NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1145: Thực sự là quá giống

Cập nhật lúc: 2026-01-01 14:28:55
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cái ..."

Nam Quốc Hầu nàng, thôi.

Đầy vẻ lưu luyến.

khuyên nàng ở thế nào?

Kỷ Vân Thư nhấc bình mặt, rót hai chén .

Đẩy một chén sang phía đối diện.

Nàng nâng chén lên.

"Ta lấy rượu, kính Khắc lão gia một chén."

Nam Quốc Hầu thở dài, giọng trầm trầm : "Được, !"

Đáp hai tiếng .

Hai mỗi uống cạn nửa chén .

Nam Quốc Hầu : "Cô nương chịu cho địa chỉ, cũng chịu nhận sự báo đáp của Khắc mỗ, hôm nay từ biệt, bao giờ mới gặp ."

Cảm thán!

Kỷ Vân Thư : "Duyên phận thế gian khó , khó lường, hôm nay gặp Khắc lão gia và A Mạt là duyên lớn , nếu duyên, tự sẽ gặp ."

"Đã , cũng tiện giữ cô nương nữa." Nam Quốc Hầu ngoài trời tuyết rơi ngớt, dặn dò: “Bên ngoài tuyết lớn, cô nương đường cẩn thận."

"Khắc lão gia dừng bước, cáo từ."

"Đi thong thả!"

Kỷ Vân Thư chắp tay, hành lễ từ biệt.

Trước khi , nàng A Mạt đang co ro bên bàn.

Nhóc con còn cao bằng cái bàn.

Đôi mắt to tròn nàng chằm chằm, còn nhe răng .

Hoàn nhận nàng sắp .

Kỷ Vân Thư dịu dàng, đưa tay xoa nhẹ cái đầu nhỏ của nó.

Lúc mới rời .

mấy bước, bỗng nhiên...

Nam Quốc Hầu gọi giật .

"Cô nương."

Nghe tiếng, Kỷ Vân Thư dừng bước, ông.

"Khắc lão gia còn việc gì ?"

Mắt Nam Quốc Hầu ươn ướt, khuôn mặt quen thuộc mà xa lạ của Kỷ Vân Thư.

Hơn hai mươi năm , ngày đêm ông đều mong chờ ngày trùng phùng.

mặt, rốt cuộc gái ông.

Ông nén nước mắt, kéo A Mạt bên cạnh lên.

Cúi đầu nhỏ: "A Mạt, quỳ xuống."

Hửm?

Kỷ Vân Thư sững sờ!

A Mạt lời “Ồ" một tiếng.

Vừa định quỳ xuống...

Kỷ Vân Thư vội giữ A Mạt , hỏi: "Khắc lão gia, ngài ?"

"Mạng của đứa bé là do cô nương cứu, cái lạy là tạ ơn!"

"Không cần..."

"Coi như để cả nhà yên lòng ."

"Khắc lão gia..."

Nam Quốc Hầu mặc kệ lời khuyên ngăn của nàng: "A Mạt, lời, quỳ xuống."

Thân hình nhỏ bé của A Mạt quỳ xuống.

"Dập đầu."

A Mạt chống tay xuống đất, cúi , dập đầu một cái.

Cảnh tượng khiến Kỷ Vân Thư rưng rưng nước mắt.

Nàng lập tức xuống mặt A Mạt, kéo nó dậy.

Nhìn thẳng mắt nó.

"Không cần cảm ơn, thực sự cần cảm ơn! Đại lễ , nhận nổi." Giọng nàng nghẹn ngào.

A Mạt chớp mắt nàng.

Không hiểu gì cả.

Kỷ Vân Thư : "A Mạt, nhớ kỹ, chữ hiếu đầu, , nhất định hiếu thuận."

A Mạt gật đầu!

Tuy hiểu lắm.

Kỷ Vân Thư dậy, cúi chào Nam Quốc Hầu: "Cáo từ."

"Đi thong thả!"

Nam Quốc Hầu dõi theo bóng nàng rời .

Tầm dần nhòe vì nước mắt.

A Mạt ngẩng đầu hỏi: "Cha, cha ?"

"Cha , chỉ là nhớ đến một chuyện thôi!"

"Là vì ca ca ?"

Nam Quốc Hầu đưa tay áo lên, lén lau nước mắt nơi khóe mi.

Không gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1145-thuc-su-la-qua-giong.html.]

Chỉ bảo phu xe đưa A Mạt xuống .

Ông đến cửa sổ tầng hai xuống, thấy Kỷ Vân Thư khỏi quán , che chiếc ô giấy dầu mộc mạc, bước màn tuyết trắng xóa.

Thân hình gầy gò, đặc biệt thẳng tắp.

Một lúc , Liên Tước đến lưng Nam Quốc Hầu.

Lặng lẽ đó, lên tiếng!

Hồi lâu...

Cho đến khi bóng dáng Kỷ Vân Thư khuất dần trong màn tuyết...

Nam Quốc Hầu mới : "Giống, thực sự là quá giống!"

Liên Tước phía gì.

Nam Quốc Hầu nghiêng hỏi : "Ngươi xem, đời ... thực sự hai giống đến ?"

"Thuộc hạ hiểu ý Hầu gia."

"Năm xưa gặp cô nương , mặt cô vết thương, còn đeo khăn che mặt, lúc gặp , cô giống hệt Tiên hoàng hậu, thậm chí tướng mạo y đúc."

"Tiên hoàng hậu?" Liên Tước về phía xa.

Kỷ Vân Thư .

"Vị ân nhân đó?"

"Ừ."

"Hầu gia vì quá thương nhớ ?"

"Cô nương tuy mặc nam trang, nhưng khuôn mặt đó sai ." Nam Quốc Hầu vô cùng khẳng định.

Chính là quá giống!

Giống hệt!

trong lòng đầy nghi hoặc.

, cô gái ông.

Tuổi tác cũng đúng.

Bèn lệnh cho Liên Tước: "Ngươi điều tra xem, rốt cuộc cô lai lịch thế nào? Gia thế bối cảnh, rõ ràng tường tận."

"Vâng!"

Nam Quốc Hầu thở dài, ánh mắt hướng về phía Kỷ Vân Thư rời , : "Có lẽ... ông trời cũng lòng thương xót, mới đưa đến bên , hy vọng hơn hai mươi năm qua, chờ đợi vô ích."

Liên Tước hỏi: "Hầu gia, đó... thực sự giống đến thế ?"

Nam Quốc Hầu: "Năm xưa ngươi còn nhỏ, lẽ nhớ rõ dung mạo Tiên hoàng hậu nữa."

Về dung mạo Tiên hoàng hậu, quả thực nhớ rõ lắm.

Hồi nhỏ, theo Nam Quốc Hầu cung hai , nên cũng chỉ gặp Tiên hoàng hậu hai , thời gian trôi qua lâu như , tự nhiên nhớ.

...

Hắn : " thuộc hạ... luôn nhớ A Cẩn."

A Cẩn!

Người mà Liên Tước nhớ suốt hơn hai mươi năm.

Năm sáu tuổi, vì quê nhà mất mùa đói kém ăn xin dọc đường, suýt c.h.ế.t đói bên vệ đường, may mắn Nam Quốc Hầu ngang qua mang về phủ, mới nhặt cái mạng.

Nam Quốc Hầu mời dạy học văn luyện võ.

Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi ở trong phủ, còn là tên ăn mày dốt nát, gầy trơ xương nữa.

Cũng trong thời gian đó, quen A Cẩn.

Cháu trai của Nam Quốc Hầu.

Con trai của Tiên hoàng hậu.

Lúc đó, bảy tuổi.

A Cẩn sáu tuổi.

Sau đó, chín tuổi, A Cẩn tám tuổi.

Cũng năm đó, Hồ Ấp nội loạn, A Cẩn theo Tiên hoàng hậu mất tích.

vẫn nhớ những năm tháng vui đùa cùng A Cẩn.

"Liên Tước, ." A Cẩn ôm một cái hộp hình chữ nhật chạy đến bên Liên Tước đang luyện kiếm.

Rất vui vẻ.

Liên Tước thu kiếm gỗ, hỏi: "Cái gì thế?"

"Ngươi đoán xem."

"Không đoán, mau , còn luyện kiếm."

A Cẩn mở hộp .

Bên trong là một thanh kiếm!

Thanh kiếm thon dài tinh xảo.

Mắt Liên Tước sáng lên: "A Cẩn, kiếm quá."

Hắn lấy kiếm , múa vài đường.

Kiếm dài, sức yếu.

A Cẩn hỏi : "Ngươi thích ?"

"Thích."

"Vậy thanh kiếm tặng cho ngươi đấy."

Liên Tước dám tin.

"Đệ thật chứ?"

"Đệ dối bao giờ ?" A Cẩn : “Đệ xin mẫu mãi, mới đồng ý cho thanh kiếm , ngươi một thanh kiếm từ lâu , nên đặc biệt mang đến tặng ngươi."

"A Cẩn, cảm ơn ." Liên Tước vui. A Cẩn ngẩng cao đầu: "Chúng là bạn bè, cần cảm ơn, chỉ cần ngươi thích là ."

 

 

Loading...