NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1041: Cái bóng đèn ngàn năm

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:46:07
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung cởi bỏ ngoại bào, chỉ còn lớp áo lót màu trắng, định bụng đợi nha đầu mang t.h.u.ố.c sẽ bôi lên vết thương.

lúc đó, Kỷ Vân Thư bước .

Hắn hỏi: "Nàng xem Bạch Âm thế nào ?"

"Huynh là đại nam nhân sức dài vai rộng, cần chăm sóc!" Cô đặt bát t.h.u.ố.c xuống, : "Chàng đây , cởi áo ."

Cởi áo !

Nghe thật bá đạo!

Ánh mắt Cảnh Dung chợt trở nên tà mị, khóe môi nhếch lên nụ xa, tiến gần cô: "Được thôi! Vậy là đóng cửa cởi? Hay là lên giường cởi?"

Kỷ Vân Thư: "..."

"Hay là sai chuẩn một thùng nước nóng, và nàng cùng xuống nước cởi?"

Cô lườm một cái sắc lẹm: "Không đắn."

"Ở bên phụ nữ của thì cần gì đắn?"

"..."

Con "sói đói" vòng tay lưng Kỷ Vân Thư, giam chặt hình nhỏ bé của cô lòng. Đôi môi mỏng lạnh lẽo từ từ áp sát vành tai cô thì thầm: "Nàng cứ chiều , bằng đêm dài đằng đẵng, sống đây?"

Hơi thở ấm nóng phả tai khiến cô tê dại.

Gương mặt cô đỏ bừng.

Cái tên thật là, dù qua bao lâu nữa, hễ mở miệng là trêu chọc khiến các cô nương tay chân luống cuống. Kỷ Vân Thư quả thực hết cách với .

Thấy cô ý đẩy , con "sói đói" càng thêm to gan, đôi môi đang từng chút, từng chút một di chuyển xuống vùng cổ trắng ngần của cô.

Mắt thấy sắp hôn thì...

"Vương gia!"

Một giọng vang lên từ bên ngoài.

Cái "bóng đèn ngàn năm" Lang Bạc xuất hiện đúng giờ!

Lúc nào cũng canh đúng thời điểm, từng bỏ lỡ nào.

Vừa thấy cảnh tượng mắt, chân Lang Bạc khựng ngoài cửa, toát lên vẻ ngại ngùng, hai má giật giật liên hồi.

Giờ đây?

Đôi mắt tà mị của Cảnh Dung lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ, nụ môi tắt ngấm, đành buông phụ nữ trong lòng .

Kỷ Vân Thư vội vàng bước lên hai bước, kéo giãn cách.

Chỉ thấy Cảnh Dung trừng mắt kẻ phá đám ngoài cửa, gắt: "Chuyện gì?"

Lang Bạc nuốt nước bọt, ấp úng: "Cái đó..."

"Cái đó là cái nào?"

"Là Bạch Âm, ... lạ giường!"

Phụt!

Chuyện cũng chẳng lạ, dù một quanh năm bôn ba giang hồ, sống ở thảo nguyên bao la như , quả thực khó thích ứng ngay .

Cảnh Dung khẽ nhíu mày: "Rồi nữa?"

"Hắn nhất quyết chịu phòng ngủ, đòi trải chiếu ngoài sân."

"Thế ? Dù gì cũng là khách của bổn vương, thể để ngủ đất."

" cứ đòi ngủ như thế!"

"Sắp đông , ngủ đất sẽ cảm lạnh mất. Thôi , để bổn vương qua đó một chuyến."

Hắn định khuyên " vợ" lên giường ngủ thì Kỷ Vân Thư kéo .

: "Chàng còn mặc áo, vết thương cũng bôi thuốc. Ngồi yên đó, để bôi t.h.u.ố.c xong hãy ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1041-cai-bong-den-ngan-nam.html.]

" mà..."

Kỷ Vân Thư cắt ngang lời , sang với Lang Bạc: "Lang đại ca, nhiệm vụ giao cho . Bằng giá khuyên lên giường ngủ."

"Hả? á?" Lang Bạc chỉ tay mũi .

", chính là , mau ."

Hết cách! Lang Bạc đành lủi thủi nhiệm vụ.

Kỷ Vân Thư ấn Cảnh Dung xuống, bắt đầu cởi áo .

Cảnh Dung giữ chặt vạt áo: "Để nha ."

“Ta sợ thấy vết thương sẽ đau lòng nên mới lảng tránh."

"Vân Thư..."

"Chàng càng giấu, càng lo lắng." Cô cho Cảnh Dung cơ hội phản bác, nhanh chóng cởi bỏ y phục của .

Cảnh Dung để trần , lộ những vết thương chi chít ngực, lưng và cánh tay. Tuy các vết thương bắt đầu đóng vảy, nhưng ở lưng vài chỗ nứt , rỉ m.á.u tươi.

Mắt Kỷ Vân Thư đỏ hoe, nhưng cô cố nén nước mắt, lấy t.h.u.ố.c nhẹ nhàng bôi lên lưng , dặn dò: "Mấy vết thương khi nào mới lành hẳn, thời gian tuyệt đối vận động mạnh. Thuốc đại phu kê uống đều đặn mỗi ngày, kiêng ăn nhiều thứ, quan trọng nhất là dính nước, còn nữa..."

Lời dặn dò còn dứt, Cảnh Dung : "Nếu nàng lo lắng thế thì dọn qua phòng , lúc nào cũng canh chừng chẳng hơn ?"

"Chàng còn đùa ?"

"Ta nghiêm túc đấy." Cảnh Dung nghiêng đầu cô.

Kỷ Vân Thư đỏ mặt: "Đợi khỏi hẳn tính."

"Được, bổn vương sẽ mau chóng dưỡng thương cho để đón nàng về phòng." Cảnh Dung .

Kỷ Vân Thư thèm để ý đến nữa, tiếp tục bôi thuốc. Máu ở miệng vết thương vẫn rỉ từng chút một.

Một lúc , Cảnh Dung khẽ nhíu mày, hỏi: "Thực ý của Tam gia, nàng sớm đoán ?"

Bàn tay đang bôi t.h.u.ố.c của cô khựng một chút, tiếp tục thoa: "Ta chỉ nghi ngờ thôi."

"Nói xem nào."

"Năm đó đến Đại Lâm đúng năm Hồ Ấp xảy nội loạn. Tam gia cha là con quan, c.h.ế.t đường chạy nạn, ông hộ tống đến Đại Lâm. cho dù Hồ Ấp nội loạn, tại truy sát họ? nghĩ đến điểm từ , nhưng Tam gia chịu nên cũng hỏi nữa. Bây giờ ông đột nhiên nhắc , còn đưa một cái tên, nghĩ... chuyện chắc chắn đơn giản."

"Nàng nghi ngờ nàng liên quan đến cuộc nội chiến ở Hồ Ấp?"

"Ừm!"

"Vậy nàng quyết định ? Đi ?"

Cô do dự một chút, trả lời.

Bên phía .

Bạch Âm cứ ôm khư khư cái chăn đòi ngủ đất, còn Lang Bạc thì cứ lôi kéo nhất quyết cho.

"Bạch Âm, lên giường ngủ mà." Giọng điệu đầy van lơn.

"Không !"

"Vậy hôm nay cũng đừng hòng ngủ!" Lang Bạc giằng lấy cái chăn chịu buông.

Bạch Âm bất lực: "Huynh đúng là kỳ quặc, thích ngủ thì liên quan gì đến ? Đến rừng rú còn ngủ , ngủ đất thì chứ? Chẳng lẽ c.h.ế.t rét một đại nam nhân như ?"

"Ta thấy mới kỳ quặc . Huynh ngủ trong rừng là vì giường, giờ trong phòng giường sờ sờ đó ngủ? Hơn nữa, Vương gia và Kỷ cô nương lệnh, là khách, thể để ngủ đất ? Sắp sang đông , đất lạnh lắm, mà xảy chuyện gì thì ăn ?"

Ha ha!

Bạch Âm bực buồn , chỉ mặt : "Ta thấy , mau tìm Tần Tịch cô nương của . Chuyện của lo, cứ chạy sang lo chuyện của , cũng rảnh rỗi thật!"

Nhắc đến Tần Tịch, Lang Bạc tít mắt, ôm cái chăn trong lòng uốn éo vài cái: "Chuyện của và Tần Tịch là chuyện riêng của bọn ."

Rồi lập tức nghiêm mặt : "Tóm , Vương gia bảo trông chừng ."

Bạch Âm cạn lời!

 

Loading...