Giờ phút , thực sự lôi ngay Cung Sĩ Lâm ngoài dần cho một trận.
Ngay khi sắp kiềm chế cơn bốc đồng trong lòng, một hầu hớt hải đội tuyết chạy tới. Đến mặt Lý Thành, thở hồng hộc.
"Thiếu... thiếu gia."
Vô cùng gấp gáp.
Lý Thành thẳng dậy, với vẻ căng thẳng khó hiểu: "Sao thế? Xảy chuyện gì ?"
"Là... là..."
"Có Cung Tả tướng gặp chuyện ?"
"Không , là của Bộ Thành Tư đến báo, là... bức chân dung , mời thiếu gia mau qua đó."
Có chân dung !
Mắt Lý Thành sáng rực lên. Hắn vỗ mạnh tay cột đỏ.
Đợi mấy ngày nay. Cũng thấp thỏm mấy ngày nay.
"Cuối cùng cũng !"
Giọng vang dội.
Người hầu hỏi: "Thiếu gia, ngay bây giờ ạ?"
"Đi."
Hắn hô to một tiếng. Cất bước định .
...
Đột nhiên dừng bước. Cau mày. Một ý tưởng lóe lên trong đầu. Đôi mắt đảo lia lịa.
"Khoan ."
Người hầu hiểu, hỏi: "Thiếu gia, thế ạ? Rốt cuộc ?"
Lý Thành đầu trong phòng. Trong đầu nảy một ý nghĩ "tà ác".
Hắn vuốt cằm : "Đi, đương nhiên là , nhưng... mang theo chút đồ."
Cái "đồ" mà , chính là...
Mặc kệ lời dặn đó của Lý Văn Thù, xông thẳng phòng. Thấy Cung Sĩ Lâm đang bên mép giường, càng thêm nóng mắt.
Hắn túm lấy Cung Sĩ Lâm lôi dậy.
Nói với Lý Văn Thù: "A tỷ, mượn dùng tạm nhé."
Hả?
"A Thành?" Lý Văn Thù còn kịp gọi.
Cung Sĩ Lâm càng kịp phản ứng. Bản một lực mạnh kéo ngoài. Kéo thẳng cổng lớn.
"Lý Thành, ngươi đưa ?"
"Đừng lải nhải, đến nơi ."
"Ngươi buông ."
Cung Sĩ Lâm hất tay . Cổ tay nắm đỏ ửng.
Lý Thành tặc lưỡi, khó chịu : "Mau theo !"
Cung Sĩ Lâm thắc mắc: "Rốt cuộc là ?"
"Bộ Thành Tư."
"Đến đó gì?"
"Phá án."
Cái gì?
Cung Sĩ Lâm ngơ ngác: "Ta hiểu ngươi đang gì?"
Hắn định bỏ .
Lý Thành chặn ngay .
Vênh váo : "Ta ngươi phá án cùng , cần nhắc nữa ?"
"Ta phá án, chuyện của Bộ Thành Tư cũng liên quan đến ."
"Ai bảo liên quan đến ngươi?"
Hả?
Lý Thành sang dặn dò tên hầu lúc nãy: "Đi, đến ngay sảnh chính báo với Cung Tả tướng, là Lý đại nhân mượn Cung Sĩ Lâm, bảo cùng điều tra vụ án tảng đá ở cổng thành."
"Vâng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1150-da-co-chan-dung.html.]
Người hầu ba chân bốn cẳng chạy .
Cung Sĩ Lâm cạn lời.
Lý Thành với : "Giờ thì liên quan đến ngươi chứ?"
"Ngươi..."
"Đừng nhiều, mau theo ." Lý Thành lôi cổng.
Thế là... Cung Sĩ Lâm cứ thế lôi đến Bộ Thành Tư một cách khó hiểu.
Lúc tại Bộ Thành Tư.
Kỷ Vân Thư đích mang bức chân dung đến.
Bức tranh trưng bày mặt .
Cô gái trong tranh thanh tú thoát tục, sạch sẽ tinh khôi, nhất là đôi mắt, mang vẻ trong sáng thuần khiết đặc trưng của thiếu nữ mười lăm tuổi.
Nhìn thấy bức chân dung, từ quan lớn đến quan bé đều sững sờ. Lão ngỗ tác cũng c.h.ế.t lặng.
Chưa bàn đến chuyện cô gái trong tranh , chỉ đến nét vẽ. Từng đường nét, thậm chí cả màu sắc đều vô cùng tinh tế. Không công lực mấy chục năm thì thể nào vẽ .
"Tranh vẽ quá, nét bút , màu sắc , thật tuyệt vời."
" !"
"Ta từng thấy ai vẽ như thế."
"Rõ ràng là bút pháp của đại sư."
...
Mọi xúm bàn tán xôn xao quanh bức tranh. Ai nấy đều nghi ngờ liệu bức tranh thực sự do vị tiểu công t.ử trẻ tuổi vẽ ?
...
Mọi lạc đề.
Kỷ Vân Thư lẳng lặng đó, Cảnh Dung một bên. Hắn vốn thích phiền Kỷ Vân Thư khi nàng việc. Nên từ lúc đây, cứ đó với vẻ lạnh lùng, bên cạnh chén và đĩa hoa quả. Hắn uống đợi.
Một vị quan già bỗng sang hỏi Kỷ Vân Thư: "Kỷ , bức tranh ... thực sự là do ngài vẽ?"
Vẫn còn nghi ngờ.
"Quả thực là do tại hạ vẽ."
"Chúng tuy am hiểu hội họa, nhưng cũng thể nhận , bức tranh nếu mấy chục năm công lực thì thể vẽ nổi."
"Đại nhân cần nghi ngờ tranh do vẽ , chỉ cần rằng cô gái trong tranh chính là c.h.ế.t."
À!
Quay chủ đề chính .
Mọi . Có kinh ngạc, nghi ngờ. Thậm chí còn thấy nực .
Họ cứ tưởng bức chân dung chỉ là phác thảo đường nét thôi, ai ngờ bức họa c.h.ế.t sống động như thật, đến cả lông mi cũng rõ mồn một.
Từ một cái đầu lâu mà vẽ thế ? Dù bản lĩnh tày trời e là cũng .
Kỷ Vân Thư thấy vẻ nghi ngờ thoáng qua mặt họ. Nàng bước đến bên bức tranh đặt giữa bàn, : "Ta các vị đại nhân tin , thậm chí nghĩ rằng lấy tranh của khác để lòe thiên hạ. Dù thì việc vẽ dung mạo c.h.ế.t rõ nét đến thế , nhiều sẽ tin. tại hạ bao giờ lừa gạt ai, cũng bao giờ giở trò huyền bí. Cô gái trong tranh đích thực là c.h.ế.t, chỉ cần dựa theo dung mạo trong tranh mà tìm, sẽ danh tính nạn nhân."
Ồ!
"Ngài thật chứ?"
"Thật giả, cứ mang tìm là ."
"Nhỡ tìm thấy thì ?"
"Vậy chỉ thể , lúc sinh thời giao du với nhiều , thậm chí thể ... những quen cô đều c.h.ế.t hết ."
"Hoang đường!" Lão ngỗ tác bỗng lên tiếng.
Kỷ Vân Thư giận, chỉ : "Lão , tại hạ chịu trách nhiệm với từng lời . Bức chân dung c.h.ế.t nào do vẽ cũng từng sai lệch."
Vô cùng chắc chắn.
Lão ngỗ tác nghẹn lời: "Được, nếu ngài thực sự tìm danh tính c.h.ế.t, sẽ phục ngài."
Không ai đó thích xem náo nhiệt chen một câu: "Lão ngỗ tác, ông hứa với Lý đại nhân đấy, nếu Kỷ thực sự tìm c.h.ế.t bằng cách sờ xương vẽ tranh, ông sẽ dập đầu ba cái mặt ."
Phụt...
Kỷ Vân Thư hề họ vụ cá cược .
Cảnh Dung bên cạnh thấy , liếc đầu gối lão ngỗ tác. Thầm nghĩ, già cả thế mà quỳ xuống dập đầu, đầu gối chịu nổi ?
Hắn bắt đầu thấy lo lắng . Thở dài một tiếng.
Còn Kỷ Vân Thư thì chắp tay với lão ngỗ tác, : "Lão cần , đại lễ quỳ lạy của ngài, tại hạ cũng nhận nổi."
Câu rõ ràng là đang cho , nàng chắc chắn sẽ thắng.
Mặt lão ngỗ tác lúc xanh lúc trắng. Khó coi vô cùng. Hừ một tiếng