Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư những lời thú nhận bình thản. Cô còn bận tâm nữa . Mọi chuyện qua, và cô vốn dĩ đều cả.
Cô dậy, đến bên bình phong, ngón tay lướt nhẹ hình phượng hoàng thêu chỉ vàng.
"Cô tại ?" Kỷ Uyển Hân hỏi.
Kỷ Vân Thư im lặng.
Kỷ Uyển Hân , nụ đầy uất hận và ghen tuông: "Hồi nhỏ thương hại cô. lớn lên, từ ngày Kỷ Bùi về, thứ đổi. Ta rõ ràng xinh hơn cô, dịu dàng hơn cô, nhưng trong lòng Kỷ Bùi chỉ cô! Tại ? Tại chứ?"
Cô lao đến nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Kỷ Vân Thư, gương mặt trở nên dữ tợn: "Cô chỉ là đứa con hoang, cô xuất thanh lâu! Vậy mà từ Kỷ Bùi đến Dung Vương, ai cũng chỉ thấy cô! Là cô cướp hết của ! Chỉ cần cô c.h.ế.t , sẽ lấy những gì thuộc về !"
Kỷ Vân Thư cô với ánh mắt chán ghét thương hại. Cô vung tay hất mạnh, Kỷ Uyển Hân ngã sóng soài xuống đất, òa nức nở.
Kỷ Vân Thư xuống "tỷ tỷ" đang t.h.ả.m hại chân , chỉ tay chén bàn: "Chén , và ngôi viện lạnh lẽo , cô tự chọn ."
Nói xong, cô lưng bước .
"Vân Thư!"
Kỷ Uyển Hân gọi giật . Cô dừng bước nhưng đầu.
Kỷ Uyển Hân đẫm lệ : "Ta thể xin cô một chuyện ? Nhị ca c.h.ế.t , nhà chỉ còn đại tỷ và Linh Chi, cô chăm sóc họ nhé?"
"Được, hứa."
"Đa tạ." Kỷ Uyển Hân bóng lưng cô đầy ao ước: “Ta ước gì chúng là tỷ thật sự. Nếu kiếp , vẫn tỷ với cô."
Kỷ Vân Thư cố nén nước mắt, một lời, bước nhanh ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1039-tieu-hoang-de.html.]
Sau lưng, tiếng Kỷ Uyển Hân gào lên xé lòng: "Vân Thư! Kiếp là với !"
Lời xin quá muộn màng!
Kỷ Vân Thư khỏi cửa thì gặp Thẩm Trường Câm chạy tới.
"Cô ?"
Cô đáp, lẳng lặng bỏ . Thẩm Trường Câm lao , chỉ thấy t.h.i t.h.ể Kỷ Uyển Hân đất, m.á.u trào từ miệng nhuộm đỏ bộ đồ tang, chén bàn cạn. Cô thà chọn cái c.h.ế.t còn hơn sống cả đời trong sự giam cầm lạnh lẽo .
Thẩm Trường Câm ôm lấy t.h.i t.h.ể cô, gào t.h.ả.m thiết.
Kỷ Vân Thư dọc hành lang cung điện, tâm trạng rối bời. Bỗng một quả cầu mây lăn đến chân cô. Cô nhặt lên, quả cầu tinh xảo, lắc vui tai.
Một bóng nhỏ lao tới mặt cô: "Của trẫm đấy."
Là một bé mặc long bào, mắt to tròn. Kỷ Vân Thư mỉm : "Tham kiến Hoàng thượng."
"Không cần đa lễ, ở đây ngoài."
Thì tiểu hoàng đế trốn thái giám đây chơi cầu. Cảnh Thừa giải thích là nhân lúc Thái phó ngủ gật nên lẻn .
Kỷ Vân Thư bật , tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô rủ: "Để chơi cùng Hoàng thượng nhé?"
"Thật ?"
"Đương nhiên."
Hai chơi đá cầu vui vẻ. Một lúc Thương Trác tìm tới, thấy cảnh đó bèn ngăn thái giám , để họ chơi thêm chút nữa.