Từ đôi môi nhợt nhạt thốt một câu. Lồng n.g.ự.c Cảnh Dung chấn động, gạt bỏ những suy nghĩ rối rắm trong đầu, cô với ánh mắt tò mò, định bụng tiếp!
Kỷ Vân Thư nắm c.h.ặ.t t.a.y trong ống tay áo, giọng nhẹ bẫng, vẻ mặt đầy hồi ức.
"Ta nhớ đầu tiên gặp Kỷ Bùi, lưng Nhị ca , mặc một bộ áo dài màu xám giặt đến bạc màu, cúi đầu, dám ai. Huynh nhớ gì cả, Nhị ca đặt cho cái tên là Kỷ Bùi, chữ Bùi trong Bùi Hồi (lưu luyến), cũng từ lúc đó trở thành nghĩa t.ử của Kỷ phủ."
Khi , khóe môi cô khẽ nhếch lên như sợi tơ mỏng.
"Không tại , luôn thích theo bên cạnh , còn cũng dần quen với sự hiện diện của . Huynh thông minh, dường như cái gì cũng , dạy thơ, dạy chữ. Hơn nữa chỉ cần là thứ , đều liều mạng mang về cho . Ba năm trôi qua thật nhanh, vĩnh viễn bao giờ quên mùa đông năm , gốc cây mai, tay cầm một cành mai, dùng đôi mắt đẽ mỉm dịu dàng . Kỷ Bùi lúc đó dường như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tan chảy. Huynh , đợi mặc giáp trở về, sẽ cưới vợ."
Hai năm qua, cô từng kể với ai về Kỷ Bùi. Người đàn ông đó sống trong tim cô. Và cô dường như cũng giống Kỷ gia. Cái tên đó cô thể nhắc! Cũng dám nhắc!
Biểu cảm biến đổi vi diệu của Cảnh Dung dường như tỉ lệ thuận với độ cong nơi khóe miệng cô, càng lúc càng thất vọng.
Lúc , Kỷ Vân Thư thu ánh mắt từ màn mưa, một nữa về phía góc mái. Đôi mắt bỗng dâng lên nỗi hận thù: " ngay tối hôm đó, cha dùng roi mây, quất mạnh ba mươi roi Kỷ Bùi, bại hoại gia phong, dám tơ tưởng cưới vợ. Ba mươi roi đó, thiếu một roi nào quất lên lưng . Huynh ngã trong vũng máu, dùng đôi mắt đầy tơ m.á.u tràn đầy áy náy. Huynh sợ lời hứa của thể thực hiện, sợ bỏ một . cho đến khoảnh khắc nhắm mắt, cũng chỉ thể trơ mắt khiêng ngoài. Ta liều mạng giãy giụa, nhưng vô bàn tay giữ chặt cứng."
"Cho đến ngày hôm , đến bãi tha ma lật từng cái xác lên, nhưng vẫn tìm thấy Kỷ Bùi. Ta tin chắc vẫn còn sống, sẽ thực hiện lời hứa với , nhất định sẽ mặc giáp trở về cưới vợ."
Trong mắt Kỷ gia, Kỷ Bùi c.h.ế.t. Kỷ Vân Thư tin, cô tin chắc sẽ trở về, hẹn ước hai năm đó, cô đợi đến phút cuối cùng thì quyết bỏ cuộc!
Cảnh Dung gì, vẫn cô. Nhìn đôi mắt cô đỏ dần, cổ họng nghẹn , c.ắ.n chặt môi, đầu Loan Nhi trong cỗ quan tài cũ kỹ.
Giọng đầy hối : "Là hại c.h.ế.t Loan Nhi, nếu cố chấp giữ lời hứa đó thì đưa Loan Nhi rời khỏi Kỷ phủ . Ngày hôm nay, em cũng sẽ trong cỗ quan tài lạnh lẽo đó."
Nước mắt tràn khỏi mi, đau thương tự trách.
"Không của cô." Cảnh Dung lên tiếng.
Hắn bước gần hai bước, dang rộng vòng tay, ôm lấy thể đang run rẩy của cô lòng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy gò. Cô đẩy , chút ấm trong lồng n.g.ự.c dường như sưởi ấm thể lạnh giá của cô.
"Vạn sự nếu đều thể thì gì còn nỗi đau chia ly?"
Lời Cảnh Dung văng vẳng bên tai cô. Người đàn ông khi nghiêm túc lên năng đều mang đậm triết lý!
Hồi lâu...
Kỷ Vân Thư cố nén nước mắt trong, tách khỏi vòng tay Cảnh Dung, cúi đầu, giữa đôi ngươi mang theo vẻ kiên nghị. Hít sâu một : "Hiện giờ quan trọng nhất là tìm hung thủ thật sự hạ độc g.i.ế.c Vệ bá phụ và Vệ bá mẫu."
Cảnh Dung gật đầu: "Nếu Loan Nhi trong sạch, thì cô vẫn là nghi phạm, vụ án quả thực nhanh chóng sáng tỏ."
Lời nghi ngờ gì là một hồi chuông cảnh tỉnh!
Kỷ Vân Thư vẻ mặt nghiêm trọng: "Bây giờ đến Vệ phủ một chuyến ngay, thể tìm gì đó. lo Vệ phủ sẽ cho ."
Cảnh Dung cau mày. Vội : "Bổn vương , những thứ cô thể cần, cũng tìm cho cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-107-nghiem-doc.html.]
"Cái gì?"
"Đi theo ."
Hắn nắm lấy tay cô, sải bước rời Nghĩa trang, đưa cô đến viện Quảng Cừ. Lấy một chiếc khăn tay, một bình rượu, hai cái chén!
Lần lượt giải thích: "Trong khăn tay gói một mảnh gỗ vụn nhỏ xíu, tìm thấy trong chén độc. Bình rượu và hai cái chén là đồ Vệ gia nhị lão dùng trong đêm tiệc, nhưng rửa sạch , dùng ?"
Kỷ Vân Thư mở khăn tay , bên trong là một mảnh gỗ vụn nhỏ đến mức nếu kỹ thì thấy .
"Có bột lân ?" Cô hỏi.
Cảnh Dung lập tức gọi cửa, thị vệ , dặn dò: "Lập tức lấy ít bột lân tới đây."
Thị vệ nhận lệnh, một lát mang đồ đến. Kỷ Vân Thư vê một chút bột lân rắc lên mảnh gỗ vụn. Tức thì, mảnh gỗ chuyển sang màu đen.
"Mảnh gỗ độc." Cô kết luận, trầm ngâm: " mảnh gỗ là thứ gì?"
Cô đưa khăn tay lên mũi ngửi, mảnh gỗ tuy nhỏ nhưng Kỷ Vân Thư vẫn ngửi thấy một mùi rượu thoang thoảng tỏa từ đó.
Cảnh Dung hỏi: "Thế nào?"
Cô đặt khăn tay xuống, ngươi nhíu chặt: "Trên mảnh gỗ chỉ độc chim Trậm mà còn mùi rượu, nhưng mà... đây là thứ gì?"
Nghĩ ? Ngay đó, cô cầm lấy bình rượu bên cạnh, chuẩn rắc bột lân .
Cảnh Dung hỏi: "Thứ rửa sạch , thể nghiệm ?"
"Chỉ cần là nơi dính độc chim Trậm, nếu dùng nước đường trắng rửa thì sẽ sạch ."
Trong lúc chuyện, bình rượu rắc bột lân thấy hiện tượng gì bất thường. Lại tương tự, rắc bột lân hai chén rượu, bên trong lòng chén biến thành màu đen.
Lần Kỷ Vân Thư thực sự hoang mang. Cô lẩm bẩm: "Sao thế ?"
Cảnh Dung cũng thấy lạ: "Trong bình rượu độc, chỉ riêng hai chén rượu độc, chẳng lẽ lúc rót rượu hạ độc chén?"
Phân tích cũng lý! Kỷ Vân Thư gật đầu, ngẫm nghĩ kỹ: "Vậy lúc đó, rót rượu cho hai họ là ai?"
"Muốn thì bây giờ đến Vệ phủ."
"Bây giờ?"
Người Vệ gia sẽ cho cô ? Có lẽ nỗi lo của Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung thẳng: "Cô đừng lo, cô và đường đường chính chính , tất nhiên sẽ ai dám cản cô."
, là Vương gia! Là một pho tượng Phật sống! Lại là pho tượng Phật thượng hạng. Mệnh lệnh đưa , c.h.ế.t cũng dựng dậy, một cái Vệ phủ, ngang cũng .
...