NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1137: Nàng Có Thể Tin Ta

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:58:52
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối diện với Cảnh Dung, thiếu nữ tuy chút e thẹn nhưng vẫn mở to đôi mắt hạnh chăm chú. Quả thực to gan!

Nàng cảm thấy nam nhân mắt khác biệt so với những nàng từng gặp, nhưng cụ thể khác ở thì nàng . Lúc , nàng cảm giác lồng n.g.ự.c như một cánh bướm đang chực chờ bay khỏi miệng, nhẹ nhàng, chậm rãi. Bản nàng dường như cũng hóa thành cánh bướm , lâng lâng mất trọng lượng.

Cảnh Dung ánh mắt kỳ lạ của nàng chằm chằm, trong lòng chút tự nhiên, khẽ nhíu mày: "Cô nương ."

"Cảm ơn công tử." Thiếu nữ .

"Chuyện nhỏ thôi."

"Ta tên là Triệu Nhi." Giọng thiếu nữ như gió thoảng, êm dịu rót tai.

Nàng đó, tựa như mầm non nhú khỏi mặt đất, vương chút bụi trần, vẻ ngây thơ còn ẩn chứa một luồng linh khí. Bất kỳ ai thấy cũng che chở, yêu thương cô nương nhỏ nhắn .

Dĩ nhiên, Cảnh Dung là ngoại lệ.

Hắn chỉ khẽ gật đầu, sang cùng Bạch Âm kéo con ngựa ngoan ngoãn rạp đất dậy. Con ngựa khịt mũi một cái, còn giãy giụa nữa.

Bạch Âm vỗ vỗ lưng ngựa, : "Con ngựa chắc là kinh động."

Cảnh Dung "ừ" một tiếng.

Lúc , tên phu xe ngã khi nãy lồm cồm bò dậy. Người đầy vết bầm tím, may mắn thương nặng. Vừa lên, hốt hoảng chạy đến bên Triệu Nhi:

"Tiểu thư, chứ?"

Triệu Nhi lúc mới dời mắt khỏi Cảnh Dung, lắc đầu với phu xe: "Ta ."

"Không , thật dọa c.h.ế.t tiểu nhân."

"Ngươi thế nào? Có ngã đau ?"

"Yên tâm, tiểu nhân da dày thịt béo cả, miễn tiểu thư bình an là ."

"Phải đa tạ vị công t.ử ." Triệu Nhi .

Phu xe vội vàng cúi hành lễ với Cảnh Dung và Bạch Âm: "Đa tạ hai vị công tử, nếu hai vị tay thì tiểu thư nhà chắc chắn thương ."

Cảnh Dung nhắc nhở: "Lần chú ý, đừng để ngựa kinh động nữa, nếu hậu quả sẽ nghiêm trọng."

"Vâng , tiểu nhân nhất định chú ý."

Bạch Âm thúc giục Cảnh Dung: "Đi thôi, Vân Thư đang đợi."

"Ừ."

Hai xoay rời . Triệu Nhi nhấc chân đuổi theo vài bước, nhưng bỗng nhiên một đám từ phía ùa tới vây kín, khiến nàng thể di chuyển nửa bước.

Nàng ngơ ngác chôn chân tại chỗ.

Đám chỉ trỏ, giận dữ quát: "Xe ngựa của các đ.â.m thương, còn húc đổ bao nhiêu hàng hóa, giờ định bỏ như thế ?"

Ngay lập tức những tiếng hô hào hưởng ứng: "Đừng hòng ! Nhìn xem các gây chuyện gì, nếu rõ ràng thì ai cũng đừng mong rời khỏi đây!"

"Không !"

"Không đền bù thì chúng lôi lên quan phủ!"

...

Đám đông hung hăng hưng sư vấn tội, vây chặt lấy Triệu Nhi và phu xe, nhất quyết đòi một lời giải thích thỏa đáng.

Triệu Nhi vốn là tiểu thư khuê các, xưa nay nuôi dưỡng trong nhung lụa, từng thấy qua cảnh tượng đáng sợ thế ? Gương mặt nàng lập tức trắng bệch, đến thở mạnh cũng dám.

Tháng nàng một đến ngôi chùa ngoại thành cầu phúc cho mẫu , hôm nay đúng hạn trở về, nào ngờ giữa đường gặp chuyện . Nàng lùi vài bước, nấp lưng phu xe, tay túm chặt lấy vạt áo .

"Làm bây giờ?" Giọng nàng đầy vẻ hoảng sợ.

Phu xe che chắn cho nàng: "Tiểu thư đừng sợ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1137-nang-co-the-tin-ta.html.]

" mà..." Nàng dám nữa.

Phía xe ngựa là một bãi chiến trường hỗn độn, đồ đạc hai bên đường húc đổ ngổn ngang. Nhiều dân thương, ai nấy đều mặt đầy nộ khí, dĩ nhiên sẽ dễ dàng buông tha cho họ.

Phu xe vội vàng trấn an : "Mọi đừng nóng, chúng nhất định sẽ chịu trách nhiệm. Đồ đạc hỏng bao nhiêu chúng đền, t.h.u.ố.c men cho thương chúng cũng sẽ lo liệu."

"Chịu trách nhiệm thế nào?"

"Mọi tính xem hết bao nhiêu tiền, đợi về phủ bẩm báo với lão gia xong sẽ mang tiền đến đền bù một thể."

Về bẩm báo? Lỡ bọn họ chạy mất thì ?

lập tức phản đối: "Không ! Các đền ngay bây giờ."

Phu xe khó xử: "Chuyện ... nhưng chúng mang theo nhiều tiền như !"

"Vậy thì lôi chúng quan phủ, để quan lớn phân xử xem đền !"

"Đừng mà! Các vị giơ cao đ.á.n.h khẽ, tuyệt đối đừng ầm ĩ đến quan phủ. Tiền chúng chắc chắn sẽ đền, tuyệt đối thiếu một xu, chỉ cần cho chúng về lấy tiền."

Thái độ vô cùng khẩn khoản. đám đông vẫn còn nghi ngại, do dự.

Bỗng lên tiếng: "Không , chúng tin. Thế , ngươi để cô nương tin, ngươi về lấy tiền, như mới chắc chắn ngươi sẽ ."

"Hả?" Phu xe sững sờ, vội xua tay: “Không , ! Tiểu thư nhà nhát gan lắm, thể giữ đây ."

"Vậy thì gặp quan!"

"Không thể gặp quan , lão gia nhà là..." Phu xe định buột miệng phận thì Triệu Nhi giật nhẹ vạt áo.

Nàng ghé sát tai nhỏ: "Cha dặn, nếu gây họa ở bên ngoài thì tuyệt đối xưng danh."

Nàng gây họa lớn thế , về nhà chắc chắn sẽ mắng một trận tơi bời, dám lôi danh tiếng của phụ !

Phu xe im bặt, lúng túng . Triệu Nhi cúi gằm mặt, sợ hãi tột cùng.

Về phần Cảnh Dung và Bạch Âm, hai vốn lưng bỏ nhưng mấy bước dừng . Xuyên qua đám đông, thấy cô nương và tên phu xe vây khốn, Cảnh Dung rốt cuộc vẫn đành lòng.

Hắn định thì Bạch Âm kéo tay: "Chúng đừng lo chuyện bao đồng nữa, thôi."

"Giúp thì giúp cho trót."

Bạch Âm cạn lời. Trước đây chính Cảnh Dung là bảo và Kỷ Vân Thư đừng lo chuyện thiên hạ, giờ thì , chính thích xen chuyện khác. tình cảnh đáng thương của cô nương , Bạch Âm cũng thấy nỡ, đành im lặng theo Cảnh Dung rẽ đám đông .

Khi Triệu Nhi thấy Cảnh Dung , nỗi sợ hãi và căng thẳng trong lòng bỗng chốc tan biến. Không hiểu , chỉ cần thấy nam nhân , nàng bèn cảm thấy vui vẻ, cũng vô cùng nhẹ nhõm.

Cảnh Dung thẳng với tên phu xe: "Ngươi cứ về , vị cô nương giao cho , đảm bảo an cho cô cho đến khi ngươi ."

"A?" Phu xe ngẩn .

Tuy rằng nếu vị công t.ử tay tương trợ thì sự việc còn nghiêm trọng đến mức nào, tiểu thư lẽ cũng thương. họ cũng là lạ, phu xe vẫn chút cảnh giác.

Cảnh Dung thấu sự lo ngại của , bèn sang với Triệu Nhi: "Cô nương, cô thể tin ."

thể tin !

Năm chữ như gõ mạnh trái tim Triệu Nhi. Nàng ngước đôi mắt ngấn nước , c.ắ.n môi, gật đầu thật mạnh.

"Ta tin ngươi!"

Phu xe ngạc nhiên: "Tiểu thư?"

Triệu Nhi với phu xe: "Ngươi cần lo cho , mau về phủ lấy tiền . Ta tin tưởng ."

Ánh mắt nàng dán chặt Cảnh Dung. Khi những lời , khóe miệng nàng tự chủ mà nở một nụ , quên mất nỗi sợ hãi .

 

 

Loading...