NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1051: Gặp gỡ

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:46:17
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Chỉ dậy, lùi mấy bước, giữ cách với Đào ban chủ.

Hắn cúi đầu, kiên quyết : "Tống mỗ hiểu tâm ý của Đào ban chủ, cũng ông cho , nhưng xin hãy để suy nghĩ kỹ trả lời ông ."

Lão Đào nhíu mày thở dài, cũng tiện khuyên thêm, đành : "Thôi , nhưng hứa với suy nghĩ thật kỹ đấy."

"Nhất định."

Thế là, Tống Chỉ rời .

Còn ở thêm nữa, chừng lão Đào ép lăn tay điểm chỉ cũng nên. Thế thì hỏng bét!

Đào ban chủ cũng dám giữ , sợ phản tác dụng, chỉ hy vọng Tống Chỉ niệm tình xưa nghĩa cũ mà ký bản khế ước đó. Nếu để gánh hát khác cướp mất thì chẳng lỗ to ?

Người việc chạy hỏi: "Ban chủ, thế nào ? Tống ?"

"Hắn bảo còn suy nghĩ."

"Còn suy nghĩ á? Có tay soạn tuồng nào đãi ngộ như thế chứ?"

Đào ban chủ thở dài, dặn dò: "Dù ngươi cũng để mắt tới một chút, đừng để mấy gánh hát tìm đến Tống Chỉ."

Người việc : "Vâng, con ngay đây!"

Nói chạy biến .

Tống Chỉ bước khỏi cửa lớn Triệu gia ban bèn thở phào nhẹ nhõm.

Hắn sờ sờ năm lượng bạc trong n.g.ự.c áo phố, định bụng mua chút gạo, dầu, mắm, muối, , ít nhất cũng lo cho cái bụng no . Nếu còn dư bạc thì sắm thêm quần áo và ngói lợp nhà.

Vừa tính toán chi tiêu, chẳng mấy chốc đến tiệm tạp hóa.

Dạo một vòng, gạo, dầu, mắm, muối, đều chọn đủ.

"Một lượng bạc." Chưởng quầy .

"Được, gửi ông tiền đây, đừng vội nhé."

Tống Chỉ móc bạc , mở cái túi vải thô của , định trả tiền...

Bỗng nhiên, một bóng đen vụt qua lưng , một bàn tay thò mặt, chộp lấy cái túi vải thô đựng bạc của .

Giật mạnh một cái!

Năm lượng bạc nặng trịch cứ thế cướp mất ngay tay .

Năm lượng bạc còn kịp ấm chỗ nữa là!

Hắn ngẩn , kịp phản ứng. Đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu.

Mãi đến khi chưởng quầy tiệm tạp hóa vỗ vai bảo: "Công tử, tiền của trộm ."

Trộm ?

"Ối giời ơi!"

Hắn xòe đôi bàn tay trống trơn, vỗ mạnh đùi. Cuối cùng cũng hồn.

"Bắt trộm! Bắt trộm!"

Hắn vội vàng túm vạt áo đuổi theo.

Kẻ cướp bạc chạy như bay trong đám đông. Tống Chỉ rốt cuộc chỉ là một thư sinh, ngày thường văn vẻ chậm chạp, chạy cũng chẳng nhanh hơn bộ là bao.

"Bắt trộm! Bắt trộm với!" Hắn gào lên khản cả cổ.

Thở ! Mồ hôi nhễ nhại.

dân xung quanh vẫn dửng dưng, ai việc nấy, như thể thấy tiếng kêu cứu. Dù thì giọng Tống Chỉ cũng quá nhỏ!

Hắn len qua đám đông, đuổi theo một đoạn ngắn, trơ mắt tên trộm chạy ngày càng xa... Sắp biến mất .

Năm lượng bạc của !

Đó là tiền mồ hôi nước mắt bao nhiêu đêm thức trắng kịch bản mới đổi . Vịt đun sôi mà còn bay mất.

Hắn dừng , bám cái cột gỗ bên đường thở hồng hộc. Không đuổi nữa, gì thì cũng đuổi nổi nữa.

Bất chợt...

Một bóng từ xa lao tới, tung một cú đá thật mạnh lưng tên trộm.

Rất tàn nhẫn!

"Á!"

Tên trộm kêu t.h.ả.m thiết ngã sấp mặt xuống đất. Hắn định lồm cồm bò dậy thì một bàn chân đạp thẳng ngực, đè chặt xuống đất.

"Đại gia tha mạng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1051-gap-go.html.]

Ánh mắt Cảnh Dung sắc lạnh: "Còn mau giao đồ đây."

"Giao, con giao ngay đây."

Tên trộm lôi hết năm lượng bạc cướp .

Cảnh Dung cầm lấy bạc, tung hứng vài cái tay. Bạc nhiều lắm!

Lúc , Bạch Âm cưỡi ngựa tới, nhảy xuống ngựa túm cổ tên trộm dậy, quát: "Thành thật chút ."

"Đại gia tha mạng, con dám nữa, xin đại gia tha cho con."

"Lát nữa đưa ngươi lên quan, nhốt ngươi mười năm tám năm cho chừa."

"Hả!"

Tên trộm lập tức xụi lơ.

Tống Chỉ thở hổn hển chạy tới: "Cái... cái ..."

Mãi nên lời.

Cảnh Dung nam t.ử ăn mặc giản dị, vẻ mặt nhã nhặn mặt, hỏi: "Của ngươi ?"

"Phải... đa... đa tạ tráng sĩ."

"Xem thiếu ."

Cảnh Dung đưa bạc cho .

Tống Chỉ nhận lấy đếm đếm: "May quá may quá, thiếu đồng nào."

Thở phào nhẹ nhõm!

Cảnh Dung: "Không thiếu là , cẩn thận chút."

"Vâng, đa tạ tráng sĩ."

"Không cần cảm ơn."

Tên trộm nhân lúc Bạch Âm để ý, vùng vẫy một cái, xoay bỏ chạy thục mạng.

Bạch Âm định đuổi theo thì Cảnh Dung ngăn , nhỏ: "Thôi bỏ , đây dù cũng Đại Lâm, cẩn thận vẫn hơn."

"Ừ."

Tống Chỉ cầm bạc, đợi lấy , chắp tay với Cảnh Dung, liên tục cảm tạ: "Tráng sĩ tay tương trợ, giúp tại hạ lấy bạc , thật lấy gì báo đáp."

Cảnh Dung : "Chuyện nhỏ nhặt thôi, nhưng ngươi nhớ chú ý hơn."

"Nhất định nhất định."

Kỷ Vân Thư trong xe ngựa, thấy động tĩnh bên ngoài bèn nhoài xem.

Thấy Cảnh Dung và Bạch Âm đang chuyện với một nam tử. Nam t.ử hai tay giấu trong tay áo, vô cùng lễ phép. Tuy ăn mặc tuềnh toàng nhưng vẫn toát lên phong thái, kỹ thì đúng là một thiếu niên phong nhã. Thoạt , cô cảm thấy nét gì đó quen thuộc, như từng gặp ở .

Cảnh Dung với Tống Chỉ vài câu dặn Bạch Âm trọ ở khách điếm ngay bên cạnh.

Đoàn xe ngựa dừng cửa khách điếm, Kỷ Vân Thư bước xuống xe, cảm giác đôi chân chạm đất thật nhẹ nhõm.

Cô cải trang nam giới, dung mạo tuấn tú, tự nhiên thu hút ít ánh . Cộng thêm y phục Đại Lâm càng thêm nổi bật.

Cảnh Dung : "Tối nay nghỉ đây ."

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Ừm."

Mấy định trong thì Tống Chỉ bước tới, chắp tay hỏi: "Mấy vị đại hiệp dùng bữa ?"

Hả? Sao? Muốn ghép bàn ?

Cảnh Dung khẽ nhíu mày, cố ý kéo Kỷ Vân Thư lưng một chút mới hỏi: "Công t.ử còn việc gì ?"

Tống Chỉ chân thành: "Vừa tráng sĩ giúp lấy bạc, mời một bữa cơm để tỏ lòng ơn."

"Đã bảo là chuyện nhỏ , cần khách sáo thế ."

"Cần chứ cần chứ, cứ coi như là chút lòng thành của tại hạ ." Tống Chỉ nâng niu bạc trong tay, hổ : “Tuy chỉ là chút bạc lẻ, nhưng mời một bữa cơm thì vẫn đủ."

Cảnh Dung năm bảy lượt từ chối, nhưng Tống Chỉ cứ nhất quyết đòi mời. Thịnh tình khó chối từ!

Cảnh Dung đành chấp nhận, nhưng dặn dò thủ hạ ăn bàn khác, tiền ăn tính cho Tống Chỉ. Hắn cũng chỉ gọi vài món chay đơn giản, gọi thịt cũng chẳng gọi rượu, tránh thư sinh cháy túi.

Kỷ Vân Thư quan sát Tống Chỉ ở cự ly gần, nam t.ử dung mạo ôn hòa, cử chỉ vô cùng đúng mực, thậm chí còn mang vài phần lười biếng.

Tống Chỉ hỏi: "Các vị là Đại Lâm ?"

Cảnh Dung gật đầu: ", chúng đến đây buôn bán."

"Ồ!" Tống Chỉ lầm bầm trong miệng: “Buôn bán , buôn bán ."

 

Loading...