NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1084: Biết ai là hung thủ rồi

Cập nhật lúc: 2025-12-26 15:22:13
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa đóng , mặt Bạch Âm vẫn lạnh tanh.

Hắn tâm tư của Lý Văn Thù, càng nữ t.ử suýt nhận nhầm thành khác.

Hắn đối diện Tống Chỉ, ánh mắt lạnh lùng.

Cuộc đối thoại ngoài cửa Tống Chỉ thấy hết.

Tống Chỉ ngẩng lên : "Hóa Kỷ công t.ử ở đây."

"Ừ, ngoài , về ngay ."

"Ồ." Tống Chỉ hỏi: “Thế y ?"

Bạch Âm thở dài, uống ngụm nước, : "Còn vì chuyện của ngươi , công t.ử nhà vì tìm hung thủ thật sự mà ăn ngon ngủ yên."

Tống Chỉ áy náy: "Thực sự xin ."

"Nếu thấy thì mau về ."

"Vậy chuyện của Trương Tiểu Bạch?"

"Nếu g.i.ế.c , công t.ử nhà chắc chắn sẽ để xảy chuyện, cho nên ngươi cần cầu xin ."

"Vậy thì ." Tống Chỉ thở phào nhẹ nhõm, dậy cúi chào Bạch Âm: “Vậy đa tạ tráng sĩ, muộn , phiền nữa."

"Ừ." Bạch Âm gật đầu.

Tống Chỉ ngoài.

"Khoan ." Bạch Âm đột nhiên gọi giật .

"Tráng sĩ gì dặn dò?"

"Ngươi xuống bảo tiểu nhị mang hai bình rượu ngon lên đây."

"Được." Tống Chỉ sảng khoái đồng ý, hỏi: “ ngài uống rượu gì?"

"Tiểu nhị ."

"Ồ."

Tống Chỉ xuống lầu, dặn dò tiểu nhị xong bèn hỏi: "Rượu bao nhiêu tiền?"

"Một lượng bạc."

Một lượng a! Đối với Tống Chỉ thì là cả gia tài . để tỏ lòng ơn, vẫn móc nốt một lượng bạc còn trong đưa cho tiểu nhị: "Rượu coi như mời vị công t.ử ."

Nói xong bèn bỏ .

Ra khỏi khách điếm, gió lạnh thấu xương. Tống Chỉ ôm chặt cánh tay, về nhà.

...

Bên phía khác.

Sau khi Kỷ Vân Thư hai chữ "nghĩa địa", cô cùng Cảnh Dung và cái đuôi Lý Thành đến một vùng ngoại ô Nghĩa Ô.

Lúc trời tối đen như mực. Vùng ngoại ô đưa tay thấy năm ngón. Hơn nữa xung quanh âm u rợn , thỉnh thoảng tiếng gió rít qua bụi cây lùm cỏ như tiếng ma quỷ than. Khiến lạnh toát sống lưng.

Ba men theo con đường mòn trong rừng tới. Mỗi xách một chiếc đèn lồng. Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung , Lý Thành .

Lý Thành bình thường ham chơi nhưng nhát gan. Hắn hạ giọng hỏi hai : "Nửa đêm nửa hôm các đến đây gì? Tìm cái gì ?"

Kỷ Vân Thư kịp trả lời thì Cảnh Dung cướp lời, đầu với Lý Thành: "Đến đây đương nhiên là tìm đồ ."

"Tìm gì?"

"Ngươi bảo ở đây gì?"

"Ở đây ma."

" , đến tìm ma đấy."

Hự. Lý Thành sững sờ, mắt trợn tròn. Chân cũng khựng một nhịp. ngay lập tức đuổi theo.

"Ngươi đùa ?"

Cảnh Dung: "Không ai rảnh đùa với ngươi, nếu sợ thì bây giờ về vẫn kịp đấy."

"Bây giờ về?" Lý Thành phía , đường về xa tít tắp, một dám thật, bèn nuốt nước bọt, vội vàng bám sát hai , dính chặt lấy Cảnh Dung, miệng lải nhải: "Các cũng lạ thật, chạy đến đây tìm ma quỷ gì? Bây giờ quan trọng nhất là tìm hung thủ chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1084-biet-ai-la-hung-thu-roi.html.]

Kỷ Vân Thư đáp: "Chúng đang tìm hung thủ đây."

Giọng nhẹ. đủ để Lý Thành thấy.

Hắn ngạc nhiên: "Ý cô... ý công t.ử là... hung thủ g.i.ế.c là ma quỷ?"

"Có thể là ."

"Có thể là ? Là thì là, là thì là chứ."

Kỷ Vân Thư lười trả lời .

Cảnh Dung cũng lười trả lời .

Lý Thành tiếp tục lải nhải bên cạnh: "Trước đó các còn bảo đời ma quỷ, tác quái đều là do , loáng cái lòi ma quỷ ? Bản thế t.ử sắp các cho hồ đồ đây ."

"..." Vẫn ai trả lời .

Rất nhanh, ba sâu trong rừng. Ánh đèn lồng lờ mờ chiếu sáng. Miễn cưỡng thấy cảnh vật vài mét mặt.

Ánh đèn rọi tới, Lý Thành suýt ngất xỉu vì sợ. Tay run lên, đèn lồng rơi xuống đất, vội vàng nhặt lên. Vì ở đây... là mồ mả.

"Nửa đêm đến chỗ gì? Đi mau mau." Hắn lùi mấy bước, mặt cắt còn giọt máu.

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung coi như khí, chẳng thèm quan tâm.

Hai tìm kiếm giữa đống mộ phần một lúc, cuối cùng dừng một ngôi mộ. Trên bia mộ khắc dòng chữ "Vong thê Triệu Trang Nhi"!

Đây là mộ Vương Quân lập cho vợ. Nói cũng lạ, Triệu Trang Nhi là bà chủ tiệm son phấn Triệu gia, tiền bạc thiếu, theo lý mà , mộ phần của cô xây dựng bề thế, ở nơi phong thủy bảo địa riêng biệt mới đúng. ngôi mộ vô cùng sơ sài, lẫn lộn giữa bao ngôi mộ khác, chẳng khác gì mộ của dân nghèo.

Có thể thấy khi cô c.h.ế.t, Vương Quân chỉ nuốt trọn tài sản mà còn vứt hài cốt cô chỗ .

Cảnh Dung phần đất phía ngôi mộ với vẻ mặt nghiêm trọng, : " đào lên, đất tơi xốp."

Kỷ Vân Thư quan sát, xách đèn lồng gần, đặt đèn xuống cạnh đống đất, đeo găng tay chuẩn sẵn, bắt đầu bới đất.

Không ai cô định gì?

Cảnh Dung chỉ theo. Đưa đèn lồng gần hơn.

Lý Thành hai với ánh mắt quái dị. Không hiểu mô tê gì, thậm chí cảm thấy biến thái quá, nửa đêm bới đất mộ .

Một lúc lâu .

Cuối cùng...

Kỷ Vân Thư tìm thứ . Một chiếc lá cây. Chiếc lá héo úa. Cô ngắt một mảnh lá gói khăn tay, cất ống tay áo.

Đột nhiên...

Phía bóng đen lướt qua bụi cây. Tốc độ nhanh. Như một cơn gió.

Cảnh Dung tiếng động định đuổi theo.

Lập tức Kỷ Vân Thư ngăn : "Đừng đuổi nữa, là ai ."

Hả? Cảnh Dung và Lý Thành đồng loạt cô.

"Ai?"

Cô xách đèn lồng về phía bụi cỏ phát tiếng động, Cảnh Dung và Lý Thành theo .

: "Thổi tắt đèn ."

Mọi theo. Đèn tắt, trong bụi cỏ phát những đốm sáng lân tinh. Một ít thôi, nhiều lắm.

Lý Thành hỏi: "Sao thứ ?"

Kỷ Vân Thư cau mày, im lặng một chút : "Bởi vì, đây là do rắc lên ."

"Công t.ử rắc á? Ý là ?" Lý Thành hỏi.

Cảnh Dung hiểu , hỏi: "Vậy là nàng sớm là ai? Cũng đó sẽ theo?"

Kỷ Vân Thư gật đầu.

, cô hung thủ là ai .

...

 

Loading...