Khó !
Trương Tiểu Bạch nghiêm túc : "Ta mà cái đầu như ngươi, chắc chắn sẽ thơ đến c.h.ế.t, kiếm bao nhiêu tiền a!"
Kiếm tiền.
là kiếm tiền thật.
Tống Chỉ thật thà chẳng kiếm xu nào.
Hắn nhếch mép , dường như tiếp lời Trương Tiểu Bạch thế nào.
Hai rơi trầm mặc!
Một lát ...
"Ngươi thực sự hung thủ ?" Trương Tiểu Bạch đột nhiên hỏi nghiêm túc.
Tống Chỉ chân thành đáp: "Không ."
Một lát , Tống Chỉ hỏi ngược : "Vậy... ngươi hung thủ ?"
"Đương nhiên là !" Trương Tiểu Bạch xoa xoa đôi tay thon dài của : “Hung thủ lột da thịt Vương Quân, còn đào xương cốt bà chủ Triệu lên, chứng tỏ là kẻ cực kỳ ở bẩn, mới cái trò biến thái kinh tởm đó , bẩn hết tay."
Hắn quý nhất là đôi tay !
Tống Chỉ , cúi đầu tay , lật qua lật xem xét.
Lúc mới phát hiện tay thực cũng thon dài .
là bàn tay của văn nhân!
Bèn lầm bầm một câu: "Thực ... tay cũng mà."
Trương Tiểu Bạch tai thính thấy, bèn vươn cổ sang tay Tống Chỉ, nhưng bên đó tối quá, chẳng thấy gì.
Thế là...
Hai im gì nữa.
Bên phía khác.
Tại khách điếm.
Lý Thành hôm qua về cái là ngủ một mạch đến trưa mới dậy.
Vừa dậy chạy tìm a tỷ.
Lý Văn Thù vẫn luôn ở trong phòng sách.
Mấy cuốn sách đều là nàng mang từ thư viện về, cuốn nào cũng là hàng hiếm.
"A tỷ, tỷ gì thế?" Lý Thành phịch xuống đối diện nàng.
Lý Văn Thù ngẩng đầu lên: "Mấy giờ ?"
"Tối qua mệt quá."
Lý Văn Thù liếc một cái: "Tối qua? Tối qua ?"
"Đâu , ở trong phòng sách thôi mà."
Đọc sách?
Lý Văn Thù suýt rớt cả cằm, ngẩng lên chằm chằm , nghi ngờ: "Đọc sách?"
Lý Thành gật đầu lia lịa: "Vâng! Đọc nhiều sách lắm."
"Đệ bảo uống rượu cả đêm trong phòng còn tin."
Vẻ mặt bà tỷ ghét bỏ thằng em điển hình.
Lý Thành vỗ ngực, hất hàm : "Đệ tệ hại thế ? Đệ thực sự ở trong phòng sách cả đêm mà."
"Thế xem, sách gì?"
Cái ...
Quả thực khó Lý Thành.
Nếu bảo kể tên các loại rượu, chắc chắn nửa canh giờ trùng tên nào.
bảo kể tên sách thì đúng là đòi mạng .
Hắn gượng gạo, vội rót chén uống ực một cái, : "Không cái nữa, a tỷ ăn gì ?"
Lý Văn Thù cạn lời: "Ăn ."
"Thế xuống ăn chút gì đây."
Định chuồn lẹ.
Lý Văn Thù cầm sách lên , buông một câu: "Đệ tìm mấy vị công t.ử thì thôi ."
Lý Thành khựng ở cửa.
Quay hỏi: "Ý tỷ là ?"
"Sáng sớm nay họ đến nha môn ."
"Đến nha môn gì?"
"Nghe tìm hung thủ , thấy mau thu dọn đồ đạc , vụ án kết thúc là chúng rời Nghĩa Ô về Cao Định ngay, còn chậm trễ nữa, đến lúc đó dù giúp thì cũng tránh khỏi phụ trách mắng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1077-nuoc-lanh.html.]
Lý Thành nghĩ thầm, mấy đó gọi ?
Bèn mặc kệ lời Lý Văn Thù, vội vàng tìm họ.
cửa phòng đều đóng, đúng là ở đó.
thấy Bạch Âm đang uống rượu lầu, vội chạy xuống hỏi: "Bạch , tiểu công t.ử nhà nha môn ?"
Bạch Âm uống rượu, chuyện.
"Sao bảo tiếng nào?" Lý Thành oán trách.
Bạch Âm: "Thành thế tử, tiểu công t.ử nhà bận lắm."
"Thì cũng nên báo cho bản thế t.ử một tiếng chứ, thật là." Lý Thành định chạy đến nha môn.
Bạch Âm tuy ưa , nhưng cũng một chuyến uổng công, bèn gọi : "Đừng nữa, án xử xong lâu ."
"Xử xong ? Hung thủ là ai?"
"Không ! Hai vị công t.ử nhà giờ chắc đến Triệu gia ban ." Bạch Âm uống ngụm rượu, mặt vẫn lạnh tanh.
Lý Thành , tới vỗ mạnh vai .
"Đa tạ Bạch ."
Rồi chạy biến đến Triệu gia ban.
Lúc tại Triệu gia ban.
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung đến ngay khi trong gánh hát từ nha môn trở về.
"Các vị là?" Người quản sự gánh hát hỏi.
"Tại hạ họ Kỷ, là điều tra vụ án ."
Vị cao nhân họa cốt trong truyền thuyết?
Thấy thật !
Quản sự : "Hai vị công tử, của nha môn hỏi chúng hết , các vị còn hỏi gì nữa? Trương Tiểu Bạch cũng các vị bắt còn gì."
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung , lúc mới : "Tại hạ , nhưng một việc rõ ràng, đích đến đây một chuyến."
"Vậy... các vị hỏi gì?"
"Ta..." Kỷ Vân Thư mở miệng.
Thì thấy hét lớn: "Tiểu Khúc tỷ xong , mau mời đại phu."
Tiểu Khúc? Hoa đán đóng vai Quỷ nương tử.
Người trong gánh hát vội chạy về phía phòng Tiểu Khúc. Có thì mời đại phu.
Chỗ ở của trong Triệu gia ban phía hí trang. Triệu gia ban chia ba khu , giữa, .
Phía là hí trang xem kịch, ở giữa là sân luyện công, phía là chỗ ở của .
Kỷ Vân Thư định theo thì Cảnh Dung bỗng kéo tay nàng , : "Nàng qua đó , hậu đài hí trang xem ."
Kỷ Vân Thư gật đầu.
Hiểu ý .
Thế là hai chia .
Cảnh Dung một hậu đài.
Kỷ Vân Thư theo đến phòng Tiểu Khúc.
Tiểu Khúc từ khi thấy ngón tay trong đất vàng thì ốm liệt giường.
Lúc , nàng đang lăn lộn giường, mồ hôi đầm đìa, hai tay túm chặt ga trải giường.
Nha đầu bên cạnh lo lắng nắm tay nàng : "Tiểu Khúc tỷ tỷ..."
"Đầu đau quá!"
"Tỷ đừng lo, mời đại phu , tỷ sẽ ."
"A!" Tiểu Khúc vùng tay nha đầu , hai tay bắt đầu giật tóc , la hét: “Đau quá, đau quá, sắp c.h.ế.t ?"
"Không , Tiểu Khúc tỷ tỷ sẽ ."
Người trong gánh hát bắt đầu xì xào: "Tiểu Khúc tỷ gặp ma ?"
"Nhìn bộ dạng giống lắm!"
"Đáng sợ thật, dù Tiểu Khúc tỷ cũng là đầu tiên thấy bộ xương đó, chắc chắn dọa sợ lắm."
"Các xem... ma quỷ tác quái ?"
"Đừng dọa , sợ nhất mấy thứ đó."
...
Tiếng bàn tán dứt.
Kỷ Vân Thư triệu chứng ôm đầu của Tiểu Khúc, ánh mắt nheo , bước khỏi đám đông, đến bên giường, với nha đầu bên cạnh Tiểu Khúc: "Ngươi lấy chậu nước lạnh đây."
Hửm? Nước lạnh?