NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1037: Ngày này, cuối cùng cũng đến

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:26:46
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cảnh Dung, thua ngươi, thua cuốn sách ."

Trên tay Vệ Dịch là cuốn Binh pháp Tôn Tử!

Ánh mắt Cảnh Dung tối sầm . Vệ Dịch vung tay ném thẳng cuốn sách lò sưởi gần đó. Giấy khô gặp lửa bùng lên, chốc lát hóa thành tro bụi.

Sau đó, Vệ Dịch đưa tay tháo mũ miện đầu xuống, buông tay.

"Cạch!"

Mũ miện rơi xuống đất, những hạt châu vỡ tung, lăn lóc khắp nơi như quân lính thất trận.

Hắn bước từng bước về phía Cảnh Dung, khóe miệng nhếch lên nụ tàn nhẫn: "Cảnh Dung, thắng cuối cùng, thực ."

Nói xong, phất tay áo thật mạnh, bước khỏi Ngự thư phòng. Bộ long bào lúc trông thật chói mắt, cũng thật châm biếm. Hắn tự tay đẩy đến bước đường , thể đầu nữa.

"Két!"

Cánh cửa mở , ánh sáng bên ngoài vô tình chiếu rọi .

Ngày , cuối cùng cũng đến!

Cảnh Dung vẫn nguyên tại chỗ, những hạt châu đất, một hạt lăn đến ngay chân .

Không lâu , bên ngoài vang lên giọng di chiếu của Tiêu thống lĩnh, vang vọng mãi dứt.

...

Tại một ngôi chùa hương khói nghi ngút ngoại thành kinh đô.

Lúc là giữa trưa, tiếng chuông chùa ngân vang lan tỏa khắp núi rừng, kinh động mấy chú chim bay vụt .

Kỷ Vân Thư trong xe ngựa lên núi, vén rèm ngoài, lắng tiếng chuông chùa mà lòng nặng trĩu.

"Oa..."

Tiếng trẻ con ré lên trong xe. Cô vội bế Mạc Tri lên dỗ dành. Có lẽ tiếng chuông thằng bé giật . Cơ thể bé xíu, nhẹ bẫng như một bông hoa mong manh.

Kỷ Vân Thư vỗ về một lúc Mạc Tri mới nín, mở đôi mắt ti hí cô, tay ngậm trong miệng mút chùn chụt trông đáng yêu.

Cô cưng chiều quẹt nhẹ mũi nó: "Nhóc con, như thế?"

Lang Bạc bên ngoài gọi: "Kỷ cô nương, đến nơi ."

Cô bế Mạc Tri xuống xe. Trước cổng chùa, vị trụ trì râu tóc bạc phơ cùng hai tiểu hòa thượng đợi sẵn.

"A Di Đà Phật."

Kỷ Vân Thư gật đầu chào.

"Mời thí chủ trong."

Vào trong chùa, mùi hương trầm thoang thoảng khiến lòng tĩnh , tiếng mõ đều đều xua tan bớt sự nặng nề trong tâm khảm. Trụ trì dẫn Kỷ Vân Thư thiền phòng.

Vừa , trụ trì đứa bé trong lòng cô, niệm phật hiệu: "Đây chính là mục đích chuyến của thí chủ?"

Kỷ Vân Thư gật đầu: " ."

"Tên đứa bé là gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1037-ngay-nay-cuoi-cung-cung-den.html.]

"Mạc Tri."

Trụ trì gật gù: "Tên lắm."

Kỷ Vân Thư lấy miếng ngọc bội của Mạc Nhược đưa cho trụ trì: "Đây là vật cha thằng bé để , mong phương trượng khi nó lớn lên hãy trao cho nó."

Trụ trì nhận lấy, hỏi nữa: "Thí chủ thực sự quyết định ?"

Câu hỏi khiến mắt Kỷ Vân Thư nhòe . Cô Mạc Tri, đôi mắt thằng bé giống hệt Đường Tư. Dù trong lòng nỡ nhưng cô giữ lời hứa.

"Ta thằng bé lớn lên bình an, mang thù hận đau thương. Đây là cách duy nhất thể nghĩ . Xin phương trượng thành ." Giọng cô nghẹn .

"Thí chủ quyết, bần tăng sẽ chăm sóc đứa bé ."

"Đa tạ."

Cô trao đứa bé cho trụ trì. Phương trượng bế Mạc Tri, thằng bé vẻ duyên với cửa Phật, nháo gì cả. trụ trì nhíu mày: "Đứa trẻ tuy tuệ căn, nhưng e là đa tai đa nạn, duyên trần khó dứt."

Ông thở dài.

Kỷ Vân Thư quỳ xuống dập đầu: "Trăm sự nhờ cả ngài."

"Thí chủ lên ."

"Nếu nó hỏi cha là ai, xin phương trượng cứ nó là trẻ mồ côi."

"Bần tăng hiểu."

Kỷ Vân Thư dậy, nước mắt lưng tròng. Cô Mạc Tri cuối, đau đớn lưng bước . Ngay khi cô định khỏi cửa, Mạc Tri bỗng òa nức nở như cô sắp rời .

Tay cô khựng cánh cửa, đầu , rốt cuộc kìm lòng mà chạy ôm chầm lấy đứa bé.

Mạc Tri nín , mút tay cô. Nước mắt cô rơi xuống gương mặt nhỏ xíu của nó.

"Mạc Tri, đợi con lớn lên, bất luận thế nào cũng bước chân chốn quan trường, càng bất cứ liên hệ nào với hoàng thất."

Mạc Tri hiểu gì.

Phương trượng nhắc: "Thí chủ, quyết thì chớ nên dùng dằng."

Cô mím môi, trao Mạc Tri cho phương trượng dứt khoát , dám ngoảnh nữa. Tiếng của đứa trẻ vang lên thất thanh, vọng khắp thiền phòng.

Sau khi Kỷ Vân Thư khỏi, một hòa thượng bước : "Sư phụ, giao đứa bé cho con, chắc nó đói ."

Phương trượng Mạc Tri, lẩm bẩm: "Mạc Tri, Mạc Tri... Sau gọi nó là Huyền Tri ."

"Vâng!"

"A Di Đà Phật!"

Kỷ Vân Thư nén đau thương lên xe ngựa. Lang Bạc cưỡi ngựa bên cạnh an ủi: "Kỷ cô nương, cô đừng buồn nữa."

Trong xe, Kỷ Vân Thư siết chặt hai bàn tay , nước mắt tuôn rơi.

Hồi lâu, cô mới vọng : "Có lẽ đây là việc duy nhất đúng."

...

 

Loading...