NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1054: Vé xem kịch

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:46:20
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Chỉ cầm mấy bộ quần áo Vương Quân tặng, nghĩ nghĩ vẫn thấy thể mang về nhà .

Hôm nay nhất định trả cho Vương Quân mới !

Chuyện nhận hối lộ tuyệt đối thể .

Hắn ôm tay nải tiếp tục dạo trong hậu đài gánh hát. Mọi đều đang bận rộn, ai để ý đến nữa. Đây là đầu tiên hậu đài, cảm thấy thứ mắt đều thú vị.

"Tránh đường, tránh đường..."

Chỉ thấy mấy khiêng một tấm ván gỗ vuông vức từ bên ngoài . Trên tấm ván là đất vàng! Còn lú nhú vài mầm cây xanh.

Hàng mới lò!

Tống Chỉ nheo mắt, buột miệng hỏi một câu: "Cái là?"

Bốn dừng , liếc .

Ngạc nhiên: "Ái chà, là Tống !"

"Phải."

"Tống rảnh rỗi ghé chơi ạ?"

"Chỉ là tiện đường ghé qua xem chút thôi." Tống Chỉ giấu cái tay nải lưng, hỏi: “Các khiêng cái gì đây?"

Mấy khiêng đồ : "Tống chẳng lẽ cái ? Đây là đất vàng đấy!"

Tống Chỉ ngượng: "Tại hạ đương nhiên là đất vàng, nhưng khiêng đất trong ?"

"Để đạo cụ đấy."

"Đạo cụ?"

"Chính là đất vàng dùng trong vở Quỷ nương táng phu mà. Vốn dĩ đây dùng bùn giả, nhưng ban chủ đột nhiên bảo dùng bùn thật cho nó chân thực."

"À!" Hắn gật gật đầu.

Đào ban chủ cũng thật tâm.

"Tống công t.ử còn việc gì nữa ?" Người hỏi.

Tống Chỉ thôi, lắc đầu: "Không gì, các cứ việc ."

"Vâng ạ."

Mấy đó khiêng đất vàng tiếp.

Một lúc , Tống Chỉ lượn lờ trong hậu đài, hỏi thăm vài mới tìm phòng hóa trang của Vương Quân.

Không hổ là tiểu sinh, chỗ riêng để sử dụng. Bên trong tuy lớn, nhưng so với các vai diễn khác thì đãi ngộ hơn nhiều .

Tống Chỉ ngó nghiêng bên trong, chỗ nào cũng treo y phục diễn và đạo cụ của tiểu sinh, bàn trang điểm cũng bày la liệt đồ hóa trang.

Chai chai lọ lọ, chất đống khắp nơi!

Tống Chỉ bèn nhét cái tay nải xuống gầm bàn trang điểm. Lại sợ đến lúc đó Vương Quân để ý, bèn dứt khoát đặt lên mặt bàn. Chắc chắn Vương Quân là thấy ngay.

"Vương công tử, vô công bất thụ lộc! Mấy bộ quần áo thực sự thể nhận." Hắn cúi đầu chào cái tay nải một cái.

Rồi ngoài!

Hắn khỏi cổng hí trang thì thấy phía : "Tên Vương Quân thế nhỉ? Kịch tối nay còn diễn đây?"

Người khác : "Ta tìm khắp nơi ."

"Vẫn thấy bóng dáng ?"

"Không ."

"Thế thì bây giờ?"

"Sư phụ đừng vội, dù ban chủ cũng bảo Trương Tiểu Bạch đợi sẵn , nếu Vương Quân đến kịp thì để lên."

"Trương Tiểu Bạch chỉ diễn vai phụ, hợp!"

" hợp! giờ ? Chỉ diễn thôi, khác lời thoại còn thuộc." Người gọi là sư phụ thở dài, xua tay: "Thôi thôi, ngươi cho ngoài tìm thêm xem, nếu thấy Vương Quân thì mau lôi nó về đây. Thật là, bình thường nó chuyện gì cũng báo một tiếng, rõ tối nay bao nhiêu đến hí trang xem Quỷ nương táng phu, giờ vở đang là tiêu điểm, thế mà nó dám chơi trò mất tích với . Đợi gặp nó, lột da nó xong."

"Sư phụ bớt giận."

"Thôi , mau tìm ."

"Vâng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1054-ve-xem-kich.html.]

Tống Chỉ xong đầu , thấy mặt sư phụ gánh hát đen sì như đ.í.t nồi. Bộ dạng như ăn tươi nuốt sống !

Hắn chẳng dám dây , bèn lẳng lặng bỏ .

Vì tối còn xem kịch, mua xong gạo dầu mắm muối cần thiết thì xách đống đồ đó dạo phố.

Lúc thì gốc cây to ngoài miếu Thành Hoàng . Lúc thì sà quán kể chuyện. Lúc quán gọi bát nước.

thời gian trôi qua chậm rì rì! Đi dạo mãi mới đến chiều.

...

Kỷ Vân Thư nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm kéo Cảnh Dung phố dạo.

Nghĩa Ô quả thực !

Hầu như cửa nhà nào cũng treo đèn lồng và lồng chim, ý vị. Thị trấn nhỏ bao bọc bởi non nước, khí hậu ôn hòa, tháng Chạp trời cũng quá nóng quá lạnh. Con cũng khoan khoái hơn nhiều.

Cảnh Dung cùng cô, cả ngày khóe miệng đều tủm tỉm . Hắn thích trạng thái hiện tại của Kỷ Vân Thư, thích , thích sự vô tư trong ánh mắt cô.

Từ Đại Lâm đến Hồ Ấp, Kỷ Vân Thư gần như nhắc một chữ đến chuyện cũ. Cứ như thể quãng thời gian đó từng tồn tại.

ai hiểu cô bằng Cảnh Dung, hề quên, cũng hề "lành lặn", chỉ là vết sẹo đó đóng vảy mà thôi. , nó thể x.é to.ạc bất cứ lúc nào. Một khi , m.á.u sẽ chảy thành sông.

Tuy nhiên thấy Kỷ Vân Thư như bây giờ, cũng yên tâm hơn nhiều. Có lẽ đến Hồ Ấp là một quyết định đúng đắn. Rời xa chốn đau thương mới thể quên quá khứ.

Đi cả ngày trời, Bạch Âm vẻ chịu nổi, cũng chẳng mấy hứng thú.

Hắn khoanh tay ngực, mắt đảo xung quanh, : "Cái đất Nghĩa Ô thì , nhưng thương khách nhiều quá, đông thì cái gì cũng phức tạp."

Cảnh Dung vỗ vai : "Nơi nào nơi đó giang hồ, giang hồ vốn là nơi phức tạp mà."

"Huynh cái gì cũng đúng!"

"Lời lý thì đương nhiên là đúng."

"Nói mấy văn vở các , cứ một bộ một bộ." Bạch Âm thích mấy lời văn hoa, bèn rảo bước .

Nhìn bóng lưng , Cảnh Dung nhịn . Tên Bạch Âm lạnh lùng thì c.h.ế.t , tàn nhẫn cũng c.h.ế.t , nhưng đôi khi chuyện thú vị vô cùng.

Kỷ Vân Thư hai đối thoại, khóe miệng khẽ nhếch lên. Cũng bật .

Cuối cùng, ba tìm một tửu lầu xuống. Gọi vài món nhắm, thêm hai bình rượu ngon.

Đồ ăn lên thì thị vệ của Cảnh Dung tới.

"Công tử."

Cảnh Dung ừ một tiếng.

Thị vệ móc trong áo ba tấm vé xem kịch, : "Công tử, vé đây ạ."

Vừa khéo ba tấm!

Kỷ Vân Thư một tấm. Cảnh Dung một tấm. Bạch Âm một tấm.

Cảnh Dung nhận lấy, phẩy tay. Thị vệ lui xuống.

Kỷ Vân Thư , mắt mở to, hỏi: "Đây là vé xem Quỷ nương táng phu?"

Cảnh Dung: "Chẳng nàng vẫn còn lưu luyến hai câu hát ? Tối nay chúng xem."

Bạch Âm xen : "Không bảo một vé cũng khó cầu ?"

Cảnh Dung vỗ vỗ mấy tấm vé trong tay, nhướng mày đắc ý: "Chỉ cần bạc, việc gì là ."

Có tiền mua tiên cũng , chẳng sai chút nào.

Bạch Âm cứng họng.

Cảnh Dung Kỷ Vân Thư thâm tình : "Nàng trăng trời cũng hái cho nàng ."

Kỷ Vân Thư đỏ mặt. Cụp mắt xuống.

Màn phát cẩu lương đột ngột quá.

Bạch Âm ho khan vài tiếng. Chú ý cảnh, chú ý cảnh chút .

Cảnh Dung : "Huynh tập quen dần ."

Bạch Âm: "..." Ai đó tỏ vẻ, bát cơm ch.ó ăn cả đường , ăn nữa.

 

Loading...