NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1149: Cùng một loại người

Cập nhật lúc: 2026-01-01 14:28:59
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cung công tử."

Giọng từ bên ngoài vọng .

Lúc , Cung Sĩ Lâm đang ở cửa, bước trong. Hắn cất giọng nhẹ nhàng hỏi vọng : "Lý cô nương, thể ?"

Rất lịch sự. chuẩn mực quân tử.

Lý Văn Thù ở trong phòng ngủ, chỉ thấy một cái bóng ngoài cửa. Nàng định mở lời mời thì...

Lý Thành bật dậy, sấn sổ cửa. Khí thế hùng hổ.

"A Thành..."

Lý Văn Thù gọi kịp.

Lý Thành đến cửa, chặn ngay mặt Cung Sĩ Lâm, hất cằm, dùng lỗ mũi .

"Ngươi đến đây gì?" Hắn chất vấn.

Cung Sĩ Lâm khẽ nhíu mày: "Ta đến thăm a tỷ ngươi."

"Không cần! Với , a tỷ cũng cần ngươi quan tâm."

"Thực , ngươi cần thù địch với như ."

"Ta cứ thích thù địch với ngươi đấy thì nào?" Lý Thành nhếch mép nham hiểm, tiến thêm hai bước sát sạt : “Hay là... chúng đấu tay đôi tại đây luôn? Ta đảm bảo cha và cha ngươi sẽ đến ."

Cung Sĩ Lâm cạn lời: "..."

"Sao? Sợ ?"

"Ta gây chuyện với ngươi ở đây."

"Sợ thì bảo là sợ, việc gì kiếm cớ?" Lý Thành vẻ mặt đầy kiêu ngạo và khinh khỉnh.

Hắn giơ tay , định túm lấy cổ áo Cung Sĩ Lâm.

Trong phòng bỗng vọng tiếng :

"A Thành, đừng xằng bậy nữa."

Lúc Lý Thành mới chịu dừng tay. Lông mày xoắn tít . Nghiến răng kèn kẹt.

Lườm Cung Sĩ Lâm một cái cháy mặt, thì thầm cảnh cáo: "Lần tha cho ngươi, đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi."

Ánh mắt sắc lẹm đầy thách thức.

Ngay đó, bên trong truyền tiếng : "Cung công tử, mời ngài ."

Lý Thành nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, đành hậm hực tránh đường.

Cung Sĩ Lâm lướt qua trong. Để một luồng gió lạnh.

Trong phòng ấm áp, nóng phả mặt khiến Cung Sĩ Lâm vốn ngoài trời lạnh nãy giờ rùng một cái.

Lý Thành cũng lẽo đẽo theo phòng.

mới vài bước, giọng Lý Văn Thù vang lên: "A Thành, ngoài ."

Lý Thành khựng .

"A tỷ..."

"Nghe lời, ngoài ."

Lý Thành trăm ngàn , lườm Cung Sĩ Lâm thêm cái nữa mới chịu .

Cung Sĩ Lâm phòng ngủ ngay mà rèm che, cúi chào, ân cần hỏi: "Lý cô nương, sức khỏe cô đỡ chút nào ?"

Lý Văn Thù đáp: "Đỡ nhiều , đa tạ Cung công t.ử quan tâm."

"Nếu cảm lạnh thì chủ quan ."

"Bệnh cũ thôi, uống t.h.u.ố.c là khỏi, phiền công t.ử đích qua đây thăm."

Nếu Cung Tả tướng bắt , lẽ cũng chẳng đến.

Hắn : "Chúng hôn ước, quan tâm cô là lẽ đương nhiên."

Nghe câu , Lý Văn Thù bật , hai tay vân vê mép chăn, hỏi vọng qua tấm rèm lay động: "Vậy nếu... chúng hôn ước thì ?"

Hả!

Cung Sĩ Lâm nghẹn lời trong giây lát, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản. Như thể Lý Văn Thù đang hỏi .

Hắn đáp với giọng đều đều: "Kể cả hôn ước, vẫn sẽ quan tâm cô. Dù thì chúng ... cũng lớn lên cùng mà."

Ha ha.

Lý Văn Thù nhạt.

Sau đó nàng bảo nha bên cạnh: “Ta ngoài ."

Nha cúi : "Vâng." Rồi lặng lẽ lui .

Cung Sĩ Lâm vẫn ngoan ngoãn rèm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1149-cung-mot-loai-nguoi.html.]

Cho đến khi Lý Văn Thù gọi: "Cung Sĩ Lâm, ."

Gọi thẳng cả họ lẫn tên! Có chút bá đạo.

Cung Sĩ Lâm cũng chẳng lấy lạ, dường như quen với việc nàng gọi cả tên như thế.

Hắn vén rèm bước .

Lý Văn Thù liếc mắt về phía bát t.h.u.ố.c bàn: "Lấy t.h.u.ố.c giúp ."

"Được."

Hắn theo. Bưng t.h.u.ố.c đến bên giường.

Lý Văn Thù vỗ vỗ xuống mép giường: "Ngồi ."

Cung Sĩ Lâm do dự một chút, ánh mắt vẫn chạm ánh mắt Lý Văn Thù.

Thấy chần chừ mãi , Lý Văn Thù : "Ngươi thế thì bón t.h.u.ố.c cho kiểu gì?"

Còn bón t.h.u.ố.c nữa ?

Tay Cung Sĩ Lâm run lên một cái. Chiếc thìa trong bát va thành bát kêu "keng" một tiếng.

cuối cùng vẫn xuống. Vẫn lảng tránh ánh mắt! Không con gái đang ở ngay mặt .

Lý Văn Thù : "Bón t.h.u.ố.c cho ."

Mọi câu đều mang giọng điệu lệnh.

Cung Sĩ Lâm cầm thìa lên, múc một thìa t.h.u.ố.c nóng, ngước mắt đôi môi Lý Văn Thù, đưa thìa t.h.u.ố.c từ từ gần.

...

Lý Văn Thù mở miệng.

Nàng Cung Sĩ Lâm với ánh mắt khó hiểu. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu .

Mãi thấy nàng uống thuốc, Cung Sĩ Lâm cuối cùng cũng ngước mắt lên nàng.

Ánh mắt hai chạm . Bầu khí bỗng chốc trở nên nặng nề.

Tay Cung Sĩ Lâm cứ thế cứng đờ giữa trung. Thuốc trong thìa dường như nguội ngắt.

Lý Văn Thù dửng dưng. Hắn cũng nàng dửng dưng.

Cuối cùng...

Lý Văn Thù nghiêm túc hỏi một câu: "Ngươi thực sự cưới ?"

Câu hỏi cực kỳ "phản nghịch".

Cung Sĩ Lâm mặt nàng dường như bao giờ dối.

Hắn từ từ hạ tay xuống, một câu: "Chúng lớn lên cùng , tâm tư của khác thể , nhưng cô thể ."

"Ta chính miệng ngươi ."

Chính miệng !

Một lúc lâu ...

"Không yêu!" Cung Sĩ Lâm .

Không yêu! Hai chữ , trịnh trọng và mạnh mẽ. Cũng lên tất cả.

Lý Văn Thù thất vọng, cũng ngạc nhiên, bởi vì nàng , giống như Cung Sĩ Lâm , họ lớn lên cùng , khác tâm tư của Cung Sĩ Lâm, nhưng nàng thể .

Cung Sĩ Lâm hỏi nàng một câu: "Còn cô? Đỗ Mộ Bạch còn ở trong lòng cô ?"

Nàng nhạt, đưa tay lấy bát thuốc. Dùng thìa khuấy nhẹ.

Nói: "Người đó c.h.ế.t , dù sống trong lòng thì ích gì?"

Giọng bình thản.

"Xem , chúng là cùng một loại ." Cung Sĩ Lâm .

"Không, và ngươi cùng một loại ." Tay Lý Văn Thù khựng , ngẩng đầu , mặt thoáng qua nụ chua chát: “Ngươi thể yêu nhưng chọn yêu, còn ... là thể yêu."

Câu Cung Sĩ Lâm vẻ hiểu lắm. Hắn cũng gì.

Lý Văn Thù tiếp tục: "Dù thế nào nữa, chúng cũng buộc chặt , đây là mệnh định sẵn cho chúng ."

"Ta chỉ sợ cô chịu thiệt thòi."

"Chẳng gì là thiệt thòi cả, lẽ con cái chúng cũng sẽ con đường y hệt chúng bây giờ thôi."

Cung Sĩ Lâm bỗng bật . Nụ đầy bất lực.

Ngoài cửa.

Lý Thành khoanh tay mái hiên, vai dựa cột, chốc chốc đầu trong phòng. Nghĩ đến việc a tỷ ở chung một phòng với kẻ thù đội trời chung, thấy sôi máu. Hận thể lôi ngay Cung Sĩ Lâm ngoài.

 

 

Loading...