NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 106: Người dưng lại thân, máu mủ lại loãng

Cập nhật lúc: 2025-12-06 13:37:35
Lượt xem: 297

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Thư Hàn từ bỏ ý định.

"Vương gia, cầu ngài nể tình hạ quan quan bao năm nay, hãy khai ân một ."

"Kỷ Thư Hàn Kỷ Thư Hàn, Bổn vương thực sự xem thường ông , ngay cả lời ông cũng . Xem gia phong Kỷ phủ các , để Bổn vương chỉnh đốn ."

Dứt lời, sang thuộc hạ: "Còn mau giải đến nha môn."

Thị vệ lôi Kỷ Nguyên Chức đang giãy giụa ngừng, đội mưa phùn đưa đến nha môn. Kỷ gia lúc loạn như cào cào. Khóc lóc! Quỳ lạy! Kinh hãi!

Kỷ Thư Hàn đ.ấ.m tay xuống đất đầy phẫn nộ! Giận vì sinh đứa con như , giận Vương gia nể tình! Con gái vô tình!

Cuối cùng, Kỷ Mục Thanh nhịn nữa, đôi mắt ngấn lệ bướng bỉnh, sụt sịt mũi, hất cằm lên. Nghẹn ngào trừng mắt Kỷ Vân Thư, : "Loan Nhi chẳng qua chỉ là một con tiện tỳ, c.h.ế.t thì c.h.ế.t , nó vốn bán cho Kỷ phủ , nó sống c.h.ế.t cũng do chúng chủ. Tam tuy hiểu chuyện nhưng cũng tự tay g.i.ế.c nó, là nó tự treo cổ tự sát, liên quan đến ai cả."

Có một loại , rảnh rỗi sinh nông nổi, tự tìm cảm giác tồn tại, còn tưởng biểu hiện . tất cả đều ghét cay ghét đắng loại . Và kẻ đó là Kỷ Mục Thanh. Giờ phút giống hệt một tên hề nhảy nhót, nhảy trò một vòng thì ngứa ngáy chịu .

Những lời chỉ đổi một ánh khinh bỉ của Kỷ Vân Thư. Cô : "Chẳng lẽ cầm d.a.o tự tay g.i.ế.c mới tính là mạng ?"

" cũng là vì ngươi, nếu , ngươi bây giờ vẫn là kẻ g.i.ế.c ."

"Hắn , mà là vì các , vì thanh danh Kỷ gia, và cũng vì ngươi thể yên Thái t.ử phi."

"..."

Kỷ Mục Thanh cứng họng!

Ngay đó, Kỷ Uyển Hân khẽ kéo cô một cái, từ đôi môi nhỏ thốt một câu: "Đại tỷ, chuyện quả thực là Tam sai ."

"... Muội!"

Kỷ Mục Thanh nổi đóa, nghiêng giơ tay định đ.á.n.h Kỷ Uyển Hân. Tay giơ lên Cảnh Dung bên cạnh tóm lấy, hất mạnh một cái khiến cô ngã dúi dụi ghế thái sư phía .

"Đại tỷ."

Kỷ Uyển Hân lo lắng, tiến lên quan tâm, tay chạm tay áo Kỷ Mục Thanh phất tay gạt , quát: "Cút ."

Có lẽ do thể vốn yếu ớt, gạt mạnh như , Kỷ Uyển Hân lùi , chân mềm nhũn, ngã lòng Cảnh Dung. Được đỡ lấy! Ngẩng đầu lên, chạm đôi mắt lạnh băng của Cảnh Dung. Cô c.ắ.n môi, mặt đỏ bừng!

Đợi đến khi bàn tay to lớn phía lưng từ từ dùng lực đẩy , cô mới điều tách , cúi thấp mi mắt. Im lặng!

Màn kịch nhỏ dường như cũng chẳng ai để ý. Ngọn lửa âm ỉ trong lòng Kỷ Vân Thư, khi Kỷ Nguyên Chức giải đến nha môn, cuối cùng cũng bùng cháy. Thống khoái vô cùng. Loan Nhi, tự sẽ đòi công đạo cho em.

Lúc , tổ mẫu đang đ.ấ.m n.g.ự.c lóc, miệng ngừng gào với Kỷ Vân Thư: "Nguyên Chức là tam ca của con đó, con thể nhẫn tâm như ?"

Nhẫn tâm? Tại nhẫn tâm?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-106-nguoi-dung-lai-than-mau-mu-lai-loang.html.]

Ánh mắt đau thương quét qua một lượt, đôi môi nhợt nhạt khẽ mở: "Khi thấy t.h.i t.h.ể Loan Nhi, còn đau khổ hơn các bây giờ. Năm năm , bỏ đói ở Tây viện, ai hỏi han, ai . Sau khi tỉnh , bên cạnh chỉ Loan Nhi, lúc đó em mới mười một tuổi, giữa mùa đông khắc nghiệt chỉ mặc một manh áo mỏng, nhường hết chăn ấm cho . Những năm qua, cũng chỉ Loan Nhi nương tựa cùng , sớm coi em như ruột thịt. Còn các , những chảy cùng dòng m.á.u với , coi như con hoang, để tự sinh tự diệt. Đây là tình của các , quả nhiên giống như ngày đông tháng giá, lạnh lùng tàn khốc!"

Từng chữ từng câu như đục sâu lồng n.g.ự.c Kỷ gia. Cảnh Dung càng thêm đau lòng! Hắn nào những ngày tháng của Kỷ Vân Thư gian truân đến thế!

Kỷ Thư Hàn giận bất lực, lắc đầu: "Hóa trong lòng con vẫn luôn oán hận."

"Phải, hận tất cả những gì các với ."

cần che giấu! Nhìn cha , ánh mắt sắc như dao. Cô hỏi ông: "Năm đó, Kỷ Bùi ông đ.á.n.h ba mươi roi, ông còn nhớ lúc ngã trong vũng m.á.u câu gì ?"

Kỷ Thư Hàn sững , câu thốt , tất cả cũng sững . Cái tên đó, hai năm nay từng ai dám nhắc đến mặt ! Không thể nhắc! Không dám nhắc!

"Câm miệng! Không nữa!" Kỷ Thư Hàn quát lớn.

Kỷ Vân Thư thốt từng chữ: "Huynh : Người dưng , m.á.u mủ loãng. Nay gọi là cha, là nô."

"Câm miệng!" Lần là Kỷ lão phu nhân lớn tiếng quát mắng: "Nó c.h.ế.t , c.h.ế.t ." Bà dùng tay đập mạnh xuống bàn!

C.h.ế.t ?

, đêm đó, Kỷ Bùi c.h.ế.t. Thi thể khiêng khỏi Kỷ phủ ngay mắt cô, là cô trơ mắt c.h.ế.t! Bị đ.á.n.h trọn vẹn ba mươi roi đến da tróc thịt bong!

Cô nhoẻn miệng , nụ mang theo vị đắng chát: "Huynh c.h.ế.t, chắc chắn c.h.ế.t. Ta lật tung bãi tha ma, tìm khắp các t.h.i t.h.ể nhưng thấy . Huynh từng , bảo đợi hai năm, nhất định sẽ trở về."

Giọng vô cùng kiên định, sự kiên định khiến tất cả đều thể tin nổi. giữa đôi ngươi Kỷ Vân Thư dần khôi phục vẻ lạnh lùng.

Quay , ngoái đầu dù chỉ một , cô sải bước, từng bước rời . Bóng dáng gầy gò trong làn mưa bụi kiên nghị lạ thường! Lần , cô vẫn từ cửa lớn Kỷ phủ.

Không từ lúc nào, Cảnh Dung đuổi kịp cô, tay từ bao giờ thêm một chiếc ô, lẳng lặng che đầu cô, bên cạnh cô một lời, cũng hỏi han. Mặc dù trong lòng vô cùng tò mò: Kỷ Bùi? Kỷ Bùi là ai?

Lần rời , Kỷ Vân Thư đến Nghĩa trang. Phúc bá đặt t.h.i t.h.ể Loan Nhi một cỗ quan tài cũ kỹ, là tìm một mảnh đất phong thủy , chuẩn chôn cất cô. Ánh mắt Kỷ Vân Thư vô hồn, gật đầu một tiếng cảm ơn!

Cô rút một cây trâm đầu xuống, đặt trong quan tài.

"Loan Nhi, em thanh thản nhé, kiếp đầu t.h.a.i nhà , đừng chịu khổ nữa."

Cuối cùng, nắp quan tài đóng , cô thắp một nén nhang, coi như đưa tiễn Loan Nhi!

Đứng mái hiên bên ngoài Nghĩa trang, cô khẽ ngẩng đầu, nước mưa nhỏ giọt nơi góc mái xa xa, như chiếc đồng hồ cát thời gian. Cảnh Dung lặng lẽ ở bên cạnh, đôi ngươi dần giãn của cô, nỗi lo lắng trong lòng dường như cũng từ từ buông xuống.

giờ phút , thực sự nỡ phiền cô. Kỷ Vân Thư lúc yên tĩnh như một bức tranh, trong trẻo sạch sẽ như nước mưa chạm đất. Thậm chí khoảnh khắc hy vọng sinh trong gia đình đế vương mà sinh trong gia đình thường dân. Không cần tham gia tranh quyền đoạt vị, cần dấn những mưu mô xảo quyệt. Cùng thích ngày , tối về nghỉ ngơi!

Hồi lâu, ánh mắt Kỷ Vân Thư từ góc mái chuyển sang màn mưa bụi mờ mịt phía xa. Giọng trầm buồn u uất, : "Huynh tên là Kỷ Bùi, là đứa trẻ mồ côi năm năm Nhị ca mang từ chiến trường về!"

...

 

Loading...