Đi cùng !
Cảnh Dung vô cùng nghiêm túc.
Cảnh Huyên giằng tay khỏi tay , lùi mấy bước, hỏi: "Vậy còn con dân Đại Lâm thì ? Tính mạng của họ hoàng cũng màng ? Nếu , chắc chắn sẽ liên lụy đến Đại Lâm, hai nước xảy mâu thuẫn, chịu ảnh hưởng chúng mà là bách tính vô tội, sẽ trở thành tội nhân thiên cổ. Hoàng , mẫu phi và đại ca phạm sai lầm thể cứu vãn, cũng phạm tội tày trời, cả đời sống trong day dứt."
Lời của nàng lý trí!
Cảnh Dung quả thực hồ đồ! Hắn chỉ một lòng lo cho an nguy của Cảnh Huyên mà quên mất đại cục.
Cảnh Dung : " nếu ở đây..."
"Muội sẽ ! Thật Tam Vương t.ử ít khi đến đây, thật đấy."
"Vậy hứa với , chuyện dại dột."
"Được, sẽ sống thật , đợi một ngày nào đó thể đường đường chính chính rời khỏi đây, trở về Đại Lâm."
Nàng tràn đầy hy vọng! Hy vọng một ngày nào đó trở về cố hương.
Cảnh Dung đành từ bỏ ý định đưa nàng .
Một lát , Cảnh Huyên hỏi: "Phải hoàng , vẫn cho , ở đây?"
Hắn đáp: "Ta và Vân Thư đến Hồ Ấp chút việc."
Hửm?
"Vậy là Vân Thư cũng đến?"
"Ừ."
"Rốt cuộc là việc gì mà khiến hai mạo hiểm đến tận Hồ Ấp?"
"Chuyện ... sẽ kể cho ."
lúc ...
Nha bên ngoài gõ cửa: "Vương phi, ngủ ? Nô tỳ thấy bên trong hình như tiếng động."
Cảnh Huyên vội nắm tay Cảnh Dung: "Hoàng , nơi thể ở lâu, mau , nếu phát hiện thì thoát ."
Cảnh Dung dường như còn nhiều điều .
Hắn vội lấy trong một lọ thuốc, đưa cho nàng.
"Đây là t.h.u.ố.c Mạc Nhược đưa cho đây, chuyên trị vết thương do đao kiếm."
"Vâng."
"Thời gian sẽ ở Cao Định, thể đến tìm bất cứ lúc nào. Nếu việc gì, hãy sai đến con hẻm nhỏ phía Bắc thành, sẽ đợi ở đó."
Cảnh Huyên ghi nhớ từng lời.
Nha bên ngoài sốt ruột, gõ cửa dồn dập hơn: "Vương phi? Người chứ?"
Cảnh Huyên giục: "Muội nhớ ! Hoàng , mau ."
Thế là Cảnh Dung trèo qua cửa sổ, nơi lẻn lúc nãy, biến mất trong màn đêm.
Nha thấy tiếng động bên trong, đẩy cửa bước .
Ngay khoảnh khắc đó, Cảnh Huyên vội giấu lọ t.h.u.ố.c Cảnh Dung đưa tay áo.
Nha thấy nàng đang giữa phòng. Trong phòng ai khác, cũng gì bất thường.
"Vương phi? Người chứ?"
"Ta ."
"Nô tỳ thấy tiếng động lạ, trộm đấy chứ?"
Cảnh Huyên sa sầm mặt: "Đây là Vương phủ, gì trộm nào dám ?"
"Nô tỳ vẫn nên kiểm tra kỹ một chút cho yên tâm."
Vừa , nha kiểm tra khắp phòng.
Cô tấm bình phong ngó nghiêng, thấy ai, nhưng chú ý đến cánh cửa sổ đang mở toang, bèn hỏi: "Lúc nô tỳ ngoài, cửa sổ hình như đóng mà?"
Cảnh Huyên bình thản đáp: "Trong phòng ngột ngạt quá nên mở ."
Nha cũng hỏi thêm gì nữa.
Cô lặng lẽ đóng cửa sổ , đến bên cạnh Cảnh Huyên.
Cảnh Huyên : "Ngươi ngoài , mệt ."
"Vâng, nô tỳ đợi ở bên ngoài, việc gì Vương phi cứ gọi."
"Ừ."
Nha lui .
Cảnh Huyên nhặt cây trâm đất lên, ngắm nghía hồi lâu cất hộp trang sức.
...
Cảnh Dung rời khỏi phòng Cảnh Huyên nhưng rời khỏi Tam Vương phủ.
Hắn thẳng đến phòng của Na Thác.
Na Thác về phòng uống thêm một bình rượu! Hắn chỉ thấy đầu óc cuồng chứ say hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1130-thich-khach.html.]
Nha hầu hạ cởi áo ngủ, thổi tắt đèn lui !
Na Thác giường, mới nhắm mắt thì một luồng gió lạnh lùa phòng, tung bay tấm màn che.
Hắn mơ màng mở mắt, thấy một bóng đen lù lù bên giường.
Hả!
Hắn kinh hãi định dậy...
Bóng đen lao tới, dùng khuỷu tay đè chặt cổ xuống giường. Khiến thể nhúc nhích!
Cùng lúc đó, một con d.a.o găm kề sát mặt Na Thác.
"Ngươi... ngươi là ai? Dám hành thích bổn vương?" Hắn hoảng sợ tột độ.
Trước mắt là một bịt mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh!
Người đó gằn giọng: "Ta chỉ hành thích, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi."
"Ngươi... dám, ..."
"Câm mồm!" Cảnh Dung quát lên, túm lấy cổ áo , ném mạnh xuống đất.
Lưng Na Thác đập mạnh xuống sàn, đau đến nghiến răng.
"Người..." Chữ "" còn kịp thốt , con d.a.o của Cảnh Dung kề ngay cổ .
"Nếu ngươi dám kêu lên, sẽ g.i.ế.c ngươi ngay lập tức."
Tam Vương t.ử tuy tàn bạo, nhưng lưỡi d.a.o sắc lẹm thì cũng nhát gan như ai. Hắn vội vàng im bặt, dám ho he.
Cảnh Dung túm lấy đ.ấ.m cho mấy cú trời giáng.
Cuối cùng dùng d.a.o găm rạch một đường dài cánh tay , rạch thêm vài đường lòng bàn tay trái của .
Máu chảy đầm đìa.
Sau đó, Cảnh Dung ấn mạnh tường.
Cảnh cáo: "Đây chỉ là bài học cho ngươi thôi, , sẽ lấy mạng ngươi."
Nói xong, hất mạnh Na Thác .
Hắn ngã đập bàn.
"Rầm" một tiếng! Vang dội cả phòng.
Đến khi hồn thì tên thích khách bịt mặt biến mất.
Hắn gân cổ gào lên: "Người , ..."
Một lát , mấy thị vệ Vương phủ vội vàng xông .
Ánh đèn rọi tới, họ thấy Na Thác sõng soài đất, vô cùng t.h.ả.m hại. Cánh tay và lòng bàn tay bê bết máu.
"Vương gia?"
"Đuổi theo thích khách, bắt về cho ."
Hắn chỉ tay cửa sổ.
Đám thị vệ lập tức lao ngoài đuổi theo.
Chẳng bao lâu , tiếng chiêng trống báo động vang lên khắp Tam Vương phủ.
Toàn bộ thị vệ huy động! Lục soát khắp trong ngoài phủ. chẳng thấy bóng dáng tên thích khách .
Cảnh Huyên thấy tiếng ồn ào bên ngoài, gọi nha hỏi: "Bên ngoài xảy chuyện gì ?"
Nha bẩm báo: "Nô tỳ cũng rõ lắm, thích khách đột nhập, đang truy bắt."
"Thích khách? Ở ?"
"Là Vương gia phát hiện, thích khách lẻn phòng Vương gia."
"Vậy ?"
"Vương phi, chứ?"
Nàng lắc đầu: "Ta ." Rồi hỏi tiếp: “Vậy bắt thích khách ?"
"Hình như vẫn ."
"Ừ."
Cảnh Huyên đóng cửa , đến bên cửa sổ tấm bình phong, đẩy cửa . Nhìn về phía ánh đèn xa xa.
Lòng nàng thắt vì lo lắng. Nàng thích khách là ai!
Tuy nhiên, nàng tin tưởng võ công của hoàng , nhất định sẽ .
Bên , đại phu nhanh chóng mời đến. Băng bó vết thương cho Na Thác.
Một thị vệ bước bẩm báo: "Vương gia, tìm thấy ."
"Đồ vô dụng!"
Na Thác vung tay, gạt phăng thứ bàn xuống đất.
Vết thương ở tay đau nhói, nhíu mày.
"Toàn lũ ăn hại, một cũng bắt ."