Người nọ lê bước chậm rãi rời , cả toát lên vẻ u uất, như một cái xác hồn.
Tống Chỉ vốn định đuổi theo hỏi cho nhẽ, nhưng dậy thì Phương Đồng và Khương Văn ôm sách , chặn đường .
"Tống , chúng thôi."
Tống Chỉ tiếng gọi phân tâm, ánh mắt vượt qua hai "chướng ngại vật" mặt, dõi theo bóng lưng của bí ẩn cho đến khi biến mất hẳn trong đám đông.
"Tống ?"
"..." Không tiếng trả lời.
Phương Đồng và Khương Văn đầy khó hiểu, theo hướng mắt của Tống Chỉ nhưng chẳng thấy gì bất thường.
Phương Đồng huých nhẹ tay : "Tống , thế?"
Tống Chỉ giật hồn, ánh mắt d.a.o động: "Hả?"
"Huynh ?"
"Ta... !"
"Làm bọn tưởng chuyện gì. Thôi, cũng còn sớm nữa, chúng thôi."
"Ừ."
Trước khi , Tống Chỉ còn ngoái đám đông tìm kiếm bóng dáng nọ một nữa, nhưng thấy tăm , cứ như thể đó từng xuất hiện.
Ba bước khỏi Thông Du Các, trời tối đen như mực. Con phố khá vắng vẻ, cộng thêm tuyết đọng đường và gió lạnh rít từng cơn, nên hầu như qua , trái ngược hẳn với sự náo nhiệt bên trong Thông Du Các.
Phương Đồng hỏi: "Tống , bây giờ chúng về Văn Xá, ở hướng nào? Xem cùng đường ."
"Hướng !" Tống Chỉ chỉ tay.
"Vậy là ngược đường , chúng hướng ."
"Vậy đành chia tay tại đây."
"Hôm nay gặp gỡ cũng là cái duyên, bọn trọ ở Văn Xá, thể đến tìm bọn bất cứ lúc nào."
Tống Chỉ gật đầu: "Được!"
"Cáo từ."
Phương Đồng và Khương Văn ôm chồng sách nhận , chào tạm biệt rời . Tống Chỉ tại chỗ theo bóng lưng họ lâu, vẻ mặt đăm chiêu.
Lời của bí ẩn vẫn văng vẳng bên tai , mãi tan.
"Tốt nhất ngươi... đừng cùng bọn họ."
Giọng đặc biệt âm trầm, khiến lạnh sống lưng. Tại đó với điều ? Hắn đoán , cũng suy nghĩ lung tung nữa. Trời khuya, nếu còn nán , e rằng nhóm Cảnh Dung sẽ lo lắng.
Dĩ nhiên, khi họ chẳng hề để ý việc về. Nghĩ đến đây, tự giễu một cái mới chịu rời .
…
Cùng lúc đó, trong một căn phòng ở cuối hành lang tầng hai Thông Du Các.
Bên bàn hai đang , một thị vệ hầu một bên. Tiết Hòa mặt tươi , rót cho đối diện, dáng vẻ vô cùng nịnh nọt.
Hắn : "Thật hội thơ cứ giao cho là , Nhị Vương gia cần đích một chuyến."
Giọng điệu lúc yếu thế hơn hẳn so với khi ở sảnh. Người đối diện chính là Nhị Vương t.ử Na Diên! Hội thơ cũng là do tổ chức.
Na Diên đáp lời, chỉ nâng chén lên, khẽ lắc nhẹ, ánh mắt sắc bén chằm chằm nước trong chén.
Hồi lâu , hỏi: "Kẻ là ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1159-mon-sinh.html.]
"Vừa ?"
"Kẻ đối thơ của ngươi."
Tiết Hòa sực nhớ , vội cung kính đáp: "Người đó tên là Tống Chỉ."
"Tống Chỉ? Cái tên cũng tệ." Na Diên tỏ vẻ tán thưởng: “Có thể đối thơ của ngươi, chứng tỏ là kẻ tài học uyên bác."
Tiết Hòa hỏi: "Vương gia thu nhận ?"
"Thu nhận? Bản vương ."
Tim Tiết Hòa thót một cái. Hắn gượng , dám thêm gì nữa. Hắn rõ, Nhị Vương gia cực kỳ ghét khác đoán mò tâm ý của .
Na Diên uống cạn chén , chằm chằm Tiết Hòa : "Một năm , cô phụ của ngươi từng giúp , nay nể mặt ông mới đề bạt ngươi đôi chút. Chuyện thi cử ngươi cần lo, cứ an tâm chuẩn cho kỳ thi Đình. ngươi nhớ kỹ một điều, đỗ Tam giáp thì dựa bản lĩnh của chính ! Bởi vì, mà bản vương chọn trúng, thể là một phế vật!"
Người mà bản vương chọn trúng, thể là một phế vật!
Tiết Hòa nghiêm mặt, trịnh trọng : "Lời Vương gia dạy bảo, Tiết Hòa xin ghi lòng tạc . Cũng đa tạ Vương gia thưởng thức, nhất định sẽ nỗ lực để đỗ Trạng nguyên trong kỳ thi Đình, nguyện một lòng một dốc sức vì Vương gia."
Từng lời từng chữ đều vô cùng khẩn khoản. Tuy nhiên, Na Diên chỉ nhạt một cái khiến thể đoán tâm tư. Tiết Hòa cũng dám đoán, mặt Nhị Vương gia, học cách giấu sự sắc sảo của . Đó mới là đạo sinh tồn của thông minh.
Na Diên đặt chén xuống, dậy bên cửa sổ. Cửa sổ đang mở, tuyết bên ngoài ngừng rơi. Nhìn xa, tuyết trắng các mái nhà phản chiếu ánh bạc bàng bạc trong màn đêm.
Ngón tay gõ nhẹ lên bệ cửa, lưng về phía Tiết Hòa buông một câu: "Có câu của ngươi là đủ ."
Nói xong, phẩy tay hiệu cho lui. Tiết Hòa lập tức dậy, dám nán lâu, chắp tay : "Vậy Tiết mỗ xin cáo lui ."
Hắn từ từ lui ngoài. Đợi khuất, tên thị vệ nãy giờ im như tượng mới bước đến bên cạnh Na Diên, :
"Vương gia, tên Tiết Hòa sáu năm là môn sinh của Bình Dương Hầu. Nghe tài nhưng hiểu thi trượt, từ đó rời khỏi Cao Định. Sáu năm , nhờ quan hệ của cô phụ mà bước cửa phủ Vương gia, thuộc hạ chỉ sợ... hai lòng!"
Dù thì Bình Dương Hầu cũng là của phe Tam Vương tử.
Na Diên khẩy: "Kẻ Bình Dương Hầu trúng và thu môn sinh chắc chắn là thông minh. Mà thông minh thì hiểu rõ, nếu dám hai lòng, kết cục cuối cùng... chỉ cái c.h.ế.t."
Thị vệ gật đầu, tỏ vẻ đồng tình, nhưng vẫn còn thắc mắc: " thưa Vương gia, thực sự tin thể đỗ Tam giáp ? Sáu năm , sáu năm chắc !"
Na Diên vẫn ngoài cửa sổ, giọng trầm xuống: "Ngươi ... tại sáu năm trượt ?"
"Thuộc hạ ."
"Là vì một . Một cùng môn sinh trong phủ Bình Dương Hầu với ."
"Là ai?"
"Đỗ Mộ Bạch!" Na Diên nhếch mép .
Thị vệ im lặng.
Na Diên hít sâu một : "Được , chuyện nhắc nữa. Ngày mai cung thăm Phụ vương. Vụ thích khách náo loạn phủ Tam , bản vương cũng nên nhân cơ hội mà 'múa bút' mặt Phụ vương một chút!"
Khóe miệng hiện lên nụ gian xảo.
Hôm .
Trời còn sáng hẳn, Na Diên mặt ở cổng cung, khéo chạm mặt Tam Vương t.ử Na Thác.
Na Thác thấy bèn bước tới, lạnh một tiếng: "Hoàng sớm thế!"
"Không dám chậm trễ."
"Hừ! Huynh dám chậm trễ, là đóng vai con hiếu thảo mặt Phụ vương đây?" Từng chữ đều mang hàm ý khiêu khích.