NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1139: Văn Xá Có Ma

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:58:54
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi mắt Triệu Nhi mở to, tràn đầy mong đợi.

Phụ nhân ánh mắt hiền từ, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con, giọng phần yếu ớt: "Đương nhiên , Bồ Tát nhất định sẽ phù hộ cho Triệu Nhi ngoan của nương gặp thích, sẽ giống như một cánh bướm tự do ."

Triệu Nhi rạng rỡ, hai má ửng hồng, rúc lòng buông.

Phụ nhân vuốt mái tóc đen nhánh của nàng : "Triệu Nhi ngoan, nương mong con cả đời đều sống vui vẻ, gả cho yêu, thể 'chấp t.ử chi thủ, dữ t.ử giai lão'. Đừng bao giờ giống như nương, ngày ngày đêm đêm... chỉ thể chôn vùi thanh xuân trong cái sân vắng lạnh lẽo ."

Giọng thê lương, bi ai đến nao lòng. Triệu Nhi chỉ ôm chặt hơn.

Lúc , Trúc Tâm chạy tới, thở hổn hển bên cạnh bình phong vọng : "Nhị tiểu thư, lão gia dặn... đến đây."

Nghe , Triệu Nhi dậy, Trúc Tâm: "Ta thêm một lát."

" nếu để lão gia , trách phạt đấy ạ."

" mà..."

"Mau thôi tiểu thư." Trúc Tâm thúc giục.

Triệu Nhi nỡ, nghẹn ngào gọi: "Nương..."

Phụ nhân lau nước mắt cho con, nén nỗi đau chia ly trong lòng: "Triệu Nhi ngoan, lời , mau về con."

" con còn nhiều chuyện với nương."

"Lần , đợi con đến, chúng sẽ chuyện thật nhiều."

"Nương..."

"Mau !" Phụ nhân đẩy nhẹ nàng .

Triệu Nhi mắt đẫm lệ, chần chừ mãi chịu . Trúc Tâm ở cửa ngó nghiêng canh chừng, cuối cùng sốt ruột quá đành bước nội thất, hành lễ với phụ nữ giường.

"Nô tỳ bái kiến Nhị phu nhân."

Phụ nhân dặn dò: "Trúc Tâm, ngươi mau đưa Nhị tiểu thư rời khỏi đây."

"Vâng!"

Trúc Tâm kéo tay Triệu Nhi lôi , miệng giục: "Tiểu thư, nhanh thôi."

Triệu Nhi vóc dáng nhỏ bé, sức lực yếu ớt, lôi xềnh xệch, chút sức kháng cự, cuối cùng đành rời khỏi sân hoang tàn .

Triệu Nhi khuất, phụ nữ bèn kìm mà bật . Nỗi đau trong lòng từ ngữ nào diễn tả .

"Khụ..."

Bà ho dữ dội, một ngụm m.á.u tươi trào , nhuộm đỏ chiếc khăn tay thêu hình khóm trúc. Vệt m.á.u đỏ tươi chói mắt nền vải trắng. Bà vội vàng nắm chặt khăn tay, dùng tay áo cẩn thận lau vết máu. Đây là quà bà tặng con gái, thể để bẩn . càng lau, nước mắt bà càng rơi, đôi môi càng thêm trắng bệch, cả khuôn mặt cắt còn giọt máu.

...

Triệu Nhi kéo khỏi viện, suốt dọc đường cứ thút thít . Trúc Tâm thương tiểu thư, an ủi: "Tiểu thư, đừng buồn nữa."

Triệu Nhi gì, c.ắ.n chặt môi, lầm lũi bước .

Người thường , phía mỗi đều một câu chuyện khó , hoặc bi hoặc hỉ. Triệu Nhi cũng ngoại lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1139-van-xa-co-ma.html.]

Mẫu nàng, Khương thị, vốn chỉ là một nha đầu quét sân thấp hèn trong Quốc công phủ. Mười mấy năm , Quốc công Triệu Bỉnh Hoài mời một thầy tướng về xem bói. Quẻ bói phán rằng ông tìm một phụ nữ khắc bát tự với để thành sinh con, đứa con sinh đó sẽ giúp ông công thành danh toại. Vì thế, Quốc công cưới Khương thị - bát tự xung khắc với , và sinh Triệu Nhi.

Ngay ngày Triệu Nhi chào đời, Quốc công bèn đưa Khương thị đến cái sân hẻo lánh nhất trong phủ, từ đó hề ngó ngàng tới. Khương thị từ khi chuyển đến đó bèn đổ bệnh, cũng từng bước khỏi cửa nửa bước, bên cạnh chỉ một bà lão già nua hầu hạ.

Còn Triệu Nhi, nhờ lời phán của thầy tướng Quốc công giữ bên nuôi dưỡng, cưng chiều như hòn ngọc quý tay. Ngay cả Đại tiểu thư xuất giá cũng ghen tị với nàng.

Thế nhưng, Triệu Nhi tuy tập hợp vạn ngàn sủng ái nhưng chịu nỗi khổ mẫu t.ử phân ly. Mỗi nàng thăm , Quốc công đều nổi trận lôi đình. Thậm chí ông định tống cổ Khương thị khỏi phủ để con họ vĩnh viễn gặp , nhưng vì Triệu Nhi lóc cầu xin hết lời nên mới thôi. Dù , Triệu Nhi vẫn thể đón về ở cùng . Mỗi nghĩ đến đây, nàng thương tâm.

Về đến phòng, nàng bèn tự nhốt bên trong, chịu gặp ai.

Ở một diễn biến khác.

Ba Cảnh Dung dò la khắp thành Cao Định suốt một ngày trời nhưng vẫn thu chút tin tức nào về Sát Hạt. Thấy trời sập tối, họ đành về.

Vừa đến đầu ngõ, họ đụng ngay Tống Chỉ. Tên chẳng mua sách ? Sao giờ mới về?

"Tống công tử? Ngươi về ?" Kỷ Vân Thư hỏi.

"Ta mua sách."

"Sao về muộn thế?"

"Sách đó khó tìm quá, mấy con phố mới thấy."

"Mua ."

Tống Chỉ , nhưng bỗng nhiên sắc mặt nặng nề, giọng điệu trở nên quỷ dị: "Phải , hôm nay... một chuyện."

Hửm?

Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung và Bạch Âm đồng loạt . Tên mọt sách thì chuyện gì chứ? Chắc là chuyện văn nhân nào đó sách, thơ thôi. Nên cũng chẳng hứng thú lắm.

Tống Chỉ kể: "Chiều nay ngang qua một quán , thấy bên trong nhiều sĩ t.ử về kinh ứng thi năm nay . Ta vốn định quen, đàm đạo chút học vấn, ai ngờ ..."

Hắn ngập ngừng.

"Sao thế?" Bạch Âm tò mò, giục: "Ngươi rõ ràng xem nào, đừng ấp a ấp úng." Hắn vốn thích tính cách lề mề của Tống Chỉ.

Tống Chỉ khổ: "Bạch Âm, lề mề, chỉ chậm thôi."

Ái chà, tên còn cãi cơ đấy. là nho t.ử khó dạy!

Bạch Âm cạn lời. Tống Chỉ mím môi tiếp: "Ta xuống thì bàn bên cạnh bàn tán về một chuyện quái lạ gần đây! Nghe một Văn Xá chuyên tiếp đón sĩ t.ử lên kinh ứng thi bỗng nhiên ma ám! Có nửa đêm thấy một nam nhân mặc nho phục gốc cây đại thụ, tóc xõa rũ rượi, mặt mày trắng bệch, còn với , vô cùng quỷ dị. chỉ chớp mắt một cái, đó biến mất! Nghe nhiều sĩ t.ử trọ ở đó đều thấy, chuyện đang đồn ầm lên trong giới học trò."

Trời về chiều, con ngõ dài hun hút. Gió lạnh thổi từ đầu ngõ đến cuối ngõ rít lên từng hồi, càng thêm rợn .

Tống Chỉ càng kể càng thấy lạnh sống lưng, bất giác nhích gần Bạch Âm. Bạch Âm ghét bỏ dịch sang bên cạnh một bước, giữ cách.

Kỷ Vân Thư xong bật . Nàng bao giờ tin những chuyện ma quỷ . Nàng với Tống Chỉ:

"Trên đời vốn ma." Có chăng, chỉ là ma trong lòng mà thôi!

 

 

Loading...