NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1151: Cung Sĩ Lâm bị gài bẫy

Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:05:23
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão ngỗ tác xoắn xuýt hai tay . Sao cảm giác thua thế nhỉ?

Ông : "Tiên sinh lời sớm , cứ tìm c.h.ế.t hẵng ."

Kỷ Vân Thư nhạt.

Sau đó cuộn bức tranh bàn , giao cho một lão quan.

Nói: "Đại nhân, phiền ngài mang bức tranh đến cho họa sư trong thành, bảo họ chép nhiều bản, mang tìm ."

Lão quan nhận lấy.

Nhìn , do dự một chút, : "Kỷ , là... đợi Lý đại nhân đến tính."

Ông dám tự ý quyết định!

Kỷ Vân Thư cũng hiểu.

Bèn gật đầu: "Được!"

Thì đợi .

Lúc "Lý đại nhân" đang dẫn theo "thứ" mà đến cổng lớn Thành bộ ty.

Bên ngoài một quan nhỏ đón.

"Lý đại nhân, ngài đến , đều đang đợi ngài."

Hắn nhướng mày: “ừ" một tiếng, liếc Cung Sĩ Lâm bên cạnh, cố ý ho khan một tiếng, : "Vụ án khá phức tạp, bản quan điều tra kỹ mới , ... đến nhà xác ."

Lên giọng.

" các vị đại nhân và Kỷ hiện đang..." ở trong sảnh đợi ngài.

Mấy chữ cuối cùng kịp Lý Thành cắt ngang.

Hắn quát: "Bớt nhảm , còn mau đưa bản đại nhân đến nhà xác."

"Hả?"

"Nhanh lên."

"Ồ... ."

Quan nhỏ chẳng hiểu mô tê gì, đành theo lệnh, dẫn Lý Thành về phía nhà xác.

Cung Sĩ Lâm theo .

Suốt dọc đường hề nghi ngờ.

Còn tưởng là phá án thật.

đây cũng là đầu tiên đến Thành bộ ty, cũng là đầu tiên giúp ... phá án, nhiều quy tắc như .

Đến bên ngoài nhà xác, Lý Thành với : "Vụ án là vụ án bộ xương trong đá, cái đầu lâu đó hiện đang ở trong, cùng xem ."

"Bộ xương?" Cung Sĩ Lâm khựng .

"Sao? Ngươi sợ ?"

"Đương nhiên ."

"Thế thì !"

Lý Thành bước nhanh lên , đẩy cửa nhà xác . Đi .

Bên trong tối.

Cũng thắp nến.

đầu lâu nào?

Đến con ma cũng chẳng .

đó Kỷ Vân Thư cần vẽ tranh nên mang đầu lâu từ lâu .

Cung Sĩ Lâm nhận rơi cái bẫy Lý Thành giăng sẵn.

Hắn trong, quanh một lượt.

tối quá!

Bèn hỏi: "Sao thắp nến?"

Lý Thành trộm: "Mấy tên ăn kiểu gì thế? Ta thắp cho ngươi ngay đây, đừng vội!"

Vừa lùi .

Cung Sĩ Lâm vẫn đang cố trong bóng tối.

Lý Thành bóng lưng hề hề.

Vẻ mặt tà ác lộ rõ!

Thậm chí còn vài phần dữ tợn!

Đợi lùi khỏi phòng, hai tay lập tức nắm lấy vòng cửa.

"Rầm" một tiếng, đóng cửa .

Cung Sĩ Lâm giật , đầu thì cửa đóng.

Vội lao tới.

"Lý Thành, ngươi gì thế?" Hắn đập cửa.

Lý Thành ngoài, vẻ mặt vô tội, vọng qua khe cửa: "Cái liên quan đến , là gió thổi cửa đóng đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1151-cung-si-lam-bi-gai-bay.html.]

Nói dối chớp mắt.

"Ngươi đừng đùa nữa, mau mở cửa ."

"Ta thử xem nhé!" Lý Thành khóa cửa , giả vờ đẩy mấy cái, đẩy mãi , bèn : “Cửa chắc gió thổi hỏng , mở , ngươi đừng vội, cứ đợi ở trong, tìm mở cửa cho ngươi."

Cung Sĩ Lâm lo lắng, đầu trong phòng.

Tối om om.

Chỉ chút ánh sáng hắt qua giấy dán cửa sổ phía cửa.

Hắn cũng ngốc, nếu thật sự gió thổi thì cửa mở trong, chuyện thổi ngoài.

Rõ ràng quá .

Lý Thành cố ý chơi .

Hắn : "Lý Thành, ngươi cố ý, thời gian đùa với ngươi, mau mở cửa ."

"Cố ý cái gì? Bản thế t.ử loại đó, cửa hỏng là cửa hỏng."

"Ngươi..."

"Thôi , ngươi đừng căng thẳng, ở trong đó đợi một lát, tìm thợ khóa giỏi nhất Cao Định đến mở cửa cho ngươi ngay, nhưng mà..." Lý Thành , đổi giọng nghiêm túc: “ mà, thợ khóa giỏi nhất Cao Định còn cho mời, chắc mấy canh giờ thì đến , nên ngươi cứ đợi , bên trong ghế đấy, tạm nhé."

"Cái ..."

"Ngươi sợ chứ? Trong đó ma."

Cung Sĩ Lâm: "..."

Nghẹn họng.

Gặp Lý Thành đúng là bi ai lớn nhất đời .

Hoặc là kiếp g.i.ế.c cả nhà Lý Thành nên kiếp mới như nước với lửa thế .

Lý Thành thấy bên trong im re, bèn từ từ lùi sân, gọi quan nhỏ nãy .

"Đại nhân?"

Hắn lệnh: "Ngươi đây, lệnh của , ai phép thả , nếu để ai dám mở cánh cửa đó, lấy đầu kẻ đó."

Đe dọa trắng trợn.

Quan nhỏ dám đắc tội vị tổ tông .

Vâng .

Lý Thành hài lòng, chằm chằm cánh cửa, tung tung chìa khóa trong tay, : "Đây Lý phủ nhà , cũng Cung phủ nhà ngươi, xem giờ ai cứu ngươi, cho ngươi một bài học thì ngươi thế nào là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga."

Cóc ghẻ là chỉ Cung Sĩ Lâm. Thiên nga, đương nhiên chỉ a tỷ .

Hắn phủi tay, thỏa mãn bỏ .

Một lát , đến sảnh đường.

Mọi đều đang đợi .

"Đại nhân, ngài đến ." Một đón tiếp.

Lý Thành lướt qua , thẳng đến mặt Kỷ Vân Thư, mặt toe toét như trẻ con, hỏi: "Kỷ công tử, tranh vẽ xong ?"

Kỷ Vân Thư dùng mắt chỉ bức tranh lão quan đang cầm.

Lão quan vội dâng lên.

"Đại nhân, tranh ở đây."

Lý Thành chộp lấy, mở xem.

"Oa!"

Kinh ngạc!

Người trong tranh sống động như thật.

Nữ t.ử đó tuy tuyệt sắc giai nhân, nhưng khí chất thanh tú thoát tục khiến khó quên, nam nhân thấy cũng rung động vài phần.

"Vẽ quá."

Lại lạc đề .

Hắn cầm tranh hỏi Kỷ Vân Thư: "Kỷ công tử, bức tranh thực sự do ngươi vẽ?"

"Lý đại nhân, việc quan trọng bây giờ chẳng là mang tranh xác nhận danh tính c.h.ế.t ?" Kỷ Vân Thư nhắc nhở .

"Phải , ngươi đúng." Hắn vội lệnh: “Người , mau cầm bức tranh tìm , nhất định danh tính c.h.ế.t trong thời gian ngắn nhất."

Không ai trả lời.

Hửm?

Lý Thành thắc mắc: "Sao thế?"

Lão quan : "Đại nhân, nhỡ trong tranh c.h.ế.t thì ?"

"Sao, ngươi nghi ngờ mắt của bản đại nhân ?" Hắn nghiêm giọng.

"Thuộc hạ dám."

"Đã dám thì còn mau ."

Lão quan sững , do dự một chút, nhận lấy bức tranh. Lập tức sai điều tra.

 

 

Loading...