Kỷ Vân Thư Tây viện lấy hai hộp gỗ đàn hương của . Một hộp đựng bút mực và màu vẽ, hộp đựng các loại d.a.o giải phẫu. Đây là "cần câu cơm" của cô bao năm nay, tuyệt đối thể bỏ . Tất nhiên, thể thiếu miếng ngọc bội huyết dụ mà Vệ Dịch tặng, cô cẩn thận cất thắt lưng.
Cô một tay ôm hai hộp gỗ, một tay cầm chân nến thắp sáng. Vừa bước khỏi phòng thì gặp Kỷ Uyển Hân viện.
Bộ đồ tang trắng càng tôn lên vẻ mong manh ốm yếu của Kỷ Uyển Hân. Cô ngược sáng, khuôn mặt xinh như tranh ẩn hiện mũ áo tang, chỉ nốt ruồi son giữa trán là nổi bật. Đôi mắt ngấn lệ Kỷ Vân Thư chất chứa nỗi buồn khó tả, khiến dễ mủi lòng.
"Nhất định đến bước ?" Kỷ Uyển Hân đến gần, giọng mềm yếu đầy cảm thương.
"Kỷ Bùi c.h.ế.t !" Bốn chữ thốt nhạt nhẽo từ miệng Kỷ Vân Thư.
Nghe tin , Kỷ Uyển Hân nhíu mày, nước mắt trào . Cô đưa tay chạm bàn tay lạnh ngắt của Kỷ Vân Thư, xót xa : "Muội đợi hai năm, chẳng chuẩn cho tình huống nhất ?"
"Không, hai năm qua vẫn luôn tin còn sống."
"Vân Thư..."
"Không Kỷ Bùi, tim cũng c.h.ế.t . Tỷ cần khuyên , tỷ mà, thể nhẫn nhịn thêm nữa."
Kỷ Vân Thư kiên định, đôi mắt lạnh băng chút cảm xúc, bàn tay cầm chân nến siết chặt.
Kỷ Uyển Hân nghẹn lời, thở dài định khuyên cuối: "Cho dù rời khỏi Kỷ phủ cũng cần chuyện tồi tệ đến mức . Tam mất, cha và tổ mẫu đau lòng khôn xiết, loạn thế sẽ mang tiếng lục bất nhận, sống nổi?"
"Tỷ đang cảnh cáo đấy ?"
"Vân Thư, cho thôi."
"Không cần." Cô khẽ tháo khăn che mặt xuống.
Vết sẹo dài đỏ thẫm hiện ánh nến. Kỷ Uyển Hân Kỷ Vân Thư hủy dung nhưng ngờ nặng đến thế. Gương mặt vốn xinh kém gì giờ x.é to.ạc một đường, trông thật xí.
"Chuyện ..." Kỷ Uyển Hân rơi nước mắt, vẻ mặt đầy thương xót.
Kỷ Vân Thư lạnh: "Vết sẹo coi như chủ nhân cũ của xác trả ơn dưỡng d.ụ.c bao năm cho Kỷ gia. Từ nay về , Kỷ Vân Thư của ngày xưa coi như c.h.ế.t."
Không, Kỷ Vân Thư đó c.h.ế.t thật ! Cô chỉ sống cô năm năm, sống như con rối suốt năm năm qua. Giờ cô mệt , Kỷ Vân Thư giỏi nhẫn nhịn biến mất ngay khoảnh khắc tin Kỷ Bùi qua đời.
Kỷ Uyển Hân vẫn còn đang ngẫm nghĩ ý tứ trong lời của cô. Chủ nhân cũ là ? Ai c.h.ế.t cơ? Cô mà hồ đồ.
Kỷ Vân Thư đeo khăn che mặt, vòng qua Kỷ Uyển Hân dừng lưng cô , hỏi: "Tỷ năm xưa ai là tiết lộ những lời và Kỷ Bùi gốc cây mai ?"
Kỷ Uyển Hân run nhẹ, thốt ba chữ: "Ta ."
"Tỷ lừa chứ?"
"Không!"
Kỷ Vân Thư hỏi thêm, bước thẳng khỏi viện. Kỷ Uyển Hân bóng lưng cô độc cầm đèn dầu của Kỷ Vân Thư dần khuất xa. Cô c.ắ.n môi, trong lòng dấy lên sự khó chịu vô cớ. Sự thương xót ban nãy tan biến, đó là sự ghen tị và khó hiểu nồng đậm.
Cô hiểu tại Cảnh Dung thể vì Kỷ Vân Thư mà đốt roi Đằng Mã Hoàng thượng ban cho cha , tống Kỷ Nguyên Chức ngục, thậm chí giờ Kỷ Vân Thư hủy dung mà vẫn rời bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-117-ngai-la-vuong-ta-la-dan.html.]
Dựa ? Luận xuất , luận nhan sắc, cô thua kém gì Kỷ Vân Thư? Thậm chí gặp Cảnh Dung là cô cơ mà! Từ ngày đầu tiên Cảnh Dung đến phủ dự tiệc, trái tim cô rung động vì . Giờ đây tình cảm bám rễ sâu, thể nhổ bỏ.
"Tại ? Tại ngươi luôn cướp những thứ thích?" Giọng âm thầm đầy vẻ quỷ quyệt.
...
Ở tiền viện, cả đại sảnh chìm trong biển lửa. Người Kỷ gia nháo nhào dập lửa. Quan tài Kỷ Nguyên Chức khiêng gần cổng lớn để tránh lửa lan tới.
Kỷ Vân Thư trở tiền viện, thấy đang mải mê cứu hỏa, dường như quên béng "thủ phạm" là cô. Cô lạnh lùng đại sảnh rực lửa chuyển mắt sang quan tài Kỷ Nguyên Chức.
Cô giật mạnh một dải lụa trắng từ xà nhà xuống, ném lên quan tài đẩy ngã chân nến đó. Lụa trắng bắt lửa bùng cháy dữ dội! Đợi đến khi phát hiện thì quan tài ngọn lửa nuốt chửng!
Còn Kỷ Vân Thư thì thẳng lưng, từng bước rời khỏi cổng lớn Kỷ phủ. Sau lưng cô là ngọn lửa hừng hực. Cô như phượng hoàng niết bàn, rũ bỏ sự nỡ và lòng trắc ẩn, dùng ngọn lửa thiêu rụi tất cả những gì tàn nhẫn nhất!
Cả Kỷ phủ tiếng la hét, tiếng vang trời.
Lang Bạc nấp xà nhà quan sát tất cả nhảy xuống, chạy nhanh đến chỗ tối cách Kỷ phủ xa bẩm báo: "Lửa là do Kỷ cô nương phóng, cô còn đốt cả quan tài Kỷ Nguyên Chức!"
Không ngờ cô nương tàn nhẫn đến thế!
Cảnh Dung chắp tay lưng, trong mắt ánh lên vẻ sắc lạnh, khóe môi nhếch lên: "Đã cháy thì ngại gì cho cháy to hơn."
"Vâng, thuộc hạ hiểu."
Thế là Lang Bạc dẫn lẻn hậu viện, châm thêm ba mồi lửa ở Đông, Nam, Bắc viện. Cả Kỷ phủ chìm trong biển lửa khổng lồ!
Kỷ Vân Thư khỏi phủ, bao xa thấy Cảnh Dung đợi. Hắn ngọn đèn lồng cũ nát, bóng cây loang lổ in lên , mờ mờ ảo ảo. Cảnh Dung lúc còn vẻ lưu manh cợt nhả, trông vô cùng cuốn hút.
Kỷ Vân Thư chẳng hề bận tâm.
Khi cô đến gần, Cảnh Dung hỏi: "Quyết định ?"
"Phải."
"Vậy cô gì dặn dò ?"
"Đưa Vệ Dịch theo."
"Được, Bổn vương hứa với cô. Còn gì nữa ?"
"Ngài là Vương gia, là thứ dân!"
Ngài là Vương, là dân!
Câu như một lời nhắc nhở rằng dù Kỷ Bùi c.h.ế.t, trong lòng cô cũng chỗ cho . Cảm giác như tim xé toạc, cuối cùng cũng nếm trải.
cau mày gật đầu: "Được, Bổn vương nhớ ."