NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1057: Người chết là ai?
Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:46:23
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Có... xương !"
Không ai hét lên một tiếng.
Những đang chen lấn lên sân khấu thấy, lập tức im bặt.
Vô ánh mắt đổ dồn về phía đó, quả nhiên thấy bộ xương trắng đẫm m.á.u trong đống đất vàng! Xương sườn, xương ngón tay, hộp sọ, xương chân... lộ mồn một.
Vô cùng kinh hãi!
Những đang túm lấy Đào ban chủ đều buông tay, rào rào lùi phía . Mặt mũi ai nấy đều sợ hãi. Tiếng la hét vang lên ngớt.
Đào ban chủ còn đang ngơ ngác, đầu , cũng thấy bộ xương trắng đó. Sợ đến nhũn cả chân. Lòng bàn tay lạnh toát. Suýt nữa thì bệt xuống đất.
Trong đầu ông chỉ còn ý nghĩ: Tiêu , tiêu thật , tiêu đời hẳn . Xảy chuyện thế ngay sân khấu của , thời huy hoàng của Triệu gia ban coi như chấm dứt.
Tống Chỉ dòng xô đẩy lùi phía , trượt chân ngã sóng soài đất.
"Xoảng..."
Bình lọ tay rơi vỡ tan tành. Nước tương và muối vương vãi đầy đất. Dính hết cả bộ y phục màu nhạt của .
Thảm hại vô cùng!
Hắn dường như vẫn để ý đến bộ xương sân khấu. Chỉ lo lụi cụi nhặt nhạnh đống đồ "đồng nát" của .
Còn Kỷ Vân Thư tầng hai khán giả nãy giờ, thấy hai chữ "xương ", dây thần kinh nhạy cảm giật một cái, lông mày khẽ nhíu .
Nhìn xuống . Quả nhiên sân khấu một bộ xương trắng!
Cô định dậy thì Cảnh Dung nắm tay giữ thì thầm: "Không liên quan đến chúng !"
Ra hiệu cho cô đừng xen ! Dù đây cũng Đại Lâm.
Kỷ Vân Thư đành im lặng lẽ.
Tuần tra bên ngoài thấy tiếng động lớn trong hí trang, bảy tám bộ khoái lập tức xông .
"Lão đại, bộ xương !" Một tiểu bộ khoái .
Bộ khoái dẫn đầu thấy, sắc mặt căng thẳng, lập tức lệnh cho thuộc hạ: "Mau phong tỏa nơi , ai phép rời ."
"Rõ!"
Mấy bộ khoái lập tức đóng cửa lớn hí trang . Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Khán giả bắt đầu xôn xao.
Bộ khoái dẫn đầu dù cũng là nhà quan, hề sợ hãi, thẳng đến bên bộ xương xem xét.
Nheo mắt hỏi: "Ai chủ ở đây?"
Đào ban chủ hồn, run rẩy bước lên: "Quan sai đại nhân, là... là !"
"Bộ xương ở ?"
"Cái ..."
"Cái cái gì? Thành thật khai báo!"
"Thảo dân mà!" Đào ban chủ hoảng loạn, Đường sư phụ của gánh hát, sốt ruột hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì thế ?"
Đường sư phụ lắc đầu: "Ta cũng ... tự nhiên trong đống đất vàng lòi bộ xương?" Rồi chỉ Tiểu Khúc: “Là cô phát hiện đầu tiên."
Quỷ nương t.ử Tiểu Khúc đỡ dậy, nhưng cả co rúm trong lòng một nha đầu nhỏ. Khóc thút thít. Run rẩy .
Đào ban chủ mặt mày tái mét hỏi nàng : "Tiểu Khúc, bộ xương rốt cuộc là thế nào?"
Tiểu Khúc nức nở : "Không... , ... chỉ thấy ngón tay ."
Mắt bộ khoái dẫn đầu nheo sâu hơn, dứt khoát xổm xuống kiểm tra kỹ lưỡng, lẩm bẩm trong miệng: "Đã thành một đống xương trắng , c.h.ế.t là ai?"
Trong gánh hát tinh mắt, thấy ngón tay , thốt lên: "Đây... đây là Vương Quân."
"Vương Quân?"
"Trên ngón giữa của Vương Quân một vết sẹo hình chữ thập, hơn nữa cạnh móng tay còn một vết chàm đen, ngài xem, ngón tay đấy."
Đào ban chủ và trong gánh hát kỹ .
Quả nhiên!
"Không sai, chính là Vương Quân."
Bộ khoái dẫn đầu hỏi: "Vương Quân là ai?"
"Là kép chính của vở kịch , hôm nay thấy mặt mũi , ngờ... c.h.ế.t ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1057-nguoi-chet-la-ai.html.]
Thực sự quá kỳ lạ! Người trong gánh hát kinh ngạc tột độ. Sống lưng lạnh toát.
Lúc , tiểu bộ khoái tiến lên hỏi bộ khoái dẫn đầu: "Lão đại, giờ tính ?"
"Đi báo cho huyện thái gia ."
"Rõ!"
Trong lúc tiểu bộ khoái báo huyện thái gia, bộ khoái dẫn đầu cũng cho còn tra hỏi từng trong gánh hát. Đồng thời cũng tra hỏi những khán giả đến xem kịch. Xem ai khả nghi .
Lúc , Tống Chỉ nhặt xong đống đồ đổ vỡ, mới phát hiện ở đây án mạng. Hắn bình thản, xách đồ lẳng lặng sang một bên.
Mấy bộ khoái lên tầng hai. Thấy nhóm Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư mặc y phục Đại Lâm, bèn tiến đến hỏi: "Các là ai?"
Cảnh Dung nhướng mày, đáp: "Thương nhân đến đây buôn bán."
"Nói rõ hơn chút ."
Cảnh Dung xoay chén trong tay, khóe môi nhếch lên: "Vị quan sai , chúng đều là thương nhân đắn, buôn bán tơ lụa, Nghĩa Ô vở kịch nổi tiếng tên Quỷ nương táng phu, nhân tối nay rảnh rỗi nên qua xem."
"Chỉ thế thôi?"
"Quan sai nếu tin thể đến khách điếm chúng trọ hỏi thăm."
Tiểu bộ khoái cũng ngại phiền phức, thẳng vấn đề: "Người c.h.ế.t tên Vương Quân, các quen ?"
"Chưa từng quen ."
"Thật sự quen?" Bộ khoái giọng điệu . Rõ ràng là kỳ thị vùng miền!
Sự kiên nhẫn của Cảnh Dung cạn sạch, một ánh mắt sắc lẹm liếc xéo tên bộ khoái. Bộ khoái run b.ắ.n , nuốt nước bọt, lùi hai bước, : "Cái đó... khi sự việc rõ ràng, tùy tiện ."
Rồi bỏ hỏi khác.
Kỷ Vân Thư vẫn chằm chằm bộ xương sân khấu, ánh mắt trầm xuống.
Bạch Âm nhướng mày : "Xem hôm nay tra rõ ràng, e là chúng cũng ."
Lúc , huyện quan Nghĩa Ô đến. Huyện quan họ Trác, hơn bốn mươi tuổi, quan ở đây mười mấy năm.
Bộ khoái dẫn đầu vội vàng lên bẩm báo tình hình.
Huyện quan xong, hỏi: "Chắc chắn c.h.ế.t là Vương Quân?"
"Căn cứ vết sẹo và vết chàm đốt ngón tay , trong gánh hát đều khẳng định là Vương Quân."
"Đã tra hỏi hết trong gánh hát ?"
"Đã hỏi , họ chiều qua Vương Quân rời khỏi gánh hát, đó thấy tăm , nên vai tiểu sinh cũng đổi khác."
Dường như còn manh mối nào khác!
Đào ban chủ đau khổ chạy : "Đại nhân, ngài nhất định tìm hung thủ a! Vương Quân bình thường an phận, cờ bạc, rượu chè, cũng , kẻ thù, mà giờ c.h.ế.t t.h.ả.m thế , đại nhân nhất định chủ cho !"
Trác đại nhân mặt nghiêm nghị: "Ai là cuối cùng thấy Vương Quân?"
"Là ." Một vai hề bước .
Trác đại nhân hỏi: "Là lúc nào?"
"Hôm qua cuối giờ Dậu."
"Lúc đó Vương Quân đang gì?"
Vai hề đáp: "Khi đó tập xong, bảo ngoài dạo, cũng hỏi nhiều."
"Ngươi chắc chắn là cuối giờ Dậu?"
"Tiểu nhân chắc chắn."
Đột nhiên...
Bên : "Tối qua gặp Vương Quân."
Hả?
Ánh mắt đổ dồn về phía đó. Chỉ thấy một lão hán đến xem kịch : "Hôm qua cuối giờ Tuất, thấy Vương Quân vội vã chạy từ nhà Tống Chỉ, Tống Chỉ còn đuổi theo phía ."
Tống Chỉ?
Người trong gánh hát ồ lên một tiếng.
Còn Tống Chỉ đang thu lu một góc với đống đồ đạc ngẩn một chút, nhưng phản ứng lớn. Hắn với vẻ mặt vô tội dậy, : "Ồ! Tối qua Vương Quân đúng là đến tìm ."