NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1161: Giang sơn quy chủ

Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:21:36
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe xong những lời ngụy biện của Na Diên, Na Thác hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn cố kiềm chế, :

"Na Diên, thật thật giả giả, cần gì diễn trò mặt ? Huynh đấu đá mấy chục năm nay, nếu chút thủ đoạn cỏn con của thì chẳng sống uổng đời ? Cái bẫy hôm nay rõ ràng là do giăng để nhảy , mục đích là khiến mất mặt Phụ vương để thừa cơ trục lợi! Thủ đoạn cao tay thật, phục !"

"Quá khen ."

"Huynh cũng chỉ là tiểu nhân đắc chí mà thôi."

Na Diên khẽ nhướn mày: "A Thác, cho dù thừa nhận là tiểu nhân nữa thì cũng cái cớ để mượn gió bẻ măng chứ. Nếu do vô dụng bắt thích khách, còn để bản thương thì lấy cơ hội tiểu nhân?"

Câu khiến Na Thác cứng họng. Tiểu nhân chui khe hở, nhưng chính mở cái "khe" đó .

Thấy Na Thác nổi gân xanh đầy trán, Na Diên tiếp tục khiêu khích giới hạn chịu đựng của : "Tuy lớn lên bên cạnh Phụ vương, yêu quý, nhưng đừng quên một điều! Giang sơn gấm vóc cứ đợi là , mà là đ.á.n.h mới ."

Đánh! Chữ nhấn mạnh.

Bao năm qua, nam chinh bắc chiến, dựa đao kiếm trong tay, dựa bản lĩnh thực sự. Còn Na Thác thì ? Quanh năm suốt tháng chỉ ru rú trong Hoàng cung và thành Cao Định, chẳng khác nào đóa hoa trong lồng kính! So với , Na Thác chẳng khác nào trứng chọi đá.

Lửa giận trong lòng Na Thác cuồn cuộn dâng trào, tay nắm chặt thành quyền.

Một lát , chợt khẩy, vẻ mặt đầy khinh bỉ: "Phải, đúng! Giang sơn đúng là đ.á.n.h mới ! mà..." Hắn ngừng một chút: “Huynh câu bao giờ ? Gọi là 'Giang sơn quy chủ'!"

"..."

"Ta là con do Chính Hoàng hậu sinh , là đích tử. Còn loại như , gọi là thứ xuất! Ở Hồ Ấp , xưa nay thứ xuất chỉ bề , chỉ lập hiền chứ lập vương. Mà Phụ vương coi trọng nhất chính là huyết thống chính thất, cộng thêm lớn lên bên cạnh , lòng nhất. Cho nên, dù tính trăm phương ngàn kế hãm hại thì rốt cuộc... cũng chỉ thể một kẻ bề giữ giang sơn cho Đế vương mà thôi." Ánh mắt Na Thác ánh lên vẻ tàn độc.

Từng chữ như kim châm t.ử huyệt!

Sắc mặt Na Diên trầm xuống. Cả đời , điểm yếu duy nhất của chính là phận con thứ. Hắn hận! Hận do Hoàng hậu sinh , hận gia thế bên ngoại hiển hách. sự thật an bài, do quyết định.

Na Thác phản đòn thành công, trong lòng sảng khoái hơn hẳn. Hắn bước tới ép sát Na Diên, ghé tai nhỏ: "Na Diên, nhất hãy nhớ kỹ, hôm nay chơi một vố mặt Phụ vương, ngày nhất định sẽ trả gấp đôi."

Vô hình trung, một cuộc chiến khói s.ú.n.g bùng nổ giữa hai .

Bàn tay giấu trong tay áo của Na Diên siết chặt. Hắn nheo mắt, nghiêng đầu thì thầm tai Na Thác:

"Ta đợi!"

Bỏ hai chữ đó, bỏ . Nhìn theo bóng lưng , cơn giận trong lòng Na Thác cũng vơi phần nào.

Ngay khi định rời thì Lý Kiều từ trong điện bước , gọi giật :

"Tam Vương gia."

Hắn đầu : "Lý đại nhân?"

Giọng điệu đầy tôn trọng. Lý Kiều là con trai của Bình Dương Hầu, cũng giống như cha , ông ngầm ủng hộ Na Thác. Mối quan hệ là bạn chứ thù. Hơn nữa, quân cờ Lý Kiều lẽ còn hữu dụng hơn cả Bình Dương Hầu và Cung Tả tướng, bởi ông tiếp xúc gần gũi nhất với Hồ Ấp Vương!

Hai hành lang phía bên trái đại điện. Thấy xung quanh ai, Lý Kiều mới nhắc nhở:

"Vương gia cẩn thận hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1161-giang-son-quy-chu.html.]

"Ông chuyện trong điện ?"

"Vâng."

"Ta cũng ngờ Na Diên gài bẫy. thắng nhất thời chứ thắng cả đời ."

"Dù Vương gia vẫn nên cẩn trọng, may mà Đại vương truy cứu." Lý Kiều hỏi tiếp: “Vết thương của Vương gia thế nào ?"

Na Thác trầm giọng, ôm lấy cánh tay thương xòe lòng bàn tay . Trên đó vẫn còn hai vết sẹo rõ rệt đóng vảy.

"Vương gia?" Lý Kiều thấy bèn lo lắng.

"Yên tâm, ." Na Thác nắm c.h.ặ.t t.a.y .

"Tên thích khách đó rốt cuộc là như thế nào?"

"Ta cũng rõ. Đêm đó bịt mặt, rõ dung mạo, nhưng thủ thì là một cao thủ. Ta lệnh cho thị vệ lục soát cả đêm nhưng tìm thấy chút manh mối nào. Vì kinh động đến Phụ vương nên cho điều tra tiếp."

Lý Kiều vốn cẩn trọng, suy nghĩ sâu xa, ông phân tích lời Na Thác trong đầu. Trầm ngâm một lúc, ông :

"Vương gia phong tỏa tin tức, chuyện ngài thương lẽ chỉ cận , tại lọt đến tai Nhị Vương gia?"

"Ý ông là?"

"Thần lo... vách tai!"

Vách tai! Bốn chữ thật rợn .

Na Thác nhíu mày, sững sờ một lúc mới phản ứng : "Vậy là ông nghi ngờ bên cạnh bản vương... do Na Diên cài ?"

"Thần chỉ nghi ngờ thôi, tóm Vương gia nên cẩn thận việc."

Nếu Lý Kiều , Na Thác cũng chẳng nghĩ đến hướng . Giờ nhắc nhở, mới thấy chuyện quả thực vấn đề. Chẳng lẽ... bên cạnh thực sự gian tế?

Sau khi sóng gió ngầm trong cung lắng xuống thì là cuối giờ Thìn. Trời bắt đầu lất phất mưa tuyết. Những bông tuyết xoay tròn, nhẹ nhàng đáp xuống đất, phủ lên từng lớp dày.

Kỷ Vân Thư trong phòng, tay chống cằm, ánh mắt hướng cửa, ngẩn ngơ ngắm tuyết rơi. Khóe miệng nàng bất giác nở nụ . Nàng thích tuyết, càng thích ngắm cảnh tuyết phủ dần lên những mái ngói xanh.

Gió lạnh thổi , thỉnh thoảng cuốn theo vài bông tuyết ướt một mảng thềm cửa.

Một lúc , nàng dậy bước ngoài, mái hiên đóng băng, ngước bầu trời đầy tuyết trắng xóa. Nàng càng càng say mê.

Dáng nhỏ nhắn thẳng tắp, vận nam trang nhã nhặn, tóc búi cao cài một cây trâm đơn giản nhưng mất vẻ thanh tao. Nàng mỉm , đôi má ửng hồng, hàng mi dài cong vút khẽ rung rinh trong gió, tựa tiên nhân. Nàng lúc còn tuấn tú hơn cả nam nhi, còn hút mắt hơn bất kỳ bảo vật trân quý nào, tựa như một bức tranh tuyệt mỹ giữa ngày đông, khiến thể rời mắt.

Đột nhiên, một chiếc áo choàng ấm áp phủ lên vai nàng. Hơi ấm lan tỏa từ vai xuống lưng. Nàng nghiêng đầu sang, thấy một bàn tay rắn rỏi đang giữ lấy áo choàng. Ngước mắt lên, nàng bắt gặp đôi mắt thâm tình đầy mê hoặc của Cảnh Dung.

Bốn mắt giữa trời tuyết bay tán loạn.

 

 

Loading...