NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1078: Đốm đỏ

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:46:44
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lấy nước lạnh gì?

Tiểu nha đầu ngẩn , , chỉ ngơ ngác Kỷ Vân Thư.

Mọi cũng chằm chằm nàng.

Cảm thấy khó hiểu!

Kỷ Vân Thư cũng cạn lời, dứt khoát kéo tiểu nha đầu một cái: "Không đau c.h.ế.t thì mau lấy nước lạnh đây."

"Hả?"

"Nhanh lên."

"Ồ ồ... , em ngay đây." Nha đầu cũng chẳng màng gì nữa, nghĩ việc cấp bách là chữa cho Tiểu Khúc tỷ, bèn ba chân bốn cẳng chạy .

Người trong phòng nhốn nháo bàn tán.

"Chuyện gì thế ? Tại dùng nước lạnh?"

"Nước lạnh là t.h.u.ố.c ?"

"Ngươi ngốc ! Nước lạnh là t.h.u.ố.c ?"

"Thế cần nước gì?"

...

Mọi xì xào bàn tán.

Kỷ Vân Thư giữ chặt Tiểu Khúc, lệnh cho họ: "Mọi ngoài hết ."

Ra ngoài?

Người quản sự bước lên hỏi: "Công tử? Ngài ?"

"Các cứ ngoài ."

" Tiểu Khúc cô ..."

"Cô sẽ , giao cho ."

Người quản sự nàng là cao nhân họa cốt từ nha môn đến, trong lòng cũng yên tâm phần nào, nhưng cô nam quả nữ ở chung một phòng quả thực hợp lẽ, nhưng há miệng định thôi, đành gọi ngoài.

Mọi ngoài vẫn cứ bàn tán: "Sao thế? Tiểu Khúc tỷ đau thế , đuổi chúng gì?"

"Một đại nam nhân ở trong đó gì?"

"Chẳng lẽ ý đồ với Tiểu Khúc tỷ?"

"Hay chúng cứ xem , nhỡ xảy chuyện gì thì thế nào?"

Mọi nhao nhao định xông thì quản sự ngăn .

Khuyên can: "Công t.ử đó là của nha môn, chắc sẽ bậy ."

"Có mấy kẻ thì đạo mạo nhưng ai trong lòng nghĩ gì? Nhìn Tống Chỉ với Trương Tiểu Bạch xem, một là thư sinh trói gà chặt, một da trắng thịt mềm, giờ chẳng đều thành nghi phạm ? Người bên trong thì văn vẻ, nhưng y phục mặc xem, rõ ràng là Đại Lâm! Nếu chuyện gì thì hỏng bét, chúng kêu ai." Một gã đàn ông vạm vỡ .

Người thực thầm thương trộm nhớ Tiểu Khúc, tên là A Thâm!

A Thâm lớn lên cùng Tiểu Khúc, thích nàng từ nhỏ. Tiểu Khúc hoa đán Triệu gia ban, cũng xin chân chạy vặt, chỉ để ở bên cạnh chăm sóc, bảo vệ nàng.

Tiểu Khúc luôn coi như trai!

A Thâm sợ thích kẻ khác nhục, nhất quyết đòi xông .

Quản sự cứ giữ chặt cho : "Ngươi đừng loạn, ở yên đây."

" mà..."

"Chúng đều ở ngoài , dám ."

"Vậy..."

Chưa hết câu, tiểu nha đầu lúc nãy bưng một chậu nước lạnh to tướng đến.

A Thâm lập tức túm lấy cô bé dặn dò: "Em mau canh chừng, tuyệt đối đừng để tên đó gì Tiểu Khúc, chuyện gì thì hét lên, bọn ở ngay bên ngoài, mà dám bậy, g.i.ế.c c.h.ế.t ."

"Biết , tránh ."

Tiểu nha đầu dùng khuỷu tay đẩy cửa , dùng chân đóng cửa .

Trong phòng.

Tiểu Khúc vẫn đau đớn lăn lộn giường, hai tay giật tóc, mặt mũi nhăn nhó, miệng rên rỉ: "Đau quá... a... g.i.ế.c , g.i.ế.c ..."

Nàng thực sự chịu nổi nữa!

Cơn đau như hàng ngàn con d.a.o đ.â.m não khuấy đảo!

Đau đến mức sống bằng c.h.ế.t.

Chỉ mong ai đó cho nàng một đao giải thoát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1078-dom-do.html.]

Kỷ Vân Thư cũng kéo nàng, lặng lẽ nàng lăn lộn giường.

Tiểu nha đầu bưng chậu nước đến bên giường, luống cuống hỏi: "Công tử... nước lạnh đến , giờ gì ạ?"

"Giúp giữ chặt cô , cởi áo cô ."

Cái gì?

Tiểu nha đầu run tay, suýt đổ chậu nước.

"Công tử... ngài gì cơ?"

Kỷ Vân Thư nghiêm nghị cô bé: "Mau đặt nước xuống cạnh giường, giữ chặt Tiểu Khúc cô nương , nhanh lên, thì cô đau c.h.ế.t mất."

"Ngài định gì?"

"Chữa bệnh cho cô ."

Nha đầu ngờ vực, ngẩn một lúc lâu.

"Còn mau lên?"

"Vâng..." Tiểu nha đầu quyết định tin nàng một , vội đặt nước xuống cạnh giường, lao lên giữ chặt Tiểu Khúc.

Kỷ Vân Thư nhân cơ hội cởi dây áo Tiểu Khúc.

Tiểu Khúc tuy đau đến c.h.ế.t sống nhưng vẫn còn chút tỉnh táo, nàng vùng vẫy kịch liệt, miệng la hét: "Ngươi... ngươi định gì?"

"Đừng động đậy!" Kỷ Vân Thư mặc kệ, tay nhanh hơn, thoăn thoắt cởi bỏ y phục của nàng, chỉ để cái yếm đỏ.

Nha đầu c.ắ.n môi, cảnh , tay giữ Tiểu Khúc lỏng , cô bé thực sự gọi bên ngoài , nhưng kịp mở miệng thấy Kỷ Vân Thư nhúng tay chậu nước lạnh.

Ngâm năm sáu giây.

Bàn tay ướt sũng lập tức áp eo nhỏ của Tiểu Khúc.

Cái lạnh thấu xương khiến Tiểu Khúc đờ , mắt trợn tròn, eo bất giác ưỡn lên, cái lạnh như ngấm tận tủy.

Tay Kỷ Vân Thư nhúng nước lạnh nữa, áp xương sườn Tiểu Khúc.

Tiểu Khúc rùng , cái lạnh dường như đang dần thế cơn đau trong đầu nàng!

Kỷ Vân Thư cứ lặp lặp như ...

Cho đến khi Tiểu Khúc yên tĩnh , thậm chí lạnh đến run rẩy mới dừng tay.

Nha đầu bên cạnh đến ngây .

Đây là phương pháp gì ?

Tiểu Khúc tuy lạnh run cầm cập, nhưng Kỷ Vân Thư cho đắp chăn, để nàng co ro giường.

"Tiểu Khúc tỷ, tỷ chứ?" Nha đầu hỏi.

Tiểu Khúc dần tỉnh táo , nàng mở đôi mắt yếu ớt nha đầu, khẽ lắc đầu.

"Tốt quá , Tiểu Khúc tỷ ." Nha đầu mừng phát .

Kỷ Vân Thư bên giường, lấy khăn tay lau tay.

Nàng bỗng chú ý đến những đốm đỏ nhỏ cổ tay Tiểu Khúc, tuy dày đặc nhưng rõ lắm, như mới mọc lên.

Kỷ Vân Thư nâng cổ tay nàng lên, kỹ.

"Cái là gì?"

Giống hệt... những đốm đỏ cổ tay Cao Đại Lực.

Chỉ là một cái đậm, một cái nhạt!

Hai cái liên hệ gì ?

Kỷ Vân Thư đốm đỏ do ?

Nhìn nửa ngày cũng manh mối gì.

Thấy Tiểu Khúc lạnh run, nàng đành buông tay Tiểu Khúc , bảo nha đầu: "Có thể đắp chăn cho cô ."

Nha đầu vội kéo chăn đắp cho nàng.

"Công tử, Tiểu Khúc tỷ khỏi hẳn chứ ạ?"

Kỷ Vân Thư: "Chỉ là tạm thời thôi."

"Tạm thời? Nghĩa là vẫn sẽ tái phát?"

"Ừ." Kỷ Vân Thư gật đầu, đến bàn rót chén nước.

Nha đầu cuống lên: "Công tử, ngài nhất định giúp Tiểu Khúc tỷ a, tỷ mà cứ đau thế thì chịu nổi?"

________________________________________

 

Loading...