Thi thể Thời T.ử Nhiên đặt ở đó, phủ một tấm vải trắng.

Mạc Nhược bước đến bên cạnh thi thể, lật tấm vải trắng lên, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo trắng bệch của Thời T.ử Nhiên. Hắn nắm chặt.

"T.ử Nhiên, đường bình an. Kiếp , vẫn kính trọng là một trang hảo hán!"

Mắt Mạc Nhược đỏ hoe. Cả đời ít khi phục ai, nhưng Thời T.ử Nhiên là một trong đó. Thời T.ử Khâm cũng !

"Tiếp theo định thế nào?" Bạch Âm bỗng hỏi.

Mạc Nhược im lặng một hồi lâu, buông tay Thời T.ử Nhiên đắp tấm vải trắng. Hai bước ngoài.

Ánh trăng trải dài, cỏ non đồi xa dường như cũng phát sáng, dập dờn như sóng nước lan tỏa. Thảo nguyên vốn dĩ nên bình yên và xinh đến thế!

Mạc Nhược về phía vài bước, trầm ngâm lâu mới lên tiếng.

Bạch Âm nhắc nhở: "Hiện tại Đại Lâm xuất binh, chiến tranh sắp nổ ."

Mạc Nhược hiểu ý. Hồi lâu , : "Đợi an táng T.ử Nhiên xong, sẽ dẫn quân qua đó. Dù thế nào nữa, cũng coi là Hầu Liêu. Trận chiến thể kẻ bàng quan, Hầu Liêu cần ."

" mà..."

Lời Bạch Âm dứt, Mạc Nhược bỗng nghiêm giọng gọi: "Bạch Âm!"

Hắn Bạch Âm, ánh mắt rũ xuống, khẩn cầu: "Bạch Âm, thể nhờ một việc ?"

Thái độ vô cùng nghiêm túc. Thật chẳng cần , Bạch Âm cũng đoán nhờ chuyện gì.

"Huynh ."

"Sau khi , chuyện ở đây giao cho . Ta còn mạng sống sót trở về , nhưng điều yên tâm nhất... chỉ là A Tư và đứa con trong bụng nàng . Dù về , hy vọng... thể bảo vệ con nàng chu . Xin nhờ !"

Nói xong, chắp tay cúi , vái Bạch Âm một cái thật sâu. Đây là lời gửi gắm, cũng giống như đang dặn dò chuyện hậu sự của .

Bạch Âm bước tới vỗ vai , : "Huynh yên tâm, liều cái mạng cũng sẽ để cô xảy chuyện!"

"Đa tạ , Bạch Âm."

" cũng nhớ kỹ, dù thế nào cũng giữ cái mạng mà sống sót trở về. Con của hai thể cha."

"Ừm." Hắn gật đầu thật mạnh. Hắn hy vọng khi thắng trận chiến , thảo nguyên sẽ khôi phục vẻ yên bình, con cũng sẽ sinh khỏe mạnh.

Ngày hôm , t.h.i t.h.ể Thời T.ử Nhiên hạ táng ngọn đồi gần đó, nơi thể thấy cảnh bình minh nhất thảo nguyên.

Kỷ Vân Thư bia mộ, thần sắc còn vô hồn như hôm qua, nhưng cô vẫn quá đỗi bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức gương mặt tìm thấy chút dấu vết đau thương nào. Không ai trong lòng cô đang nghĩ gì.

Nhóm Mạc Nhược bên cạnh, phiền, cũng gọi cô, chỉ lẳng lặng ở bên.

Không bao lâu, gió bỗng nổi lên. Cỏ xanh vạn dặm thảo nguyên dập dờn như sóng nước, từng lớp từng lớp nối đuôi ... miên man bất tuyệt. Không ai là điểm khởi đầu, là điểm kết thúc. Có lẽ... vốn dĩ chẳng thể nào tìm .

Kỷ Vân Thư về phía xa, ánh nắng ban mai từng chút một rọi đôi mắt cô, ấm áp dễ chịu, tựa như một ngọn lửa nhỏ bao bọc lấy cô.

Cô dường như thấy đỉnh núi Võ Di, trong sân nhỏ, một thiếu niên đang cầm trường kiếm múa lượn. Kiếm như nước chảy, pháp như chim én! Ánh nắng rọi lên cây ngô đồng trong sân, bóng cây loang lổ lay động trải dài mặt đất, in lên thiếu niên. Thi thoảng một cơn gió nhẹ lướt qua, thổi lá cây xào xạc vui tai.

Thiếu niên múa bao lâu, cuối cùng cũng thu đường kiếm cuối cùng. Hắn đó, mày kiếm mắt sáng, dung mạo tuấn tú, ánh mắt tràn đầy sự mong đợi về phía núi non xa xăm, khóe miệng tự chủ mà cong lên nụ rạng rỡ.

Lá cây bay bay, gió mát hiu hiu, dịu dàng lướt qua bên . Khung cảnh thật an yên! Đó lẽ chính là cuộc sống mà thiếu niên hằng khao khát.

Có lẽ một ngày nào đó, khi thiếu niên mở mắt , thực sự đang ở núi Võ Di. Sư phụ còn đó, T.ử Khâm còn đó, cây ngô đồng cũng vẫn còn đó. Tất cả đều trong tầm tay với.

Kỷ Vân Thư hít một thật sâu, hình ảnh dần tan biến mắt. Cô ánh mặt trời đỏ cam đằng xa, khóe miệng từ từ nở một nụ .

"T.ử Nhiên, đường bình an! Nếu kiếp , hy vọng và T.ử Khâm... vẫn sẽ luôn hiện hữu!"

Loading...