NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1147: Tim đập thình thịch

Cập nhật lúc: 2026-01-01 14:28:57
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Chỉ dường như vẫn hồn ba câu hỏi liên tiếp của Cảnh Dung.

Thứ nhất là ép buộc.

Thứ hai là tình thủ túc.

Thứ ba là .

Giọng điệu mà bất lực đến thế.

Hắn cũng Cảnh Dung và những rốt cuộc trải qua những gì? , quá khứ đó chắc chắn đầy rẫy vết thương, đủ để khiến một cứng rắn như Cảnh Dung cũng thể vượt qua.

Rốt cuộc đó là câu chuyện như thế nào nhỉ?

Trong lòng dấy lên sự tò mò. tiện hỏi.

Lúc , tuyết rơi càng lúc càng dày, gió lạnh thổi vài bông tuyết bám lên tóc, lên vai, lên áo ...

Hắn nhẹ nhàng phủi , khép chặt ống tay áo.

Đang định rời ...

Vô tình qua cửa sổ bên trong, thấy Kỷ Vân Thư đang tô màu cho bức tranh.

Một tay cầm bút. Một tay khẽ nâng ống tay áo.

Nàng cúi , chăm chú xuống, mái tóc dài búi lên buông xõa từ lưng lướt qua vai, rủ xuống bên cánh tay. Những lọn tóc đen nhánh gió lạnh thổi bay, nhảy nhót vui vẻ như đứa trẻ mang giày múa. Đồng thời, ngón tay cầm bút của nàng cũng nhẹ nhàng di chuyển, ngòi bút lông mảnh mai từng chút từng chút tô điểm sắc màu lên trang giấy, rực rỡ mắt.

Người trong tranh dần hiện lên sống động như thật! Dù lúc tranh mới chỉ là những đường nét phác thảo và vài mảng màu, nhưng thể thấy dung mạo thanh tú nhỏ nhắn của cô gái trong tranh.

Tuy nhiên, hơn cả trong tranh, chính là đang cầm bút vẽ!

Kỷ Vân Thư!

Tống Chỉ nàng, càng càng ngẩn ngơ!

Nam nhân sinh mà tuấn tú thế, chỉ tuấn tú mà da dẻ còn trắng trẻo mịn màng, dáng đàn ông, rõ ràng là một nữ nhân.

đầu óc Tống Chỉ "cua gấp", tính tình vô cùng cứng nhắc. Hắn thấy Kỷ Vân Thư mặc đồ nam thì mặc định đó là nam nhân, dù giống nữ nhân đến mấy thì cũng chỉ là giống mà thôi. Chứ tuyệt nhiên nghi ngờ nàng là nữ.

Thế nhưng...

Sau khi chằm chằm Kỷ Vân Thư hồi lâu, tim bỗng đập nhanh thình thịch. Cảm giác nay từng .

Hắn đặt tay lên ngực, ấn mạnh xuống, cố gắng đè nén trái tim đang nhảy loạn xạ. càng đè nén, nó càng đập nhanh hơn. Như nhảy vọt khỏi lồng n.g.ự.c bất cứ lúc nào.

Đáng sợ quá!

Hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ... bệnh ?

Hắn hoảng hốt. Hắn tuy sợ c.h.ế.t, nhưng sợ bệnh tật. Nhất là cái kiểu bệnh dở sống dở c.h.ế.t. Vừa chịu tội, tốn tiền. Hắn nghèo rớt mồng tơi thế , lấy tiền chữa bệnh chứ.

Càng nghĩ càng thấy đáng sợ. Hắn vội vàng thu hồi ánh mắt đang dán chặt lên Kỷ Vân Thư. Để tránh cảm giác đó hành hạ đến c.h.ế.t.

Hắn thở hắt một .

"Mình thế ?" Hắn lầm bầm tự hỏi.

Vì xung quanh vốn yên tĩnh, ngay cửa sổ. Nên tiếng động nhỏ xíu cũng kinh động đến Kỷ Vân Thư đang vẽ tranh bên trong.

Tay nàng khựng , ngòi bút mảnh mai lập tức rời khỏi mặt giấy.

Nhìn ngoài, nàng thấy Tống Chỉ đang đó, một tay ôm ngực, cúi đầu lầm bầm gì đó.

"Tống công tử? Huynh ?"

"Hả!" Tống Chỉ ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Kỷ Vân Thư.

Trái tim mới bình đập thình thịch dữ dội. Như nhảy khỏi miệng nữa.

Kỷ Vân Thư nhíu mày. Có chút lo lắng.

"Tống công tử? Huynh chứ?"

"Ta ."

" giống chút nào."

"Ta... thật sự ." Tống Chỉ cúi đầu, hai má đỏ bừng, là do hổ do lạnh, : “Ta đến đưa cháo cho ."

"Cháo?"

" mà nguội mất , nếu ăn thì để múc bát nóng." Tống Chỉ luống cuống cầm hai bát cháo Cảnh Dung để bên cạnh lên.

Lạnh ngắt! Chẳng còn chút ấm nào. Thậm chí còn đông !

Kỷ Vân Thư : "Không cần , đói."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1147-tim-dap-thinh-thich.html.]

"Đệ vẽ lâu thế , nghỉ ngơi chút ."

"Không ."

"Cảnh công t.ử quả sai, Kỷ công t.ử mà vẽ tranh là quên hết thứ."

"Ồ? Hắn về như ?"

Tống Chỉ đáp: "Nguyên văn thế, nhưng... đại ý là ."

Kỷ Vân Thư , bên ngoài, nàng nhớ lúc nãy Cảnh Dung vẫn còn ở đây, giờ chẳng thấy .

Bèn hỏi: "Phải , Cảnh Dung ?"

Tống Chỉ chỉ tay về một hướng: "Ngài ."

"À!"

"Cái đó... phiền nữa, cứ vẽ tiếp , nếu đói thì gọi bất cứ lúc nào, nấu cháo cho ăn."

Kỷ Vân Thư thấy bưng hai cái bát lạnh ngắt ở cửa sổ , cảnh tượng thật buồn , nàng vội từ chối: "Thật sự cần , bên ngoài lạnh lắm, Tống công t.ử về nghỉ ngơi ."

"Được, đây."

Tống Chỉ cúi chào nàng một cái đầy khó hiểu. Rồi bỏ .

Kỷ Vân Thư ngẩn một chút. Sao cảm giác Tống Chỉ là lạ so với đây nhỉ? lạ ở chỗ nào thì nàng nghĩ .

Thôi kệ...

Nàng lắc đầu. Bỏ !

Rồi tiếp tục vẽ tranh.

Hai ngày nay, nàng phác họa xong dung mạo của nạn nhân. Cơ bản sai lệch gì lớn. Dù nàng cũng vẽ nhiều phác thảo khuôn mặt nạn nhân, dùng đất sét nặn nhiều mảnh xương, ghép với mới bức chân dung .

Nếu đổi, đợi nàng tô màu xong, chỉnh sửa một chút thì ngày mai hoặc ngày thành.

...

Sáng hôm .

Tại phủ Bình Dương Hầu.

Hôm nay Cung Tả tướng đích đưa con trai Cung Sĩ Lâm đến thăm hỏi. Còn mang theo nhiều quà cáp.

Nói trắng là đến bàn chuyện hôn sự cho con trai. Cũng định để hai đứa trẻ hôm nay gặp mặt cho t.ử tế.

Trong một chiếc xe ngựa giữa trời tuyết rơi.

Cung Sĩ Lâm bên cạnh cha , im lặng gì. Chỉ thấy tiếng bánh xe nghiến tuyết. Như tiếng xé giấy loạt soạt.

Gió lạnh lùa qua tấm rèm cửa xe.

Cung Sĩ Lâm ôm lấy cánh tay, mím môi, cha nghiêm khắc của một lúc lâu. Muốn thôi.

Sau đó...

Hắn lấy hết can đảm : "Cha, thực cần gấp gáp như ."

Hửm?

Cung Tả tướng cau mày.

"Cái gì?"

"Ý con là, cần vội vàng trong ngày hôm nay."

"Sao vội?"

"Chuyện của con và Văn Thù..."

Cung Tả tướng ngắt lời : "Ta chuyện gấp, nhưng là con thích con bé, hai nhà chúng là thế giao, nên chuyện thể trì hoãn . Lát nữa đến phủ Bình Dương Hầu, con nhớ chú ý một chút, đừng để thất lễ."

Không cho phép phản bác.

Cung Sĩ Lâm xưa nay thích giải thích. Nên cũng đành im lặng.

trong lòng buồn bực vui. Cảm giác như ai đó đang khuấy đảo trái tim , khó chịu vô cùng.

Mình thực sự yêu Lý Văn Thù ? Có thực sự chấp nhận ?

yêu thì ? Không chấp nhận thì thế nào? Số phận của và Lý Văn Thù sớm định đoạt. Không chỉ một chữ "" là thể lựa chọn .

 

 

Loading...