NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1108: Không phải ai cũng giống ngươi

Cập nhật lúc: 2025-12-28 00:24:13
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhóm Cảnh Dung phóng ngựa như bay, cả một đêm cộng thêm một buổi sáng.

Cuối cùng cũng đến huyện Trường Cốc để nghỉ chân.

Trường Cốc tuy lớn bằng Nghĩa Ô, cũng nhiều thương nhân qua , nhưng giàu . Nhịp sống của dân Trường Cốc chậm rãi, thoải mái. Nơi đây tuy phồn hoa như Cao Định và Nghĩa Ô, nhưng đối với đa , đây là nơi thích hợp để dưỡng già, nhiều giàu đến đây mua nhà an dưỡng tuổi già, nên Trường Cốc mệnh danh là "khu nhà giàu".

Nơi hiếm khi thấy ngoài đến, hễ xe ngựa qua là trở thành tâm điểm chú ý.

Cho nên, khi đoàn xe của Cảnh Dung thành, lập tức thu hút vô ánh mắt tò mò.

Mọi chỉ trỏ bàn tán xôn xao!

Chắc do ở đây giàu quá nên rảnh rỗi sinh nông nổi, mới bàn tán mấy chuyện cỏn con .

Cảnh Dung thấy tiếng ồn ào bên ngoài, vốn đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng tò mò vén rèm .

Huyện Trường Cốc quả thực náo nhiệt. Phố dài đường rộng, mang nét đặc sắc riêng. Người ở đây ăn mặc cũng khá .

Đương nhiên, Cảnh Dung cũng nhận những ánh mắt kỳ lạ đang xe ngựa của . Cũng thấy vài lời bàn tán.

: "Nhìn kìa, hình như họ là Đại Lâm."

"Nhìn kiểu dáng quần áo thì đúng , họ đến đây gì nhỉ?"

"Không ."

Rồi bắt đầu đoán già đoán non xem trong xe là ai? Tại đến Trường Cốc?

Nhiều chuyện thật!

Cảnh Dung sang với Kỷ Vân Thư: "Đợi tìm khách điếm, chúng lẽ trang phục Hồ Ấp thôi. Nơi giống Nghĩa Ô, nhiều thương nhân qua , chúng ăn mặc thế e là bất tiện."

Quần áo Đại Lâm ít nhiều cũng gây chú ý.

Kỷ Vân Thư hiểu ý: "Chàng đúng, chúng nên mặc thế nữa. Đường đến Cao Định còn dài, qua nhiều nơi, khó tránh khỏi để ý. Nếu buôn mà mang theo hàng hóa thì hợp lý."

"Đợi trang phục Hồ Ấp xong, nếu ai hỏi thì cứ bảo chúng đến Cao Định thăm ."

"Ừm." Kỷ Vân Thư gật đầu.

Cảnh Dung bảo thị vệ đ.á.n.h xe: "Mau tìm một khách điếm an ."

"Vâng."

Thị vệ nhận lệnh.

Theo xe ngựa của họ là xe ngựa của Tống Chỉ.

Bạch Âm bên ngoài đ.á.n.h xe.

Tống Chỉ vì quá mệt nên ngủ cả buổi sáng, đến khi tiếng ồn ào ngoài chợ mới tỉnh.

Hắn dụi mắt, mơ màng vén rèm ngoài.

Giật !

Không ngờ nhanh thế đến Trường Cốc.

Thực mấy năm từng đến đây một . Lúc đó nổi danh nhờ thơ, đám con nhà giàu ở đây mời đến Trường Cốc ăn mì Trường Thiệt.

Trường Cốc nổi tiếng nhất là mì Trường Thiệt. Nghe một bát giá năm mươi lượng, ăn sống lâu trăm tuổi, cho trí não. Còn tại cái tên ... chắc là do Trường Cốc ai cũng giống "bà tám" chăng?

Lúc đó Tống Chỉ từ chối mãi, dù "há miệng mắc quai", huống hồ là bát mì năm mươi lượng. cuối cùng chịu nổi sự lôi kéo nhiệt tình, đành đến ăn một bát mì Trường Thiệt nổi tiếng nhất Trường Cốc.

Năm mươi lượng bạc trắng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1108-khong-phai-ai-cung-giong-nguoi.html.]

mà mùi vị... thế nào nhỉ? Cảm giác còn khó ăn hơn cả khó ăn.

Nói trắng , mì Trường Thiệt là thứ để giàu khoe của thôi. Giống như một thích uống cà phê "Starbucks" để khoe mẽ .

Cũng may bát mì đó là mời. là mời, cuối cùng tặng mấy bài thơ cho đám công t.ử đó. Nghe mấy bài thơ đó bán mấy trăm lượng bạc.

Từ đó về , hễ ai mời ăn mì Trường Thiệt ở Trường Cốc là thấy nghẹn họng. Chẳng qua là dùng một bát mì đổi lấy mấy bài thơ của ! Biến tướng của việc buôn bán với thôi.

Lần đến Trường Cốc! Trong lòng khỏi chút ám ảnh.

Hắn thở hắt , nhoài khỏi xe ngựa, cạnh Bạch Âm.

"Tỉnh ? Sao ngủ thêm chút nữa?" Bạch Âm hỏi.

Tống Chỉ áy náy: "Tráng sĩ đội mưa đ.á.n.h xe cho , ngủ ngon lành bên trong, thật ."

Giọng trầm ấm, khàn. Chắc là tối qua cảm lạnh.

"Đừng mấy lời đó, tối qua tình trạng của ngươi thích hợp đ.á.n.h xe, nhỡ xảy chuyện gì, bọn cứu, nhỡ lật xe c.h.ế.t , bọn còn nhặt xác chôn cất, phiền phức lắm." Bạch Âm lạnh lùng thẳng.

"..."

"Ngươi trong , quen cạnh."

Tống Chỉ: "Ta đây với cho vui."

"Vui?" Bạch Âm thấy từ nực quá, vẻ mặt ghét bỏ : “Tống đại công tử, trẻ lên ba."

Nghe , Tống Chỉ vội giải thích: "Tráng sĩ hiểu lầm , ... ý đó."

Hắn cúi đầu.

Bạch Âm nhếch môi: "Ngươi căng thẳng gì? Ta mắng đ.á.n.h ngươi ! Cũng ý trách ngươi. Còn nữa, tên là Tráng sĩ, tên Bạch Âm, ngươi cũng đừng gọi là công t.ử nọ, thích."

"Vậy nên gọi là gì?"

"Cứ gọi thẳng tên là ."

"Được , tráng... Bạch Âm." Tống Chỉ thấy ngượng mồm, thấy gọi thẳng tên lễ phép lắm, nhưng sợ Bạch Âm nên Bạch Âm nấy, dám cãi. Hắn chợt phát hiện áo Bạch Âm vẫn ướt, lo lắng : "Áo vẫn ướt kìa, thế sẽ cảm lạnh mất."

Bạch Âm chẳng quan tâm!

Bao năm qua bôn ba khắp nơi để tìm hiểu thế, sóng to gió lớn nào từng gặp? Chưa từng ? Ngủ trong mưa cũng là chuyện thường, mặc một cái áo ướt đủ để c.h.ế.t rét.

Bạch Âm liếc một cái, buông một câu: "Không ai cũng giống ngươi."

Yếu ớt như thế.

"Giống ?" Tống Chỉ hiểu.

Không hiểu ý trong lời của . Dù não cũng "cua gấp".

Bạch Âm cũng lười để ý đến , thậm chí thích chuyện với loại mọt sách .

Vừa đ.á.n.h xe quan sát các khách điếm xung quanh.

Xe ngựa chậm rãi len lỏi trong đám đông. Ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía họ. Thậm chí chỉ trỏ.

Rất nhanh, xe ngựa dừng một khách điếm khuất nẻo.

Xe dừng hẳn, tiểu nhị bên trong nhiệt tình chạy đón.

Cười nịnh nọt. Khom lưng : "Các vị khách quan trọ ? Khéo quá, quán chúng còn nhiều phòng trống lắm, mời mời ."

 

 

Loading...