Không từ lúc nào, Cảnh Dung ở cửa, ánh mắt đau xót dõi theo Kỷ Vân Thư.
Lang Bạc bên cạnh khẽ hỏi: "Vương gia, trong ?"
"Không cần ." Hắn thu ánh mắt, lẳng lặng rời .
Hôm đó, Kỷ Vân Thư tin khi Kỷ Nguyên Chức c.h.ế.t trong ngục ba ngày , Kỷ Thư Hàn thư hỏa tốc gửi về Kinh thành báo tin cho hai con trai khác. Còn Kỷ lão phu nhân tin dữ thì ngất lịm, liệt giường suốt ba ngày nay.
Hiện giờ Kỷ gia treo đầy lụa trắng, đèn lồng trắng giăng khắp nơi. Kỷ Nguyên Chức vốn định hạ táng hôm nay nhưng Kỷ lão phu nhân nhất quyết đồng ý, bà đòi đợi hai đứa cháu trai về để cùng đưa tang, và quan trọng hơn là đợi Kỷ Vân Thư về dập đầu tạ tội công chúng!
Vì thế trong ba ngày qua, Kỷ phủ đến viện Quảng Cừ đòi mấy nhưng đều Cảnh Dung đuổi về.
Đêm hôm đó, khi Kỷ Vân Thư uống thuốc, mấy tỳ nữ bỏ thêm than lò sưởi.
"Kỷ cô nương, là nghỉ ngơi sớm ?"
"Các ngươi ngoài hết , cần hầu hạ nữa."
"Chuyện ..."
Cô liếc mắt, lạnh lùng : "Ra ngoài."
"Vâng." Hai tỳ nữ đành hành lễ lui .
Cửa đóng, cô xuống gương đồng. Nhìn vết sẹo dài mặt, ánh mắt cô vẫn thản nhiên. Cô với tay lấy mảnh lụa mỏng màu xanh nhạt bên cạnh, tay mở hộp gấm chọn một cây trâm vàng dây treo, gỡ móc vàng trâm móc mảnh lụa đeo lên mặt, che vết sẹo một cách khéo léo. Sau đó, cô dùng một cây trâm gỗ đơn giản búi gọn mái tóc đen dài, khoác áo choàng chuẩn ngoài.
Cánh cửa mở , bên ngoài chắn ngang đường của cô.
Cảnh Dung Kỷ Vân Thư che mặt bằng khăn lụa, chỉ lộ đôi mắt đẽ. Dưới ánh đèn lồng đỏ treo cửa, đôi mắt trông càng thêm rực rỡ nhưng toát lên vẻ đáng thương khiến đau lòng.
Hắn đột nhiên đưa những ngón tay thon dài về phía tai cô, định gỡ móc vàng giữ khăn che mặt.
"Vương gia?" Kỷ Vân Thư nghiêng đầu né tránh.
"..."
"Hiện giờ dung mạo xí, Vương gia đừng thì hơn."
Hai ngày cô hôn mê, túc trực chăm sóc rời, gì mà thấy. Hôm nay vắng một chút Vệ Dịch nẫng tay , khiến cô thấy đầu tiên khi tỉnh là .
Cảnh Dung cô với ánh mắt thâm tình và kiên định: "Dưới lớp da mỹ miều cũng thể là lòng rắn rết. Thứ bổn vương để ý là tâm hồn của cô."
Giọng nhẹ, như thì thầm bên tai cô khiến Kỷ Vân Thư khẽ run, cúi đầu tránh ánh mắt nóng bỏng . Hơi lạnh từ móc vàng lan tỏa đầu ngón tay Cảnh Dung, dừng , nắm c.h.ặ.t t.a.y buông xuống.
Hắn đổi chủ đề: "Định đến Kỷ phủ ?"
Hắn đoán trúng ý định của cô. Cô gật đầu, lùi sang một bên đề phòng giở trò vén khăn.
"Phiền Vương gia tránh đường."
"Cô thừa Kỷ Nguyên Chức c.h.ế.t, Kỷ phủ giờ hận thể bắt cô chôn cùng."
"Ta , nhưng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-116-duoi-lop-da-my-mieu-la-long-da-ran-ret.html.]
Cảnh Dung nhíu mày: "Tại ?"
"Không ." Giọng lạnh lẽo như gió mùa đông.
Cảnh Dung tính cô cố chấp, đành : "Ta cùng cô."
"Không cần ." Cô bước nhanh qua nhưng vẫn giữ .
Cảnh Dung nhượng bộ: "Ta đợi cô ngoài cửa Kỷ phủ." Hắn tin chắc cô sẽ ở đó.
Lần Kỷ Vân Thư từ chối. Hai cùng đến Kỷ phủ, Lang Bạc dẫn theo mấy thị vệ theo từ xa.
Kỷ Vân Thư một bước cửa. Người Kỷ phủ thấy cô như thấy ma, ai dám gần mà lảng xa. Điều khiến cô ngạc nhiên là quan tài của Kỷ Nguyên Chức đặt ở linh đường hậu viện mà đặt chình ình giữa đại sảnh.
Trừ cô , ai nấy đều mặc áo tang. Những cặp mắt trong đại sảnh cô đầy căm hận.
Rầm!
Kỷ Thư Hàn đập bàn quát: "Người , trói nghịch nữ cho !" Ông hận thể băm vằm Kỷ Vân Thư .
Mấy gia đinh cầm dây thừng định lao tới.
"Các ngươi dám?"
Kỷ Vân Thư quét mắt lạnh lùng, giọng đầy uy lực khiến đám gia đinh chùn bước. Bọn họ run rẩy, cảm thấy lạnh toát sống lưng ánh mắt .
Mắt Kỷ Thư Hàn đỏ ngầu, nỗi đau mất con và sự phẫn nộ đan xen mặt. Ông chỉ quan tài Kỷ Nguyên Chức mắng nhiếc: "Ngươi mở to mắt mà , chính ngươi hại c.h.ế.t Nguyên Chức."
là đổi trắng đen! Kỷ Vân Thư khẩy lớp khăn che mặt, đôi mắt cong lên: "Hắn c.h.ế.t ngàn vạn cũng là quả báo xứng đáng."
"Ngươi..."
"Hôm nay đến đây để dập đầu tạ tội, cũng chẳng để đưa tang cho ."
Vừa cô bước đến bên quan tài. Trên quan tài phủ tấm vải đen, bên thắp một ngọn nến và chèn mấy miếng huyết ngọc thượng hạng.
"Ngươi định gì?"
Kỷ Thư Hàn dứt lời thì Kỷ Vân Thư nắm lấy góc tấm vải đen giật mạnh! Nến và ngọc rơi xuống đất, tấm vải đen tuột khỏi tay cô rơi trúng ngọn nến tắt, lập tức bốc cháy phừng phừng.
Ngọn lửa bùng lên, gặp gió thổi bèn bén dải lụa trắng treo gần đó lan nhanh lên xà nhà.
Á!
Tiếng hét thất thanh của Kỷ Mộ Thanh vang lên. Cô ngay cạnh dải lụa trắng, loạng choạng ngã sóng soài đất. Lửa cháy lan lên xà nhà, thế lửa như thể kiểm soát. Cả đại sảnh náo loạn.
"Nhanh! Mau khiêng quan tài ngoài, mau lên..."
Kỷ lão phu nhân gào lên ngất xỉu vì tức, hai nha dìu ngoài. Gia đinh lo dập lửa lo khiêng quan tài, khung cảnh hỗn loạn vô cùng.
Kỷ Vân Thư rạng rỡ. Nhân lúc hoảng loạn, cô rời khỏi đại sảnh về phía Tây viện. Cô rằng Kỷ Uyển Hân cũng lẳng lặng theo .