Trong linh đường, Vệ Dịch ôm Kỷ Vân Thư buông! Bên ngoài, Cảnh Dung mặt cảm xúc, chẳng ai đoán ngài đang nghĩ gì.
Lang Bạc bên cạnh ngài, ánh mắt cũng Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch bên trong. Hai ngày nay phụng mệnh chăm sóc Vệ Dịch, mắt chớp chằm chằm, hốc mắt thâm quầng một vòng, thể là tấc bước rời. Tất nhiên Vệ Dịch ăn cơm, cũng nhịn đói hai ngày.
Khẽ thở dài một tiếng, lẩm bẩm: "Kỷ cô nương gặp nhiều chuyện như mà trong lòng vẫn nhớ thương Vệ công tử."
Lời rõ ràng mang theo vài phần ghen tị cho ai đó! Cảnh Dung liếc xéo một cái lạnh lùng khiến da thịt đông cứng ngay tức khắc. Đành cúi đầu, ngậm miệng!
Trong lòng Lang Bạc thắc mắc lắm, Vương gia nhà những ghen mà còn bình tĩnh đến lạ thường. Không bình thường, quá bình thường! , trái tim Cảnh Dung sớm đau đớn như cành khô ngày đông bẻ gãy.
Trong lòng Kỷ Vân Thư một Kỷ Bùi, đó dường như cắm rễ trong tim cô, là mà dù dốc hết sức lực cũng thể so bì . Cho dù Kỷ Bùi thể c.h.ế.t thật. Mà chẳng bằng cả một c.h.ế.t!
Nghĩ đến đây, Cảnh Dung nhếch môi mỏng, đầy cay đắng.
Lúc , Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng đẩy Vệ Dịch , dùng tay áo lau nước mắt mặt cho .
"Họ hai ngày ăn gì , cứ thế ?" Có chút xót xa.
" mà... ăn vô."
"Ăn vô cũng ăn, nếu đói lả , ngày mai cha xuất quan, lấy sức mà đưa tiễn họ?"
Nhắc đến chuyện , Vệ Dịch mím chặt đôi môi khô khốc, phản bác. Hạ nhân Vệ phủ cũng lập tức xuống bếp bưng cơm canh lên, Vệ Dịch ngậm nước mắt, cố nuốt vài miếng, hai má phồng lên đầy thức ăn.
Nấc lên một cái vì , run lên, rơi đôi đũa trong tay xuống bàn.
Cạch cạch ...
Mấy tiếng!
Kỷ Vân Thư nhặt đũa lên, định đưa cho thì tay khựng , mày cau chặt.
Hả?
Ngay khi Vệ Dịch định cầm lấy đũa, Kỷ Vân Thư đưa hai chiếc đũa mặt , quan sát tỉ mỉ.
"Thư Nhi, cô lấy đũa , ăn cơm thế nào?" Miệng vẫn ngậm đầy cơm.
Kỷ Vân Thư thần sắc căng thẳng, ngón tay xoay xoay hai chiếc đũa, trong lòng dường như lờ mờ đoán .
"Thư Nhi..."
Vệ Dịch nuốt mạnh miếng cơm trong miệng, gọi cô một tiếng! Kỷ Vân Thư hồn, mỉm , đưa đũa cho , dậy.
Nói: "Ngươi ăn cơm cho ngoan, ngoài một lát."
"Cô ? Thư Nhi, đừng bỏ ." Vệ Dịch kéo áo cô, cho .
Kỷ Vân Thư đưa tay xoa đầu , ánh mắt khẳng định: "Vệ Dịch, , sẽ rời xa ngươi , ngươi ngoan ngoãn ăn cơm, đợi ngươi ăn xong sẽ , ?"
"Ồ!" Gật đầu, rầu rĩ đồng ý!
Vừa ngoài, Kỷ Vân Thư đụng ngay Cảnh Dung. Thấy cô vẻ mặt lo lắng, quan tâm hỏi: "Sao ?"
"Ta nghĩ mảnh gỗ vụn là thứ gì ."
"Cái gì?"
"Đũa!"
Kết luận , Kỷ Vân Thư bèn về phía nhà bếp Vệ phủ. Cảnh Dung kịp suy nghĩ, để Lang Bạc ở , cũng rảo bước đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-109-doi-dua-nay-khong-phai-cua-phu-chung-ta.html.]
Hai đến nhà bếp, ngửi thấy mùi giấm thoang thoảng! Hạ nhân và nha đầu bên trong đang bận rộn, thấy họ đến bèn dừng tay. Kỷ Vân Thư hỏi một tiểu nha đầu: "Đêm tiệc hôm đó, bát đĩa lão gia và phu nhân các ngươi dùng còn ?"
Tiểu nha đầu ngẩn một chút gật đầu lia lịa: "Còn ạ."
"Mang đến cho ."
"Vâng."
Tiểu nha đầu vội vàng mang bộ bát đĩa đó . Ngoài bình rượu và hai cái chén Cảnh Dung "cướp" , hiện tại khay còn hai cái bát sứ vân nước tinh xảo, hai cái thìa ngọc trắng và hai đôi đũa gỗ quý đặt giá ngà voi.
Đồ đặt xuống, Kỷ Vân Thư cầm lấy một chiếc đũa xem xét kỹ. Lắc đầu: "Không !"
Cầm một chiếc khác, lắc đầu: "Không !"
Lại cầm một chiếc nữa, giật : "Phải , là chiếc đũa ."
Mọi Kỷ Vân Thư, thấy cô như đang diễn kịch một , ai nấy đều hiểu. Cảnh Dung cũng vội, dường như hiểu ý cô, lệnh cho một gia đinh: "Lấy ít bột lân tới đây."
Tên thông minh phết! Kỷ Vân Thư thời gian khen ngợi . Đợi gia đinh mang bột lân tới, cô lấy một ít rắc lên đũa, chỉ trong nháy mắt, cả chiếc đũa chuyển sang màu đen!
"Có độc." Giọng nhẹ, giấu vẻ kinh ngạc.
Lại tương tự, rắc bột lân lên ba chiếc đũa còn , một chiếc trong đó cũng biến thành màu đen. Tiểu nha đầu gần nhất mắt tròn mắt dẹt: "Kỷ cô nương, chuyện... chuyện là ? Trên đũa độc?"
Cô cũng !
Trong lòng suy tính hồi lâu, sang Cảnh Dung, mở miệng: "Từ đầu đến cuối chúng sai hướng , rượu độc, mà là đôi đũa độc. Đũa đưa miệng, cộng thêm uống rượu, thế mới trúng độc. Còn mảnh gỗ vụn trong chén là từ đôi đũa gỗ dính miệng, đó uống mới rơi trong chén."
Nghe , dường như hiểu. Cảnh Dung thắc mắc: "Đã chỉ một đôi đũa độc, cả hai đều trúng độc?"
"Ta nghĩ, lẽ Vệ bá phụ và Vệ bá mẫu mỗi cầm một chiếc đũa độc."
Hợp tình hợp lý!
Cảnh Dung nghiêm mặt hỏi trong bếp: "Đêm tiệc tối đó, ai là sắp xếp bát đĩa?"
Giọng điệu như nén một ngọn lửa, khiến lạnh gáy. Hai tiểu nha đầu phía xa ló đầu , cùng bước tới, hoảng sợ tột độ.
"Là... là hai nô tỳ."
"Trên đũa tại độc? Các ngươi giải thích thế nào?" Cảnh Dung chất vấn.
Hai nha đầu sợ hãi lắc đầu liên tục: "Vương gia, chúng nô tỳ hạ độc a, đũa của chủ nhân ngày thường vẫn dùng, đều vấn đề gì. Hai nô tỳ tuyệt đối tâm hại lão gia và phu nhân, xin Vương gia minh xét."
Trông cũng giống đang dối!
"Vậy đêm tiệc đó, ai chạm những đôi đũa ?"
Lắc đầu: "Không , bát đĩa đều do chính tay hai nô tỳ bày biện, bát đĩa của lão gia và phu nhân cũng do chính tay chúng nô tỳ bưng lên, khác chạm ."
Nói chắc như đinh đóng cột, sót một chi tiết! Cảnh Dung hỏi gì nữa.
Chỉ thấy ánh mắt Kỷ Vân Thư dán đôi đũa độc, hỏi một câu: "Đôi đũa ... là của phủ các ngươi ?"
Hai nha đầu , cùng ngẩng đầu, mở to mắt đôi đũa. Kinh hô: "Không , đũa của phủ chúng ."
Để chứng minh lời , một nha đầu chỉ đầu của đôi đũa, vội : "Đũa trong phủ chúng , đầu đều dùng d.a.o nhỏ gọt một góc nhỏ, nhưng đôi đũa hề gọt góc, chắc chắn của phủ chúng ."
...