NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 104: Dấu vân tay bị khuyết

Cập nhật lúc: 2025-12-06 13:37:33
Lượt xem: 303

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt thật xa lạ! Xa lạ đến mức Kỷ Thư Hàn suýt nữa nhận đứa con gái đang mặt . Trong khoảnh khắc, ông chút sợ hãi, hai chân vô thức lùi một bước nhỏ.

Trong đôi mắt đen lạnh lẽo của Kỷ Vân Thư tràn một luồng khí khái kiên nghị. Cô mở miệng: "Loan Nhi là duy nhất của đời , tuyệt đối sẽ để em c.h.ế.t oan. Ta những tra, mà còn sẽ tra cho thật kỹ!"

"..."

Cả đại sảnh im phăng phắc!

Loan Nhi là duy nhất của nó? Vậy bọn họ là cái gì?

Người đầu tiên phản ứng và lên tiếng là Kỷ Nguyên Chức. Hắn tiến lên, mang ý trách cứ : "Ngươi đừng ở đây hươu vượn nữa, cái gì mà Loan Nhi ép c.h.ế.t, đều là chứng cứ. Ngươi chẳng lẽ còn chê chuyện đủ lớn ? Con tiện tỳ đó rõ ràng sợ tội tự sát, nó rửa sạch tội danh cho ngươi, nếu ngươi tưởng ngươi thể ở đây ?"

Lý lẽ hùng hồn thật!

Ngay cả Kỷ Mục Thanh cũng hùa , bước tới nhướng mày : "Tam đúng, chứng cứ mà Loan Nhi hạ độc g.i.ế.c , ép c.h.ế.t. Chẳng lẽ ngươi còn nhà lao, nhận tội hạ độc g.i.ế.c về chắc?"

"Đừng mất mặt Kỷ gia chúng thêm nữa!" Kỷ Nguyên Chức hừ mũi.

Kẻ xướng họa, thật giống hai con khỉ đang trò! là một cặp trời sinh!

Kỷ Uyển Hân ho khan hai tiếng, đóng vai hòa giải. Yếu ớt mở miệng: "Đại tỷ, Tam , hai đừng , Vân Thư ý đó ."

"Muội câm miệng cho ." Kỷ Mục Thanh trừng mắt : "Muội còn mang họ Kỷ hả? Khuỷu tay cứ chĩa ngoài."

Chĩa ngoài? Quả nhiên, bọn họ bao giờ coi Kỷ Vân Thư là nhà!

Nghe những lời , khóe môi mỏng của Kỷ Vân Thư chợt nhếch lên, mang theo tia giễu cợt. Giờ phút , cô cảm thấy bọn họ vài phần đáng thương.

Có lẽ chú ý đến nụ nơi khóe miệng cô, Kỷ Nguyên Chức chất vấn: "Ngươi cái gì?"

Cô lạnh lùng quét mắt tất cả , : "Ta các đáng thương, sống sờ sờ đó mà chỉ là cái xác hồn, ngay cả c.h.ế.t cũng bằng!"

"Ngươi dám bảo chúng ?"

Kỷ Mục Thanh nổi giận, giơ tay định đ.á.n.h cô. Ngay khoảnh khắc tay vung xuống, Kỷ Vân Thư tóm chặt lấy cổ tay. Đồng thời, cô giơ tay lên.

Chát...

Một cái tát giáng mạnh xuống khuôn mặt trát đầy phấn son của Kỷ Mục Thanh! Tất cả đều sững sờ!

Trong cơn kinh ngạc, Kỷ Nguyên Chức thẹn quá hóa giận, ngờ Kỷ Vân Thư dám đ.á.n.h ! Thế là kéo Kỷ Mục Thanh vẫn hồn lưng, giơ bàn tay to lớn lên. Mắt thấy sắp giáng xuống mặt Kỷ Vân Thư.

Ngay đó, một bàn tay to lớn đầy uy lực bóp chặt, dùng sức, suýt bẻ gãy cổ tay !

"A ... "

Cơn đau từ cổ tay ngày càng tăng, Kỷ Nguyên Chức khuỵu gối xuống, đau đến toát mồ hôi hột. Đôi mắt khát m.á.u lạnh lẽo của Cảnh Dung như chứa đầy thủy ngân kịch độc, chằm chằm Kỷ Nguyên Chức.

"Đồ khốn nạn, của Bổn vương mà ngươi cũng dám động !"

Các khớp ngón tay dùng lực, như bóp nát xương tay Kỷ Nguyên Chức!

Kỷ Thư Hàn thấy là Cảnh Dung thì kinh hãi, lập tức quỳ xuống, rạp đất: "Tham... tham kiến Dung Vương."

Ngay đó, cả đại sảnh ngoại trừ Kỷ Vân Thư đều quỳ rạp xuống. Cảnh Dung nheo đôi mắt dài hẹp liếc , cho bọn họ lên. Quỳ, cứ quỳ cho đàng hoàng!

Kỷ Nguyên Chức mặt ngươi méo mó vì đau đớn, quỳ một chân đất, tay Cảnh Dung bóp chặt giơ lên quá đầu sắp biến dạng đến nơi. Vì quá đau, ngay cả lời cầu xin tha mạng cũng thốt nên lời!

Thấy con trai sắp gãy tay, Kỷ Thư Hàn mặt ngươi lo lắng, vội vàng cầu xin: "Vương gia, con trai hiểu chuyện, mạo phạm ngài, xin ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho tiểu nhi."

"Hắn mạo phạm Bổn vương, mà là mạo phạm Vân Thư."

Trước mặt gọi cô là "Vân Thư", mang theo một sự bá đạo kiểu "cô là của ". Kỷ Thư Hàn mặt tái mét.

"Vương gia, con chỉ là... chỉ là..."

"Thôi !"

Cảnh Dung ngắt lời. Cánh tay hất một cái, buông lỏng các khớp tay. Kỷ Nguyên Chức ôm lấy cánh tay sắp gãy quỳ rạp xuống đất, đầu đập xuống sàn, đau đến xanh cả mặt. Chỉ thiếu nước gào t.h.ả.m thiết!

Kỷ lão phu nhân xót cháu, vội vàng chạy xem xét vết thương. Cảnh Dung phủi tay, vẫn cho bọn họ lên. Lạnh lùng quét mắt nữa: "Dạo phủ của Kỷ đại nhân thật náo nhiệt."

Kỷ Thư Hàn hoảng hốt: "Vương gia, đều là chút việc vặt trong nhà hạ quan, ... phiền Vương gia bận tâm ."

"Việc vặt? Ngay cả mạng cũng tính là việc vặt ?" Cảnh Dung cao giọng, mang theo sự uy h.i.ế.p đáng sợ! Kỷ Thư Hàn im bặt, ánh mắt né tránh.

Cảnh Dung lạnh một tiếng, lúc mới nghiêng đầu Kỷ Vân Thư bên cạnh, nghiêm túc : "Chẳng tra xem ai ép c.h.ế.t Loan Nhi ? Được, Bổn vương tra cùng cô, nếu kẻ nào dám ngăn cản, Bổn vương sẽ thịt kẻ đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-104-dau-van-tay-bi-khuyet.html.]

Những đang quỳ đất đều run b.ắ.n !

Kỷ Vân Thư vẻ mặt vẫn lạnh lùng, mang theo sự kiên cường thể lay chuyển, bước nhỏ lên , những đất.

"Dù là ai ép c.h.ế.t Loan Nhi, Kỷ Vân Thư thề tuyệt đối sẽ nương tay, cho dù là đại nghĩa diệt cũng tiếc."

Giọng điệu mang theo sự tàn nhẫn!

Ách! Lời , cứ như khẳng định cái c.h.ế.t của Loan Nhi liên quan đến một trong những ở đây ! Cũng , đám vì danh tiếng Kỷ gia thì chuyện gì mà .

Cô cũng nán nhiều, rời khỏi đại sảnh, về phía Tây viện nơi ở. Cảnh Dung cô như , tim thắt đau đớn. Hắn rảo bước đuổi theo, từ đầu đến cuối hề mở miệng bảo đám đất dậy.

Đợi Cảnh Dung khuất, cả phòng mới dám lên. Kỷ Nguyên Chức vẫn ôm tay kêu oai oái, Kỷ lão phu nhân bên cạnh xót xa thôi! Kỷ Mục Thanh thì ôm một bên mặt đ.á.n.h đỏ ửng, nước mắt lưng tròng. Lớn thế , đây là đầu tiên cô tát tai!

Còn Kỷ Thư Hàn, khó khăn dậy cơn chấn động, thở dài một tiếng, giận bất lực!

một ánh mắt mang theo cảm xúc khó lường, cứ chằm chằm bóng lưng dần khuất của Cảnh Dung. Đó là Kỷ Uyển Hân! Khuôn mặt bệnh tật trắng bệch của cô dường như ẩn chứa một sự toan tính ngầm. Cô hiểu, tại thu hút ánh mắt của ngài ?

...

Trên đường về Tây viện, Kỷ Vân Thư một lời, Cảnh Dung bên cạnh cô. Hồi lâu, Cảnh Dung mới an ủi: "Cái c.h.ế.t của Loan Nhi, cô đừng quá đau lòng."

đáp, tiếp tục .

Cảnh Dung đột nhiên bước nhanh hai bước chặn đường cô. Nét mặt thoáng vẻ xót xa, cúi đầu cô: "Trong lòng cô khó chịu, cần giấu giếm. Bổn vương lồng giam nhốt cô, nhưng từng mái hiên che chở cho cô. Cho dù mưa to gió lớn, tuyết phủ đầy trời, chỉ cần Bổn vương còn viên gạch ngói nào, tự khắc sẽ che chắn gió mưa cho cô."

Lời luôn dịu dàng nhưng vẫn mang khí khái nam nhi. Quả thực khiến ấm lòng!

Cô tránh ánh mắt đó, mắt đỏ hoe, khẽ : "Đa tạ Vương gia nhiều tay tương trợ, tự khắc ghi nhớ trong lòng. hiện tại, chỉ lập tức tìm hung thủ."

"Tra từ ?"

"Nơi Loan Nhi tự sát."

Cô cúi đầu, lách qua Cảnh Dung, sải bước . Cảnh Dung theo .

Đến sân Tây viện, đẩy cửa phòng, đập mắt là dải lụa trắng treo xà nhà, chiếc ghế đẩu dải lụa đạp đổ. Sau khi Loan Nhi đưa đến Nghĩa trang, căn phòng ai động . Cũng , hy vọng chứng cứ cô cần vẫn còn đó!

Cảnh Dung một bên, định phiền cô.

Kỷ Vân Thư đến bên giá rửa mặt trong phòng, đó một chậu nước. Cô nhúng đầu ngón tay , dính chút nước đưa lên mũi ngửi. Quả nhiên, mùi thủy quất.

Ngay đó, cô lấy tờ giấy Loan Nhi để , xem xét dấu vân tay đó, trong lòng suy tính giây lát lập tức mở hộp gỗ đàn hương trong phòng . Lấy bút, chấm mực, tỉ mỉ vẽ lên giấy. Rất nhanh, dấu vân tay in tờ giấy hiện rõ nét hơn bản vẽ.

Cảnh Dung bước tới, tò mò hỏi: "Đây là một dấu vân tay?"

Cô ngắm nghía dấu vân tay đó, vô cùng kiên định : "Đây là dấu vết do kẻ ép c.h.ế.t Loan Nhi để ."

"Khẳng định ?"

"Dấu tay in bên chữ, đủ để chứng minh khi Loan Nhi tờ giấy , đưa giấy đến mặt em , nên mới để dấu tay khá to bè, gần giống ngón tay nam giới ." Kỷ Vân Thư phân tích.

Cảnh Dung nghĩ ngợi: "Vậy khả năng nào là do ai đó chạm tờ giấy từ lâu đó !"

"Không thể nào." Kỷ Vân Thư giọng càng chắc nịch, tiếp tục : "Dấu tay mùi thủy quất. Trên đời lẽ chỉ chậu nước trong phòng mới cho thêm thủy quất. Vì thủy quất thể khử mùi t.ử khí nên Loan Nhi mỗi nước đều theo yêu cầu của , cho một ít trong nước. Cho nên kẻ đó nhất định là khi rửa tay trong chậu nước ở phòng , cầm tờ giấy đưa cho Loan Nhi, nên mới để dấu tay . Hơn nữa dấu vết in bằng nước thủy quất chỉ xuất hiện trong sáu canh giờ, qua sáu canh giờ, tinh dầu thủy quất sẽ khô , dấu tay sẽ biến mất. Vì thế căn cứ theo thời gian mà tính, tuyệt đối sai ."

Giải thích khiến Cảnh Dung gật đầu: "Vậy, thể dấu tay là của ai ?"

Kỷ Vân Thư cầm tờ giấy vẽ: "Có lẽ ông trời cũng đang giúp ."

Nói , cô đưa bức vẽ vẽ xong mặt Cảnh Dung, hỏi: "Vương gia xem xem, dấu tay gì khác biệt?"

Cảnh Dung kỹ, miệng : "Dấu tay thường nếu in giấy thì phần giữa sẽ đậm hơn, rõ hơn, nhưng dấu tay phần giữa khuyết một mảng, chỉ vân tay mảnh ở viền ngoài."

, hình vẽ đúng là một dấu tay, nhưng phần giữa mất, thậm chí chút vân tay nào. Chẳng lẽ ngón tay kẻ đó thiếu một miếng thịt ở giữa?

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Đây là dấu vân tay ngón cái. Kẻ ép c.h.ế.t Loan Nhi, phần giữa ngón cái vân tay. Hoặc là ngón tay kẻ lõm ở giữa, hoặc là... phần giữa từng thương, kết vảy sẹo, cho nên vân tay ở giữa in lên ."

"Khoan ..." Cảnh Dung đột nhiên nghiêm mặt, trong đầu dường như đang nghĩ đến điều gì. Mắt vụt sáng, : "Nếu Bổn vương nãy lầm thì..."

"Vương gia là ai?" Kỷ Vân Thư kích động.

Cảnh Dung thốt ba chữ: "Kỷ Nguyên Chức!"

...

 

Loading...