NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1129: Đi cùng ta

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:46:48
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với Cảnh Huyên, cái c.h.ế.t chẳng qua chỉ là một sự giải thoát theo cách khác mà thôi.

Suốt một năm qua, nàng màng thế sự, đối mặt với những ánh mắt dị nghị của kẻ trong Vương phủ, nàng cũng từng để tâm, chỉ lặng lẽ sống như một cái bóng ở nơi .

Cuộc sống đó là điều nàng . cũng là điều nàng hận nhất!

Bởi vì mỗi khi mở mắt , thứ nàng thấy vẫn là khung cảnh y hệt ngày hôm qua.

Ngày qua ngày lặp sự dày vò của ngày cũ. Không bao giờ chấm dứt.

Lúc , nàng ngước đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ đàn ông hung thần ác sát mặt, trong đáy mắt tràn ngập khát cầu c.h.ế.t.

như lời nàng : "Vậy thể g.i.ế.c mà!"

Câu của nàng rõ ràng kích động Na Thác.

Một luồng sát khí bùng lên trong mắt , như nuốt chửng phụ nữ dung mạo tinh tế nhưng giờ phút vô cùng ngang ngạnh mắt.

, thấu suy nghĩ của Cảnh Huyên.

"Ngươi c.h.ế.t? Không dễ thế !"

Nói đoạn, Na Thác chộp lấy cái cổ trắng ngần của nàng. Bàn tay siết chặt như bẻ gãy cổ nàng ngay lập tức!

"Bây giờ vẫn giữ ngươi , để cho ngươi nếm trải cái gọi là sống bằng c.h.ế.t!"

Dứt lời, chỉ thấy một tiếng "Chát" giòn giã.

Na Thác vung tay tát mạnh mặt Cảnh Huyên.

Cả nàng ngã rạp xuống đất. Hai lòng bàn tay một nữa chà xát lên những mảnh vỡ bình rượu. Mảnh sành găm thẳng da thịt.

Khóe miệng nàng cũng rỉ máu. Đủ thấy cái tát mạnh đến mức nào.

Na Thác say rượu lúc trông chẳng khác gì một con thú hoang tàn bạo!

Hắn dậy, từ cao xuống phụ nữ đang đất, lạnh lùng : "Ngươi yên tâm, cũng sẽ giữ ngươi quá lâu . Đợi một khi lên ngôi, sẽ tự tay giải quyết ngươi."

Bỏ những lời đó, lưng bỏ .

Phải hận một đến mức nào mới thể hành hạ nông nỗi !

Cảnh Huyên mặt đất, mái tóc rối bời xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt trắng bệch.

Đôi tay đầy máu. Khóe miệng vương máu. Vô cùng t.h.ả.m hại.

Nàng bật , một nụ chua chát đến tận cùng.

Nha đầu đợi Na Thác khỏi liền vội vàng chạy . Nhìn thấy cảnh tượng mắt, nó sợ đến c.h.ế.t điếng, ngây một lúc lâu mới hồn.

Nó vội lao đến mặt Cảnh Huyên, hỏi dồn: "Vương phi, chứ?"

Cảnh Huyên dường như thấy gì, đôi mắt vô hồn mở to, chằm chằm lâu, giống như kẻ mất hồn.

Nha đầu đành đỡ nàng dậy, dìu nàng lên ghế quý phi.

"Vương phi, đừng dọa nô tỳ sợ mà!"

"..."

"Vương phi?"

Nha đầu cũng chẳng lo lắng thật tâm gì, chỉ là thực sự dọa sợ. Thấy Cảnh Huyên năng gì, nó liền lấy hòm t.h.u.ố.c băng bó vết thương cho nàng.

Trong lòng bàn tay cứa hai đường sâu, mất một lúc lâu mới cầm máu.

Nha đầu cặm cụi dọn sạch những mảnh vỡ vương vãi sàn. từ đầu đến cuối, Cảnh Huyên vẫn nửa lời.

Nha đầu hỏi: "Hay là để nô tỳ dìu nghỉ nhé?"

Cảnh Huyên vẫn im lặng, từ từ ngước mắt lên, khuôn mặt trắng bệch của trong tấm gương đằng xa.

Nhìn lâu...

Nàng mới cất tiếng, giọng lạnh băng: "Ngươi ngoài ."

"Vương phi?"

"Ra ngoài!"

Nha đầu do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn , khép cửa .

Cảnh Huyên bàn tay quấn băng trắng toát, m.á.u tươi từ vết thương đang dần dần thấm qua lớp vải.

Nàng dậy, đến bàn trang điểm xuống, từ trong hộp gấm lấy một cây trâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1129-di-cung-ta.html.]

Cây trâm chế tác tinh xảo, đầu trâm khảm một viên lam ngọc. Đơn giản mà thanh nhã.

Nàng chĩa mũi nhọn của cây trâm cổ tay .

Từ từ ấn xuống.

Mắt thấy mũi trâm sắp sửa đ.â.m xuyên qua da thịt, đúng lúc ...

Cửa sổ phía tấm bình phong bỗng nhiên bật mở.

"Cạch" một tiếng.

Động tác của nàng khựng . Nàng ngước mắt lên, qua tấm gương mặt về phía bình phong lưng.

Nàng cảm nhận phòng!

Nàng khẽ hỏi: "Ai?"

Chỉ thấy một bóng lướt qua bình phong, bước ngoài!

Khi Cảnh Huyên rõ dung mạo của đó, tay nàng buông lỏng, cây trâm rơi xuống đất.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm giòn tan.

Toàn nàng cứng đờ, khuôn mặt bàng hoàng, đồng t.ử giãn , m.á.u trong dường như đông cứng ngay khoảnh khắc . Nàng chậm rãi dậy, xoay , hốc mắt trong nháy mắt ướt đẫm.

"Hoàng... ?"

Không thể tin nổi!

Hai chữ , nàng tưởng rằng cả đời sẽ còn cơ hội thốt nữa.

Cảnh Dung bình phong nàng. Gương mặt tràn đầy xót xa!

Chàng bước từng bước gần Cảnh Huyên. Nhìn đứa em gái một năm gặp, lòng đau như cắt: "Muội gầy nhiều quá."

Giọng quen thuộc khiến nước mắt Cảnh Huyên kìm nén nữa, vỡ òa.

Nàng nấc lên: "Muội cứ tưởng... tưởng đời kiếp còn gặp Hoàng nữa."

"Nha đầu ngốc."

"Hoàng , thật sự là ?"

"Phải, là đây."

Nàng đưa tay chạm mặt Cảnh Dung, đầu ngón tay cảm nhận ấm da thịt .

Phải! Là thật! Không đang mơ.

Nàng vì quá đỗi vui mừng: "Thật sự là mơ, thật sự là Hoàng ."

Nước mắt nhòe tầm của nàng.

Cảnh Dung lúc mới chú ý đến bàn tay quấn băng trắng toát của nàng, vội vàng cẩn thận nắm lấy cổ tay nàng, hỏi: "Là đánh?"

Cảnh Huyên vội giấu tay lưng: "Muội ."

"Đã nông nỗi mà còn ?" Cảnh Dung vô cùng phẫn nộ, ánh mắt chạm cây trâm rơi đất: “Cho nên, nếu kịp, định quyên sinh ?"

"Hoàng ..."

"Ta đưa ngay bây giờ."

Chàng định kéo nàng rời . Cảnh Huyên gọi giật : "Hoàng ! Muội thể ."

Nàng giằng tay ! Lùi hai bước. Lắc đầu nguầy nguậy Cảnh Dung.

Cảnh Dung kiên quyết: "Ta thể để đây một ."

"Muội , cũng thể ."

"Huyên Nhi, thể để tiếp tục sống ở cái nơi quỷ quái ."

Cảnh Huyên nghẹn ngào: " mà Hoàng , chuyện đó là thể nào."

"Không gì là thể! Chỉ cần gật đầu, sẽ xử lý thỏa chuyện."

Xử lý thỏa? Làm thỏa ?

Cảnh Huyên c.ắ.n chặt môi đến bật máu, liều mạng lắc đầu.

Nàng : "Muội , Hoàng nhất định sẽ bất chấp tất cả để đưa rời khỏi đây. mà, mà mạo hiểm, gánh chịu hậu quả của việc . Nếu là , sẽ liều mạng cầu xin đưa , đây thêm một khắc nào nữa. bây giờ còn như , thể chỉ vì bản mà liên lụy đến . Nếu như , thà ở , gánh chịu những gì gánh chịu."

"Cái gọi là gánh chịu, chính là dùng cây trâm để tự sát ?" Cảnh Dung cố nén giọng xuống mức thấp nhất để bên ngoài thấy, nắm chặt hai vai Cảnh Huyên, nghiêm túc và cương quyết : "Muội đừng quên, là Công chúa của Đại Lâm , trong chảy dòng m.á.u Hoàng thất Cảnh gia, ai phép tổn thương dù chỉ một sợi tóc. Ta là Hoàng của , thể trơ mắt thế quản? Huyên Nhi, lời , cùng !"

Loading...