Liên Tước sải bước tới.
Chắp tay: "Hầu gia."
Ánh mắt ôn hòa của Nam Quốc Hầu dần biến mất, sắc mặt trầm trọng.
Xoay về phía hòn non bộ.
Đi chậm!
Liên Tước lặng lẽ theo .
Hai một một !
Không ai lời nào.
Đi một đoạn, đến chỗ vắng .
Nam Quốc Hầu dừng , sang hỏi : "Trần đại nhân đến nơi an ?"
Liên Tước đáp: "Thuộc hạ cho đưa ông đến nơi sắp xếp , dọc đường đều an , xảy chuyện gì, giờ chắc đến nơi , Hầu gia cứ yên tâm."
"Vậy thì !" Nam Quốc Hầu tâm sự nặng nề, dường như đang suy nghĩ chuyện gì?
Hồi lâu...
Ông : "Thời gian vẫn tiếp tục phái bảo vệ Trần đại nhân, đợi sóng gió qua hẳn tính."
"Thuộc hạ hiểu!"
"Nhất định cẩn thận."
"Rõ! Thuộc hạ cũng theo lệnh Hầu gia, tiếp tục phái đến phủ các đại nhân khác, khi sự việc xảy , đưa họ lượt, đề phòng bất trắc!"
Nam Quốc Hầu gật đầu!
Tiếp tục .
Cuối cùng dừng bên hồ nước hòn non bộ.
Hai bóng in xuống mặt nước, dập dềnh theo sóng nước.
Cũng như thời cuộc lúc , biến động yên.
Liên Tước mấy thôi.
Muốn gì đó nhưng mở lời thế nào?
Nam Quốc Hầu tuy đầu nhưng dường như gì, bèn nghiêng đầu hỏi: "Còn chuyện gì nữa?"
Liên Tước lấy từ trong tay áo tấm thẻ ngọc khắc chữ "Nam", đưa lên, : "Đêm đó thuộc hạ cứu Trần đại nhân, gặp một nhóm khác trong miếu hoang, định g.i.ế.c diệt khẩu thì tấm thẻ bài rơi từ một kẻ trong đó, thuộc hạ thấy là lệnh bài của Hầu gia nên lập tức rút lui."
Khi Nam Quốc Hầu thấy tấm thẻ bài , vô cùng kinh ngạc.
Ông chỉ hai tấm!
Hai năm , ông tặng một tấm cho một nữ t.ử Đại Lâm để tạ ơn.
Ông cầm lấy lệnh bài, hồi lâu vẫn hồn.
"Người đó trông thế nào?"
Liên Tước nhớ , miêu tả: "Trắng trẻo, mặc y phục màu xám, dáng cao, thậm chí gầy nhỏ."
"Là nam?"
"Phải."
Vậy thì đúng , vì ân nhân của ông là một nữ t.ử đeo mạng che mặt.
Nam Quốc Hầu hỏi: "Mặt đó sẹo ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1122-an-nhan.html.]
Ông nhớ rõ, mặt nữ t.ử đó một vết sẹo dài.
Lúc đó là ban đêm, trời mưa, ánh lửa trong miếu hoang sáng lắm, ông tuy rõ dung mạo nữ t.ử , nhưng nhớ rõ mặt nàng vết sẹo dài từ khóe mắt đến gần cằm.
Như con rết bò mặt.
Liên Tước lắc đầu: "Không , mặt đó sẹo, trong nhóm cùng cũng nữ tử, nào mặt sẹo."
Vậy đó ân nhân của ông!
Nam Quốc Hầu lệnh bài trong tay, vô cùng khó hiểu.
Tại lệnh bài ông tặng ân nhân ở một nam tử?
Chẳng lẽ... là nam t.ử cùng ân nhân năm xưa - Cảnh Dung?
Liên Tước thắc mắc: "Hầu gia, hai tấm lệnh bài của ngài bao giờ rời , tại đó lệnh bài của ngài? Họ rốt cuộc là ai?"
"Chuyện dài lắm."
"Thuộc hạ xin rửa tai lắng ."
Nam Quốc Hầu im lặng một lát mới : "Ngươi còn nhớ hai năm và phu nhân từng đến Đại Lâm ?"
"Nhớ, năm đó Hầu gia vì Hồ Ấp Vương bớt đề phòng nên chuyển sang kinh doanh, mới bôn ba khắp nơi."
" , lúc đó đến Đại Lâm buôn bán, phu nhân yên tâm nên nhất quyết đòi theo. Nào ngờ phu nhân đột ngột tái phát bệnh cũ, qua đời đường, đứa con đủ tháng của cũng vì thế mà c.h.ế.t lưu trong bụng . Trên đường về gặp mưa lớn, đành trú mưa trong ngôi miếu hoang, gặp một nhóm Đại Lâm, trong đó một cô nương đeo mạng che mặt, cô đoán chắc con trong bụng phu nhân c.h.ế.t, m.ổ b.ụ.n.g lấy con, mới cứu con , còn đặt tên là A Mạt."
Liên Tước xong vô cùng chấn động, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, chỉ : "Chưa từng Hầu gia nhắc đến, hóa là như ."
"Lúc đó vật quý giá nhất chỉ tấm lệnh bài , bèn tặng cho cô quà tạ ơn, còn hứa nếu cô đến Hồ Ấp, cứ cầm lệnh bài đến tìm . Không ngờ mới đó hai năm, A Mạt cũng lớn ."
"Nếu theo lời Hầu gia thì đó , là nam, mặt cũng sẹo."
" lệnh bài thể là giả!" Nam Quốc Hầu suy đoán: “Đã hai năm , lẽ vết sẹo mặt cô lành, hoặc là cô giả nam trang để tiện hành sự cũng nên."
"Hầu gia mới nhớ, nam t.ử đó đúng là nét giống nữ nhân, từ cử chỉ đến thần thái đều chút giống. Nếu đó thực sự là ân nhân của Hầu gia, thuộc hạ suýt nữa phạm sai lầm lớn." Liên Tước áy náy nhận tội.
"Ý ngươi là ?"
"Sau khi tiễn Trần đại nhân , thuộc hạ bám theo nhóm đó, định điều tra phận của họ, ngờ bứt dây động rừng, khiến đối phương nghi ngờ, đ.á.n.h to ở khách điếm, còn thương của họ. Cũng may thương vong về , họ cũng chạy thoát , thuộc hạ tiện đuổi theo, nên lập tức phi ngựa về bẩm báo."
Nam Quốc Hầu trầm ngâm, mặt nước xa xa.
Lòng bàn tay siết chặt, nắm lấy tấm lệnh bài.
"Người đó rốt cuộc ân nhân của còn chắc chắn, dù chỉ dựa miêu tả của ngươi cũng thể khẳng định, nhưng tấm lệnh bài dối."
"Hầu gia, thuộc hạ thấy họ hình như cũng đến Cao Định, nếu đường trễ nải thì chắc một hai ngày nữa là tới."
Nghe , Nam Quốc Hầu lập tức dặn dò: "Vậy mấy ngày nay ngươi chú ý ở cổng thành một chút, thấy họ thành thì lập tức về báo."
"Vâng!"
"Còn nữa, nhớ kỹ, tuyệt đối để lộ hành tung giải cứu Trần đại nhân , nếu sẽ liên lụy rộng, c.h.ế.t chỉ một hai ."
"Thuộc hạ , để dấu vết gì, sẽ ảnh hưởng đến Hầu gia. Hơn nữa Đại vương vẫn luôn cho rằng Hầu gia mối đe dọa nào, sẽ đề phòng Hầu gia ."
" vẫn Đề phòng bất trắc."
"Vâng."
Những năm qua, Nam Quốc Hầu giả heo ăn hổ, ngay cả Hồ Ấp Vương cũng ông qua mặt.
Chính nhờ ông giấu tài năng, luôn sống ở Cao Định nên mới khiến Hồ Ấp Vương nghi ngờ, nếu , một khi Hồ Ấp Vương định đại khai sát giới, ông sẽ là đầu tiên mất mạng.
vị quân vương tàn nhẫn rằng, Nam Quốc Hầu ông vĩnh viễn quên cảnh tượng t.h.ả.m khốc trong hoàng cung hơn hai mươi năm ! Muội ông mang theo cháu trai mất tích, ông mượn danh nghĩa buôn, tìm kiếm khắp nơi suốt bao năm qua, chỉ vì tia hy vọng mong manh thể vốn dĩ tồn tại.