NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1033: Ta không cho phép huynh chết
Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:23:52
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khoảnh khắc mũi tên lao tới, Bạch Âm nhanh như chớp kéo Kỷ Vân Thư giật , che chắn cô lưng. Mọi cảnh giác cao độ, nhưng tiếng vó ngựa vọng từ tứ phía khiến họ phân biệt địch thủ đến từ .
Đến khi âm thanh gần sát, họ mới kinh ngạc nhận binh mã đang bao vây bốn mặt quân Hầu Liêu, mà là binh mã của Đại Lâm!
Đội quân nhanh chóng vây chặt đám Chử Thành Ngọc. Hàng loạt mũi tên sắc nhọn lên dây, nhắm thẳng kẻ địch.
Chuyện gì thế ?
Chử Thành Ngọc kinh ngạc chất vấn: "Các ngươi là do ai phái tới?"
Đám binh sĩ đáp lời, chỉ lặng lẽ tách nhường một lối . Một cưỡi ngựa từ trong hàng ngũ tiến .
Là... Lang Bạc!
Mọi sững sờ. Đồng t.ử Kỷ Vân Thư giãn , lòng bàn tay siết chặt, hốc mắt nóng bừng.
"Lang đại ca?"
Lang Bạc lưng ngựa, mặt vẫn còn vết thương lành. Hắn nhảy xuống ngựa, bước nhanh về phía Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, cô chứ?"
"Ta , còn ... ở đây?"
"Chuyện dài lắm, cô là ."
"Cảnh Dung ?" Giọng cô run rẩy.
Lang Bạc đáp: "Yên tâm, Vương gia cũng bình an vô sự. Người dẫn một đội binh mã khác cứu Mạc công t.ử và Tam gia ."
Giây phút , tảng đá đè nặng trong lòng Kỷ Vân Thư cuối cùng cũng rơi xuống đất.
"Chàng ... ... Ta sẽ mà." Cô bật vì quá đỗi vui mừng.
Lang Bạc sang Chử Thành Ngọc, gằn giọng: "Chử Thành Ngọc, giờ c.h.ế.t của ngươi đến !"
Chử Thành Ngọc lùi vài bước, vòng vây binh sĩ trùng điệp mà vẫn dám tin: "Không thể nào, rõ ràng các ngươi rơi xuống dòng sông c.h.ế.t chóc đó cơ mà."
"Ngươi mong và Vương gia c.h.ế.t, nhưng ông trời mắt."
"Không!!"
"Ngươi và Kỷ Hoàn cấu kết việc , bán mạng cho hôn quân, lẽ lường ngày hôm nay."
Chử Thành Ngọc trừng mắt: "Lang Bạc, ngươi tạo phản ?"
"Vậy tạo phản cho ngươi xem!" Lang Bạc lộ vẻ tàn nhẫn, tay giơ lên hạ lệnh: “Bắn!"
Mệnh lệnh dứt, mưa tên trút xuống!
Hơn trăm tên lính của Chử Thành Ngọc gần như sức chống cự, lượt ngã gục. Chử Thành Ngọc liều c.h.ế.t kháng cự đến phút cuối cùng nhưng đầy tên nhọn, ngã quỵ xuống đất, miệng hộc m.á.u tươi.
Lang Bạc bước tới, từ cao xuống .
Chử Thành Ngọc thều thào: "Các ngươi lấy ... nhiều binh lính thế ?"
"Muốn ? Xuống âm phủ mà hỏi Diêm Vương."
Dứt lời, Lang Bạc vung kiếm c.h.é.m xuống. Đầu rơi xuống đất, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
...
Ở một diễn biến khác.
Trải qua những ngày chinh chiến, Hầu Liêu tan hoang. Mấy vạn quân Hầu Liêu đều bại trận. Tam gia và Mạc Nhược dẫn theo tàn quân hộ tống Mộc Trát Nhĩ chạy về phía Tây.
Kỷ Hoàn dẫn một ngàn binh mã chặn đường. Hai bên rơi một cuộc ác chiến. Mộc Trát Nhĩ trọng thương, Tam gia vẫn đang liều c.h.ế.t chống cự.
Kỷ Hoàn đơn độc khiêu chiến Mạc Nhược: "Mạc Nhược, nếu ngươi thắng , sẽ thả ngươi . Dù ngươi cũng là Đại Lâm. nếu ngươi thua thì hôm nay bỏ mạng tại đây!"
Lúc , Mạc Nhược một giáp trụ nhuốm đầy máu, mắt khói lửa mịt mù. Những cùng sinh t.ử lượt ngã xuống vũng máu, những lá cờ Hầu Liêu bốc cháy ngùn ngụt, tàn tro trắng xóa bay đầy trời mờ tầm . Máu tươi rốt cuộc cũng nhuộm đỏ thảo nguyên .
Hắn : "Kỷ Hoàn, vẫn luôn kính trọng ngươi là một hán tử, nhưng hôm nay quả thật mở rộng tầm mắt ."
"Muốn trách thì trách Tiên hoàng và của ngươi. Nếu do bọn họ, đại ca c.h.ế.t? Cha cũng c.h.ế.t. Là bọn họ hại Kỷ gia nông nỗi ."
"Cho nên ngươi bán mạng cho Vệ Dịch?"
"Hắn thể cho tất cả những gì mất!"
Kỷ Hoàn hiện tại còn là Kỷ Hoàn của ngày xưa. Hắn trở thành một Kỷ Lê thứ hai. Mạc Nhược tìm thấy chút "lương tri" nào trong ánh mắt nữa. Trận , đ.á.n.h .
"Được, hôm nay bất kể ai sống ai c.h.ế.t, chuyện cũng nên kết thúc ." Mạc Nhược nhíu mày.
Hai lao giao chiến.
Tuy nhiên, ngay khi Mạc Nhược sắp giành phần thắng, một viên phó tướng Đại Lâm bất ngờ xông , nhân lúc sơ hở đ.â.m lén một kiếm từ phía . Mũi kiếm xuyên qua lưng trổ ngực!
Ngay đó, Kỷ Hoàn cũng vung kiếm đ.â.m thẳng tim : "C.h.ế.t !"
Hai thanh kiếm cùng xuyên qua thể. Một trái, một .
"Hự!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1033-ta-khong-cho-phep-huynh-chet.html.]
Mạc Nhược trừng lớn đôi mắt, gương mặt đau đớn tột cùng, m.á.u tươi ộc từ miệng. Kỷ Hoàn và tên phó tướng cùng lúc rút kiếm.
"A!"
Thân hình Mạc Nhược đổ về phía , co giật vài cái khuỵu một gối xuống đất, dùng trường kiếm chống đỡ xác tàn tạ của .
Từ xa, Tam gia thấy cảnh đó, gào lên một tiếng "Mạc Nhược" điên cuồng lao tới. binh lính trùng điệp cản đường khiến ông thể tiến gần nửa bước.
Kỷ Hoàn đắc ý bước đến mặt Mạc Nhược, thanh kiếm đẫm m.á.u kéo lê cỏ tạo thành một vệt dài.
Hắn : "Mạc Nhược, ngươi thua ."
Đê tiện!
"Ngươi chẳng tình sâu nghĩa nặng với Cảnh Dung ? Hắn c.h.ế.t , chi bằng ngươi cũng xuống đó bầu bạn với ."
Mạc Nhược đẫm máu, sắc mặt trắng bệch, m.á.u ngừng trào khỏi miệng. Khi Kỷ Hoàn vung kiếm c.h.é.m xuống, còn chút sức lực nào để phản kháng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc...
Một bóng từ lao tới, hất văng thanh kiếm tay Kỷ Hoàn. Kiếm rơi xuống đất, tiếng tù và cũng vang lên rền vang!
Binh mã từ ập tới bao vây tất cả, hàng ngàn mũi tên giương lên nhắm thẳng quân Kỷ Hoàn. Đám lính của dám manh động, lượt vứt vũ khí đầu hàng.
Kỷ Hoàn kinh hãi xuất hiện.
"Cảnh... Cảnh Dung?"
Không thể nào!
Hắn dứt lời thì mấy tên lính lao tới bắt giữ .
Cảnh Dung một giáp trụ đó, sắc mặt lạnh lùng đến cực điểm, ánh mắt đầy sát khí găm chặt Kỷ Hoàn. tay g.i.ế.c ngay mà , quỳ xuống mặt Mạc Nhược, chặt chẽ nắm lấy cánh tay bạn.
"Mạc Nhược."
Mạc Nhược khó nhọc ngẩng đầu , khóe miệng bỗng nhếch lên một nụ yếu ớt: "Tảng đá lạnh lùng ... ... giờ mới tới?"
Cảnh Dung nhíu chặt mày kiếm, lòng đầy ân hận: "Xin !"
"Cũng may... cuối cùng khi c.h.ế.t cũng gặp một ."
"Không sự cho phép của , c.h.ế.t!"
Hắn lệnh, nhưng giọng đau đớn tột cùng.
Mạc Nhược rũ mắt, thều thào: "Đến lúc mà còn... bày cái giá của Vương gia ."
Hắn khẽ.
"Cả đời ... cứu vô , thể... tự cứu một . Có ... nực lắm ?" Cơ thể dần chịu đựng nổi nữa, mắt ngày càng mờ .
Cảnh Dung áp trán trán Mạc Nhược, gằn từng chữ: "Ta cho phép c.h.ế.t, !"
Nước mắt rơi xuống. Toàn run rẩy.
Mạc Nhược nắm lấy tay Cảnh Dung, nụ môi tắt dần, : "Cảnh Dung, ... ít khi cầu xin ai. Lần , chỉ xin một chuyện. Thay ... chăm sóc cho A Tư... và con của ."
"Huynh tự sống mà chăm sóc." Giọng Cảnh Dung khàn đặc, nghẹn ngào.
"Ta... trụ bao lâu nữa . Đây là di nguyện duy nhất, nhất định... nhất định hứa với ."
Nói xong, bàn tay Mạc Nhược vô lực buông khỏi thanh kiếm cắm đất, cả ngã nhào về phía .
Cảnh Dung vội đỡ lấy .
"Mạc Nhược!"
Hắn gào lên điên dại, gân xanh nổi đầy mặt, nước mắt tuôn trào.
Đôi tay đầy m.á.u của Mạc Nhược dùng chút sức lực cuối cùng nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn : "Thay với A Tư, kiếp cô ... ... đủ !"
Chữ cuối cùng dứt, đôi mắt từ từ khép . Thân thể mềm oặt ngã lòng Cảnh Dung.
"Mạc Nhược!!!" Cảnh Dung ôm chặt lấy .
Trong khoảnh khắc cuối cùng khi lìa đời, Mạc Nhược như thấy thảo nguyên xanh ngát vô tận, đón ánh nắng ấm áp của ngày đông, gió thổi cỏ lay, bầu trời một gợn mây.
Khi , chiến tranh, c.h.ế.t chóc, m.á.u tanh...
Hắn và Đường Tư cưỡi ngựa rong ruổi thảo nguyên, tận hưởng gió ấm vuốt ve gò má. Hắn con gái đang rạng rỡ lưng ngựa, thứ đều tươi bao.
Đường Tư hỏi : "Mạc Nhược, sẽ cưới chứ?"
"..."
"Chàng ! Chàng cưới ? Có ?"
Hắn cô tràn đầy mong đợi, đáp: "Có! Kiếp , đời đời kiếp kiếp, đều sẽ cưới nàng!"