NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1046: Vụ án Tống Chỉ
Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:46:12
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Nghĩa Ô, biên giới Hồ Ấp.
Trăm năm , Hồ Ấp và Đại Lâm vốn cùng một gốc, tách lập quốc riêng. Cho nên ngoại trừ trang phục, về chế độ và quan chức đều tương đồng, cũng phân chia thành hương, huyện, châu, huyện chủ và quan lão gia cai quản. Các nơi còn đặt chức quan đốc sát, quản lý muối, binh lính, thuyền bè v.v..., quan chức tầng tầng lớp lớp, nghiêm ngặt độ.
Nghĩa Ô của Hồ Ấp cũng khác Cẩm Giang của Đại Lâm là bao, đều là vùng sông nước!
Nghĩa Ô mệnh danh là thành phố ngọc bích, ý chỉ ngọc thạch khai thác ở đây một hai, vì thế mỗi ngày đều nhiều thương nhân qua buôn bán giao dịch. Đến tối, cả con phố giăng đèn kết hoa, tựa Lệ Giang của Đại Lý, phong cảnh hữu tình, nhà cần đóng cửa! Ngày nào cũng !
Mấy ngày nay Tống Chỉ đóng cửa ở nhà kịch bản. Đã nhiều đêm ngủ !
Sau vô sửa sửa , sáng sớm nay, cuối cùng kịch bản cũng thành. Hắn kiểm tra mấy , xác định nội dung chính xác sai sót, lỗ hổng mới vội vàng hấp cái bánh bao bếp lò, nhét vội miệng khỏi nhà.
Lúc cửa, cánh cửa cũ nát kêu "két" một tiếng. Âm thanh đến là rợn !
Hắn thở dài, lên mái nhà , ngói rơi rụng gần hết, cứ thế e là nguy cơ sập mất. Nếu gặp trận mưa to tuyết lớn, chắc sẽ c.h.ế.t rét ở đây.
"Chỉ mong kịch bản lọt mắt xanh của chủ gánh hát!" Hắn đặt bộ hy vọng cuốn kịch bản trong tay.
Nếu thành công, thể sắm hai bộ quần áo mùa đông, cũng tiền sửa sang cái mái nhà dột nát .
Còn nếu thành...
"Haizz!"
Không dám chậm trễ, vội vã chạy đến Triệu gia ban!
Người tên Tống Chỉ năm nay hai mươi lăm tuổi, mày thanh mắt tú, ôn nhu độ. Tuy mặc áo vải thô, ăn vận cực kỳ hàn vi nhưng vẫn toát lên vẻ một thiếu niên phong nhã, hơn nữa là một thư sinh kiến thức uyên bác. Hắn sinh trong danh gia vọng tộc, nhà họ Tống các đời đều là quan văn, chỉ là đến đời thì gia cảnh sa sút. Tống Chỉ thơ , ở Nghĩa Ô xưng tụng là "Thi Thiến", mỗi tập thơ đến nửa ngày bán sạch. Vì thế, tài văn chương của thu hút ít con nhà quyền quý đến kết giao lấy lòng. Tống Chỉ tuy từ chối, nhưng rõ phận nghèo khó của , nên với , cũng kính ba phần, bao giờ kết giao sâu.
Thế nhưng năm năm , Tống Chỉ bỗng nhiên thơ nữa, dần dần rút khỏi văn đàn. Danh tiếng giảm sút, những văn nhân nhã sĩ, công t.ử nhà giàu từng kết giao đều bảo giang lang tài tận, văn chương cạn kiệt, bắt đầu xa lánh, qua nữa.
Tống Chỉ vốn tiền đồ vô lượng, nhưng khi ngừng thơ, địa vị "Thi Tiên" tụt dốc phanh, bách tính Nghĩa Ô cũng mua thơ cũ của nữa, thậm chí cái tên Tống Chỉ trong năm năm qua cũng dần đời lãng quên.
Đến nay, ai tại Tống Chỉ thơ nữa? Càng ai , tại khi bỏ thơ, chuyển sang kịch bản cho gánh hát, cam tâm một gã soạn tuồng!
Hai năm đầu, còn dùng những kịch bản của kiếm chút bạc vụn đắp đổi qua ngày. về nghề dần hưng thịnh, ít thư sinh "hết thời" cũng chuyển sang nghề soạn tuồng, những thứ ngày càng dung tục, càng hoang đường. Trớ trêu , những thứ dung tục đám đông bách tính tung hô mù quáng, khiến cho ngành kịch nghệ đang quấy cho ô yên chướng khí. Bách tính thậm chí chẳng quan tâm kịch bản dở, chỉ chạy theo những hoa đán nổi tiếng.
Thế là, nuôi một đám đào kép diễn xuất thì dở tệ nhưng nhan sắc thì mĩ miều!
Những chủ gánh hát từng qua với Tống Chỉ cũng bảo đổi phong cách, mấy cái kịch bản dung tục. Tống Chỉ tuy nghèo chạy theo trào lưu, xu nịnh thị hiếu, vẫn kiên trì kịch bản , ý nghĩa. Thời gian đầu, các chủ gánh còn nể tình xưa mua kịch bản của đem diễn, nhưng doanh thu cực kém, dần dà họ cũng chẳng buồn ban ơn nữa.
Lần gần nhất Tống Chỉ "nổi lửa" nấu cơm , là chuyện của nửa năm !
Dù trong nhà thường xuyên hết gạo, vẫn chịu kịch dung tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1046-vu-an-tong-chi.html.]
Mấy ngày nay, đóng cửa sáng tác, lập chí đây là cuối cùng. Nếu thành công, đành gác bút, theo thằng Hai Đản thôn bên xuống biển buôn bán.
Đến Triệu gia ban, Đào ban chủ rót cho chén nóng, lấy cho mấy củ khoai lang.
Lão Đào là kết nghĩa của ban chủ cũ Triệu gia ban. Sau khi Triệu ban chủ qua đời thì giao gánh hát cho lão. Lúc đầu lão đổi tên thành Đào gia ban, nhưng vì đổi tên xong ế ẩm quá, lão đổi về tên cũ, tiếp tục gọi là Triệu gia ban!
Tống Chỉ đó, ôn nhu như ngọc, đoan đoan chính chính, mắt củ khoai lang bên tay mà nuốt nước miếng, bụng cũng sôi lên òng ọc hổ.
Sáng sớm mới ăn một cái màn thầu! Không đói mới lạ!
Lão Đào thấy ánh mắt : "Cậu ăn , ăn no chuyện."
"Không cần !"
"Cậu với còn khách sáo gì nữa? Ăn ."
Một củ khoai lang cũng thể khó hùng hảo hán, Tống Chỉ cũng chẳng màng lễ tiết sĩ diện gì nữa, cầm củ khoai lên bóc vỏ ăn.
Hắn mới gặm một nửa thì...
Lão Đào : "Tiểu Tống , giúp , cũng kịch ai xem. khó khăn, nhưng cũng đừng khó chứ!"
"Khụ khụ khụ..."
Tống Chỉ sặc một cái rõ mạnh.
Hết ăn luôn! Hắn lặng lẽ đặt nửa củ khoai xuống bên cạnh.
Hắn : "Đào ban chủ, Tống mỗ hôm nay đến để khó ông, là một kịch bản mới đưa ông xem thử."
Lão Đào chẳng ôm chút hy vọng nào, thậm chí chẳng buồn xem, mặt nhăn nhúm : "Cậu là tài tử, học vấn, cũng thứ là đồ . cũng thấy đấy, còn cả gánh hát nuôi, thể vì chút tài hoa của mà bắt cùng nhịn đói với đúng ?"
"Ta ."
"Cậu !" Lão Đào dậy, thở dài: “Bây giờ các gánh hát cạnh tranh dữ lắm, chẳng ai thích xem mấy vở kịch truyền thống nữa . Muốn kiếm bạc thì chiều theo khẩu vị , thì lấy tiền? cũng mua kịch bản của lắm, nhưng văn vẻ quá, thực sự hợp."
Tống Chỉ cũng lịch sự dậy.
Lão Đào nhăn nhó, bước tới nắm tay lắc lắc vài cái, giọng đầy vẻ khuyên can: "Tiểu Tống ! Hay là lời khuyên của , nếu còn bán kịch bản thì chúng đổi quan niệm, sửa đổi kịch bản một chút. Vứt hết mấy thứ cũ kỹ của , theo những gì thích, cứ cho thật dung tục !"
Chữ "tục" , lão Đào nhấn mạnh chát chúa!