Viết cho thật tục !
Chuyện ...
Tống Chỉ cụp mắt, thật lòng: "Mấy thứ đó ."
Đào ban chủ : "Cũng là do cả thôi, cho cùng là cứng đầu."
"Ta..."
" cũng trách , dù cũng là nhà thơ, là đại văn nhân tên tuổi! Đã thế thì hà tất chạy mấy cái kịch bản ? Chẳng tự khổ ?" Lão Đào than thở.
"Ta..."
"Cậu đầu óc thông minh, tài hoa, là thơ , chắc chắn hơn bây giờ."
"Ta..."
Lão Đào tiếp tục: "Bây giờ kịch bản là bọn văn bồi, là văn nhân chính thống, nhất đừng dây ."
Lời Tống Chỉ liên tục ngắt quãng, đành đợi lão xong, mới khẽ cúi : "Hay là ông cứ xem thử ?"
"Tiểu Tống ! Cậu..."
"Nếu thành, sẽ gác bút nữa, chỉ một thôi." Tống Chỉ hạ quyết tâm.
Lão Đào buông tay , vẻ mặt đầy khó xử.
Xem xong mà mua thì ngại tình cảm, mà xem thì Tống Chỉ kiên trì như .
Tống Chỉ sự do dự của lão, bèn : "Ta khó ông , xem một chút thôi, chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Được thì , thì ."
Đã đến nước .
Đào ban chủ đành gật đầu: "Thôi ."
Thế là, Tống Chỉ lấy kịch bản xong , cẩn thận đưa cho lão.
Đào ban chủ nghiêm túc cầm lên xem. Tống Chỉ lẳng lặng bên cạnh đợi!
Vốn dĩ lão Đào chẳng hy vọng gì, định bụng xem qua loa lấy lệ, lát nữa tìm cái cớ từ chối là xong.
Thế nhưng...
Càng , sắc mặt lão càng nghiêm trọng. Lông mày nhíu chặt . Kịch bản ngắn, nhưng lão mấy . Vẻ nghiêm trọng mặt dần tan biến.
Cuối cùng lão gập , im như tượng, một lời.
Tống Chỉ nghĩ bụng kịch bản của chắc chọn, bèn lẳng lặng dậy chắp tay chào: "Vậy Tống mỗ xin cáo từ, phiền nữa."
Hắn định ...
"Khoan !"
Đào ban chủ lập tức gọi giật .
"Đào ban chủ cần khó xử, , nếu thì cũng khó ban chủ ."
"Không ! Cậu hiểu lầm ." Đào ban chủ vội vàng bước tới nắm lấy tay , kích động : “Tiểu Tống ! Không, gọi là Tống mới đúng, kịch bản quá, đây là cái nhất trong những cái mấy năm nay, thích."
Nghe lão , thần sắc Tống Chỉ vẫn bình thản: "Ban chủ thích là ."
"Đâu chỉ là thích? dám cam đoan, vở nhất định sẽ nổi!"
"Vậy cũng yên tâm ."
"Cậu đúng là thần thánh, câu chuyện quá tuyệt vời."
Tống Chỉ: "..."
"Chỉ là... kịch bản nghĩ thế?" Lão Đào thắc mắc trong lòng.
Tống Chỉ rút tay khỏi tay lão, : "Câu chuyện là do đóng cửa tự nghĩ , hiểu nó cứ mọc lên trong đầu thôi."
"Văn nhân đúng là văn nhân, đầu óc thật ." Lão Đào đầy tán thưởng, như thể vớ vàng, lão : “Tống , cứ yên tâm kịch bản cho Triệu gia ban , cứ là lão Đào nhất định sẽ mua, bao nhiêu mua bấy nhiêu."
"Vậy vở ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1047-nhin-phu-quan-duoi-goc-cay-trut-xuong-hoa-thanh-khoi.html.]
"Vở đương nhiên lấy , đảm bảo sẽ nổi đình nổi đám."
Đào ban chủ hiểu lầm ý . Hắn bây giờ quan tâm mấy cái đó.
Cái quan tâm là: "Vậy nhuận bút vở ?"
Hai má lão Đào giật giật, nhắc đến chủ đề nhạy cảm , lão vẻ lảng tránh, chỉ : "Chúng tạm thời đừng bàn chuyện nhuận bút vội, kịch bản doanh thu thì mới đưa tiền cho . Tóm , đến lúc đó nếu kiếm nhiều thì phần của tự nhiên sẽ nhiều, như thế tính còn hời hơn là đưa một cục tiền ngay bây giờ chứ? Hơn nữa, niềm tin kịch bản , chắc chắn nổi, chắc chắn lãi, đến lúc đó..."
Lão vỗ n.g.ự.c đảm bảo!
Tuy Tống Chỉ kẻ tham tiền, nhưng kịch bản chẳng để sắm quần áo và sửa nhà ?
Hắn : "Đào ban chủ, sắp đông , tình cảnh của ông cũng mà."
"Biết chứ chứ, lát nữa cho đưa một bao gạo mang về . Đợi cho chỉnh sửa kịch bản xong, lên sân khấu kiếm tiền, sẽ đưa cả đống bạc."
"Việc ..."
"Thời gian gấp gáp, cứ quyết định thế !"
Tống Chỉ là mọt sách, nhưng kẻ ngốc.
Hắn Đào ban chủ đang tính toán cái gì. Nói trắng là đến lúc kịch bản kiếm tiền, nhiều ít vẫn là do Đào ban chủ quyết định, phần đến tay e là chẳng còn bao nhiêu.
việc cấp bách mắt là giải quyết cái bụng đói! Dù trong nhà cũng hết gạo thổi cơm .
"Thôi , việc cứ theo ý Đào ban chủ."
Thế là, Tống Chỉ để kịch bản, vác một bao gạo nặng trịch về nhà.
Đào ban chủ thì hớn hở cầm kịch bản, cùng trong gánh hát bắt đầu thảo luận kịch liệt. Hy vọng sớm ngày đưa vở kịch lên sân khấu!
...
Phía bên .
Nhóm Cảnh Dung gần một tháng mới qua Nghi Thành đến Hồ Ấp.
Tháng Chạp trời lạnh cắt da cắt thịt. Trên đường trong rừng cây, sương giá phủ trắng xóa khắp nơi, băng đóng cành cây lung linh, tỏa hàn khí. Gió lạnh rít gào, quất mặt đau như d.a.o cứa.
Đến tối, dừng chân nghỉ tại một khách điếm trong rừng.
Trong khách điếm đủ hạng , chỉ Hồ Ấp mà còn nhiều thương nhân Đại Lâm trú . Chuyện cũng lạ, Đại Lâm và Hồ Ấp vốn giao thương buôn bán nhiều, qua là chuyện thường.
Cảnh Dung để lộ phận, cũng cải trang thành thương nhân buôn tơ lụa sang Hồ Ấp!
Mọi quây quần bên bàn, gọi vài món ăn nhẹ.
Tiểu nhị hỏi: "Các vị đại gia, dùng rượu ?"
Cảnh Dung: "Không cần, cứ lên vài món ăn là ."
"Được !"
Tiểu nhị lui . Ra ngoài, là khách điếm nơi rừng núi, uống rượu dễ hỏng việc.
Kỷ Vân Thư quan sát xung quanh, là thương khách dừng chân. Gần như chật kín sảnh tầng một, dù cũng đông, gió lạnh rít ngoài , ở một đêm khéo c.h.ế.t cóng! Người đông thì tự nhiên ồn ào náo nhiệt.
Cảnh Dung bảo mấy bên cạnh cảnh giác, lơ là.
Hắn : "Khoảng ngày là đến Nghĩa Ô , ở đó non xanh nước biếc, thích hợp để ở, nếu mệt chúng thể nán đó vài ngày, cần vội vã lên đường."
Kỷ Vân Thư gật đầu: "Cũng ."
Lúc ...
Bàn bên cạnh một Đại Lâm bỗng cất cao giọng: "Vở kịch xem mấy hôm thật đấy, đến nhất định xem ."
"Chứ còn gì nữa!" Có phụ họa.
"Ta thích nhất là mấy câu Quỷ nương t.ử hát."
"Câu nào?"
"Nhìn phu quân gốc cây trút xương hóa thành khói, đành mộ vun cho nắm đất vàng."