Lý Văn Thế đối với đứa con trai thể là tận tâm tận lực!
Nếu là triều đường, ông gì kiên nhẫn những lời với khác.
Lý Thành mãi vẫn hiểu, cũng thông suốt, tại đại ca rõ ràng quan trong triều, chức quan còn nhỏ! Lại luôn kề cận Hồ Ấp Vương, thể là cận, tin cậy nhất bên cạnh Hồ Ấp Vương. Vậy mà tại cha vẫn khăng khăng bắt triều?
Trong lòng đầy nghi hoặc.
Hắn cứ tưởng loạn ở cổng thành như chắc chắn sẽ khiến cha nổi trận lôi đình, đến lúc đó sẽ quan tuần tra nữa, ai ngờ Lý Văn Thế sớm thấu quỷ kế của .
Khiến mưu kế của thành!
Cuối cùng, Lý Văn Thế cũng chỉ phạt nhốt phòng tối một đêm.
Không hề nhắc đến chuyện cách chức!
Vừa mới về nhốt hai .
Cái "vận may" , chắc chỉ mới gặp .
Và trong hai ngày tiếp theo, Lý Thành cũng trở nên ngoan ngoãn hơn nhiều, gây chuyện thị phi nữa, chỉ ru rú trong văn phòng của , ăn uống đầy đủ, thiếu thứ gì.
Mấy quan nhỏ việc trướng cũng dám gì.
Mấy lão quan cũng nữa! Sợ bảo tuần tra gây chuyện gì, đến lúc đó mấy lão tốn thời gian dọn dẹp tàn cuộc. Một hai thì , chỉ sợ tên hứng lên vài nữa! Mấy lão quan già cả , chịu nổi nữa, hơn nữa đến lúc đó chuyện đến tai Hồ Ấp Vương thì phiền phức to, dứt khoát mặc kệ .
Để tự do tiêu dao!
Thích gì thì !
Ngày hôm nay.
Trời lạnh giá, gió tháng Giêng thổi vù vù.
Nhìn thời tiết , chắc vài ngày nữa sẽ tuyết.
Nghe mùa đông ở Hồ Ấp kéo dài lâu, tuyết thể rơi liên tục ba tháng ngừng.
Cao Định còn mệnh danh là "Hàn thành"!
Đủ thấy lạnh thế nào.
Cổng thành vẫn canh phòng nghiêm ngặt, Cao Định ngày càng đông.
Một đoàn xe ngựa đến cổng thành dừng , xếp hàng chờ thành.
Thị vệ của Cảnh Dung cưỡi ngựa, cách rèm xe với bên trong: "Công tử, Cao Định xảy chuyện gì lớn mà canh phòng nghiêm ngặt quá, phía còn nhiều , chắc đợi một lúc lâu mới ."
Cảnh Dung , vén rèm ngoài.
Nhìn về phía .
Phía xếp thành hàng dài.
Cổng thành ba cửa, nhưng chỉ mở cửa giữa, nên tốc độ kiểm tra cũng chậm hơn nhiều.
Cũng may họ vội.
Đợi thì đợi !
Trong xe ngựa, Kỷ Vân Thư lấy hòm t.h.u.ố.c , với Bạch Âm: "Muội t.h.u.ố.c cho ."
Bạch Âm : "Không cần thường xuyên thế , vết thương của sắp khỏi ."
"Vết kiếm c.h.é.m to nhỏ đều cẩn thận, nhất định khỏi hẳn mới ."
"..." Bạch Âm.
Không lay chuyển Kỷ Vân Thư, Bạch Âm đành ngoan ngoãn đưa tay để nàng băng bó.
Tống Chỉ bên cạnh, ôm cái tay nải rách nát của .
Đôi mắt chằm chằm vết thương của Bạch Âm.
Vết thương sâu, đóng vảy, còn thấy tia máu.
Hắn lộ vẻ xót xa.
Hỏi: "Đau ?"
Câu khiến Bạch Âm bật .
Tống Chỉ: "Cười gì?"
"Người sách các ngươi đúng là khác bọn ."
Lại là câu !
Tống Chỉ hiểu nổi, rốt cuộc khác họ ở chỗ nào?
Chẳng đều là ?
Chẳng đều ăn uống ngủ nghỉ giống ?
Lúc ở cổng thành, thị vệ đang kiểm tra tay nải của một phụ nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1125-hon-da-nay-hinh-nhu-co-van-de.html.]
Người phụ nữ bế đứa bé chừng một tuổi.
Đứa bé co rúm , thấy mấy thị vệ cầm đao kiếm mặt bỗng òa "oa" một tiếng.
Tiếng vang dội!
Những chờ thành đều rướn cổ lên phía .
Tưởng thị vệ bắt nạt đứa bé!
Cũng chính vì tiếng của đứa bé mà con ngựa của thương khách phía đoàn xe Cảnh Dung kinh hãi.
Con ngựa hí lên mấy tiếng, hai chân chồm lên cao.
Khiến mấy cái rương lớn xe ngựa đứt dây thừng.
Đổ rầm xuống đất.
"Rầm rầm rầm" mấy tiếng!
Đinh tai nhức óc.
Khóa một cái rương lớn đập gãy, bên trong lăn nhiều hòn đá to nhỏ.
Hai hòn đá lớn lăn xuống, đập thẳng bánh xe ngựa của Cảnh Dung.
Chỉ "rầm" một tiếng, một góc bánh xe gãy.
Xe ngựa nghiêng hẳn sang một bên!
Trong xe, Cảnh Dung thấy tiếng động, phản ứng đầu tiên là ôm chặt Kỷ Vân Thư lòng.
Bạch Âm cũng túm lấy áo Tống Chỉ, tránh cho va đập thành xe thương.
Xe ngựa đổ hẳn!
nghiêng quá nửa.
Bốn an thoát ngoài.
Hú vía!
Thị vệ vội xuống ngựa hỏi: "Công tử, chứ?"
Cảnh Dung lắc đầu.
Lúc họ mới rõ những hòn đá lổn nhổn mặt đất.
Mấy hòn đá qua cũng chẳng đồ quý giá gì, hình thù kỳ dị.
Nếu dùng để xây dựng thì quá nhỏ.
Nếu triều đình cần dùng thì do quan phủ vận chuyển mới đúng!
Hơn nữa, đựng mấy hòn đá bình thường trong rương nhỉ?
Chủ nhân của đống đá là một thương khách già, ông vội vàng giữ chặt dây cương con ngựa kinh hãi, đợi ngựa bình tĩnh mới áy náy chạy đến mặt Cảnh Dung.
Lo lắng hỏi: "Các vị công t.ử thương ?"
"Không !"
"Thật xin , ngựa của kinh hãi, đồ đạc rơi xuống đập trúng xe ngựa của các vị, xin , xin ..." Thương khách già bánh xe đá đập hỏng, thành khẩn : “Các vị yên tâm, tổn thất sẽ chịu trách nhiệm."
Thái độ của thương khách già khá .
Kỷ Vân Thư : "Đồ hỏng , miễn là đá đập trúng là ."
"Phải đền, vẫn đền chứ." Thương khách lấy một ít bạc từ tay áo đưa tới: “Không chỗ đủ ?"
"Cái ..." Kỷ Vân Thư ?
Giây tiếp theo, bạc đó Cảnh Dung nhận lấy, với thương khách già: "Bạc chúng nhận, ông mau thu dọn đống đá ."
"Được ."
Thương khách vội sai nhặt đá rơi vãi bỏ rương.
Lúc ...
Thị vệ giữ thành phía tiếng tới.
Hỏi: "Xảy chuyện gì ?"
Giọng nghiêm nghị.
Thương khách già giải thích tình hình.
Thị vệ cau mày: "Phiền phức thật, mau dọn dẹp , phía còn bao nhiêu đang chờ thành đấy."
"Vâng ." Thương khách già cúi đầu lia lịa.
Cảnh Dung cũng tốn thời gian, bèn sai của giúp họ một tay.
...
Khi một nhấc hòn đá lên, bỗng sững . Quay sang với Cảnh Dung: "Công tử, hòn đá hình như vấn đề."