"Thư nhi..."
Cô từ từ mở mắt, thấy một gương mặt tuấn tú cách chừng một mét. Thiếu niên gốc cây mai, mỉm với cô.
"Kỷ Bùi?"
Không thể tin nổi! Cô lao về phía nhưng cách giữa cô và Kỷ Bùi ngày càng xa.
"Thư nhi, Thư nhi..."
Kỷ Bùi gọi tên cô, nụ môi càng lúc càng rạng rỡ. bọn họ ngày càng xa cách. Kỷ Vân Thư đưa tay nắm lấy nhưng đáp chỉ là khí lạnh lẽo.
Ngay đó, cơ thể cô rơi tòm xuống vực sâu, bóng tối bao trùm lấy tất cả!
"Ly An? Ly An?"
Cô đ.á.n.h thức bởi giọng đàn ông trầm ấm. Mở mắt , ánh đèn trắng lóa đầu khiến cô chớp mắt liên tục mới quen dần. Đập mắt là năm sáu mặc đồ phẫu thuật, đeo khẩu trang đang vây quanh cô, phía là chiếc đèn tròn lớn.
Cô nhận đang ở trong phòng phẫu thuật!
"Ly An."
Một đàn ông khẽ chạm vai cô. Cô nghiêng đầu , gương mặt quen thuộc hiện rõ sự lo lắng trong đôi mắt già nua.
"Ba?"
Cổ họng khô khốc của cô phát tiếng gọi yếu ớt. Đây là mơ ? Cô trở về ư?
"Ly An! Ly An!" Người đàn ông ngừng gọi tên cô. Cô đưa tay chạm mặt ông nhưng bất lực. Tầm nhòe trong tiếng gọi .
"Ba... ba..."
Cô gọi mãi, nhưng thứ mắt ngày càng ảo ảnh, dần trở nên trong suốt. Cô sợ hãi tột độ.
"BA! BA!"
Cô hét lớn, bật dậy khỏi giường như lò xo, trán đầm đìa mồ hôi, mắt mở to kinh hoàng, thở dốc. Tầm dần rõ nét trở .
Đây là một căn phòng xa lạ, rộng rãi sáng sủa, nội thất gỗ đỏ gọn gàng. Bốn góc giường gỗ chạm trổ treo rèm lụa mỏng bay bay.
Hóa chỉ là một giấc mơ!
"Thư nhi?"
Tiếng Vệ Dịch vang lên bên cạnh. Cậu vẻ giật , co khi Kỷ Vân Thư bật dậy.
Kỷ Vân Thư mặt tái nhợt, môi khô nứt nẻ, sang Vệ Dịch.
"Vệ Dịch?"
"Thư nhi, cô ? Cô gặp ác mộng hả?"
"Đây là ?" Giọng cô yếu ớt.
"Đây là nhà của ca ca, viện Quảng Cừ."
Cô lẩm bẩm: "Sao ở đây? Ta... ngủ bao lâu ?"
"Ba ngày ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-115-huy-dung.html.]
"Ba ngày?"
"Ừ."
Kỷ Vân Thư lau mồ hôi lạnh trán, sực nhớ bèn hỏi: "Sao ngươi ở đây? Chuyện cha ngươi..."
Chưa hết câu, Vệ Dịch cướp lời, vẻ mặt buồn bã, nén nước mắt: "Cha hạ táng . Phó thúc chuyện còn để thúc lo liệu, tìm Thư nhi nên ca ca đưa đến đây. Thư nhi, cô bệnh ?"
"Ta..."
"Cô đừng bệnh nhé, Thư nhi, cô ốm ." Vệ Dịch lo lắng.
Kỷ Vân Thư nắm lấy đôi tay đang run rẩy của , lắc đầu: "Ta bệnh, Vệ Dịch, đừng sợ."
"Ừ." Cậu gật đầu, chun mũi chực .
Kỷ Vân Thư xoa đầu , vén chăn, lê thể mệt mỏi xuống giường. Bước chân nặng trĩu về phía bàn trang điểm. Trong gương đồng ố vàng phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt và vết sẹo dài đỏ thẫm má trái.
Vết sẹo kéo dài từ gò má xuống cằm, rõ mồn một. Tuy đến nỗi da thịt lật gớm ghiếc nhưng cũng đủ phá hủy gương mặt tinh tế vốn .
Ba ngày qua, vết thương bôi thuốc, còn đau nữa và kết một lớp vảy đỏ sậm. Phản ứng của cô bình thản hơn chính tưởng tượng. Hủy dung thì ? Không còn Kỷ Bùi, nhan sắc với cô còn ý nghĩa gì nữa?
Trái tim cô thực sự c.h.ế.t .
Hồi lâu, cô chỉ vết sẹo mặt: "Ngươi sợ ?"
Vệ Dịch lắc đầu: "Không sợ, Thư nhi cũng đừng sợ, ca ca , sẽ tìm cách chữa khỏi cho cô."
"Không chữa ."
"Nhất định chữa ." Vệ Dịch cuống lên, bước tới gần: "Cho dù chữa , cũng sẽ chê Thư nhi ."
"Cảm ơn Vệ Dịch."
Cậu chớp mắt, nghiêm túc: "Thư nhi đừng cảm ơn , thích Thư nhi, với cô mà."
Lời chân thành bao! May mắn nhường nào mới lương thiện, trong sáng như ở bên. Kỷ Vân Thư , nụ gương mặt hủy dung mang vẻ thê lương.
Cô chợt hỏi: "Vệ Dịch Kinh thành ?"
"Kinh thành? Đó là nơi nào?"
Nơi nào ư?
"Ta cũng ." Cô thốt mấy chữ hờ hững. cô rõ, đó là hang hùm miệng sói, nơi đầy rẫy mưu mô quỷ quyệt, sự an lạc như Cẩm Giang, cơm rau đạm bạc của nhà thường dân.
cũng , Cẩm Giang tủy nhỏ bé nhưng cũng đòi mạng , so với Kinh thành thì khác gì ? Lòng hiểm ác cũng ! Đạo lý cô hiểu vẻ muộn.
Vệ Dịch mím môi, vội : "Thư nhi đó, xa Thư nhi. Cô Kinh thành, cũng , ?"
Ánh mắt đầy vẻ khát cầu. Trước khi Vệ phu nhân qua đời, cô hứa sẽ chăm sóc cho Vệ Dịch. Dù trái tim cô trăm ngàn vết thương, Kỷ Bùi c.h.ế.t, lòng cô tro tàn, nhưng cô thể bỏ rơi Vệ Dịch, thể thất hứa với khuất.
Cô khẽ gật đầu: "Ta hứa với ngươi, dù cũng nhất định sẽ đưa ngươi theo cùng."
"Thư nhi là nhất."
Vệ Dịch cô bằng đôi mắt sưng nhưng vẫn tĩnh lặng, khóe miệng nở nụ hiếm hoi. Dường như trong mắt , Kỷ Vân Thư quan trọng, hoặc giả, dù cô thì vẫn là nương t.ử nhất trong lòng .