NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1176: Dây thừng hơi cao, chúng ta với không tới

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:44:00
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Đồng bắt đầu hồi tưởng .

Hắn kể: "Năm đó, vì Đỗ Mộ Bạch hủy bỏ tư cách môn sinh nên mấy ngày đó luôn u sầu, suốt ngày ru rú trong phòng ngoài. Hơn nữa mấy hôm đó còn ngã, trẹo mắt cá chân, bất tiện nên chỉ thể trong phòng nghỉ ngơi sách. Lúc đó, chúng hề thấy ý định tự tử! Có một hôm, chính là ngày c.h.ế.t, hôm đó tuyết rơi, sáng sớm ngoài. Lúc đó cùng Khương Văn và Bỉnh Chính, ba chúng cùng dạo hiệu sách, ông chủ hiệu sách thể chứng cho chúng . Chúng ở đó đến tối mới về, đẩy cửa thấy Đỗ Mộ Bạch treo cổ c.h.ế.t trong phòng. Chúng sợ c.h.ế.t khiếp, tốn nhiều sức lực mới đưa xuống. Sau đó bèn báo quan, quan sai đến kiểm tra một lượt, trong phòng dấu vết ẩu đả, ngỗ tác khám nghiệm t.ử thi cũng xác nhận Đỗ Mộ Bạch thực sự tự sát, gì bất thường."

Kỷ Vân Thư chăm chú lắng , lông mày nhíu chặt, hỏi: "Tại tốn nhiều sức lực mới đưa xuống?"

"Bởi vì dây thừng cao, chúng với tới!"

Ồ!

"Vậy khi tự sát vài ngày, điềm báo gì , ví dụ như những lời kỳ lạ chẳng hạn?"

"Không giấu gì đại nhân, Đỗ Mộ Bạch vì trộm thơ của Bỉnh Chính nên vốn hổ, cộng thêm ở cùng phòng, nên mấy ngày đó chuyện với chúng ."

Cũng thôi.

Đỗ Mộ Bạch là tài tử, nhờ tài hoa mà Bình Dương Hầu coi trọng, một nhân vật như vì chuyện trộm cắp mà thanh danh hủy hoại, dù mặt dày đến cũng thể vui vẻ hòa đồng với như chuyện gì xảy .

Mà Đỗ Mộ Bạch khi hủy tư cách môn sinh cũng còn chỗ nào để , chỉ thể tiếp tục ở Văn xá.

Kỷ Vân Thư trầm ngâm suy nghĩ.

Nàng nghiền ngẫm những lời Phương Đồng .

Hy vọng tìm manh mối gì đó!

Lúc , Bỉnh Chính đưa tới.

Hắn dáng gầy gò, chậm chạp!

Bộ quần áo mỏng manh chẳng đủ để chống chọi với gió lạnh căm căm bên ngoài.

Hắn còng lưng, hai tay đút trong tay áo, chẳng chút khí chất sĩ t.ử nào!

Thị vệ đưa : "Đại nhân, chính là Bỉnh Chính, sai nữa ."

Cố tình nhấn mạnh.

Không thể nhầm lẫn nữa, nếu thì mất bao nhiêu thời gian!

Bỉnh Chính , ai, cứ cúi gằm mặt xuống.

Tống Chỉ thấy , kinh ngạc: "Là ?"

Này ! Sao quen nữa ?

là "giao thiệp rộng" thật đấy!

Mọi đổ dồn ánh mắt về phía .

Tống Chỉ vội vàng giải thích: "Ta từng gặp Bỉnh công t.ử hai , chuyện vài câu."

Nghe , Phương Đồng và Khương Văn biến sắc.

Vô cùng căng thẳng!

Cứ như chuyện gì mờ ám .

Hai lén lút giật áo .

Cảnh tượng đều lọt mắt Kỷ Vân Thư, nàng dám chắc hai tật giật , chắc chắn đang giấu giếm chuyện gì đó.

nếu hỏi thẳng thì họ chắc chắn sẽ .

Đối với lời của Tống Chỉ, Bỉnh Chính tỏ dửng dưng, ngẩng đầu Tống Chỉ một cái : "Ta quen ngươi."

Cái gì?

Sao quen?

Tống Chỉ trong lòng khó chịu, vội : "Là đây, chúng từng gặp mà."

"Ta từng gặp ngươi."

"..." Tống Chỉ nghĩ mãi , nhắc nhở: "Trước đây ở tiệc thơ, chúng gặp , ngay hôm nay, đến Văn xá tìm Phương , cũng gặp mà, nhớ ?"

Hắn khơi gợi ký ức cho Bỉnh Chính.

Phải nhận chứ!

Rõ ràng chúng quen mà.

Bỉnh Chính lạnh một tiếng, rụt tay sâu hơn trong tay áo, : "Công t.ử đừng nhận vơ quen."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1176-day-thung-hoi-cao-chung-ta-voi-khong-toi.html.]

Hoàn vẻ quen Tống Chỉ.

Tống Chỉ hoang mang, chẳng lẽ giống hệt ? rõ ràng giọng điệu cũng y hệt, chính là cùng một mà.

Hắn định mở miệng thêm gì đó thì...

Lý Thành ngắt lời: "Đủ , tên mọt sách lạ thật đấy, ai ngươi cũng quen thế? Người bảo quen , ngươi cứ sấn sổ gì."

Tống Chỉ ngượng ngùng, sực nhớ còn việc chính.

Bèn lùi hai bước.

Vẻ mặt đầy hối : "Thật xin , thất lễ quá."

Không gì nữa.

Sau khúc nhạc đệm nhỏ , Kỷ Vân Thư bước đến mặt Bỉnh Chính, : "Bỉnh công tử, ngươi cần căng thẳng, tìm ngươi đến vì ngươi phạm tội gì, mà là hỏi cho rõ chuyện năm xưa Đỗ Mộ Bạch trộm thơ của ngươi."

Bỉnh Chính bình tĩnh.

Dường như đoán .

"Đại nhân cứ hỏi." Giọng trầm thấp.

Như vọng lên từ vực thẳm.

Kỷ Vân Thư hỏi: "Ai cũng Đỗ Mộ Bạch là tài tử, thơ văn của đều là thượng thừa, tại trộm thơ của ngươi?"

"Đại nhân tin ?"

"Không ý đó, chỉ là tìm hiểu rõ ràng thôi." Kỷ Vân Thư .

Bỉnh Chính ngẩng đầu lên, liếc Phương Đồng và Khương Văn đang căng thẳng, : "Chuyện năm xưa, bọn họ thể chứng, chính mắt bọn họ thấy bài thơ đó."

Phương Đồng và Khương Văn bỗng chốc trở thành tâm điểm.

Hai rùng .

Nuốt nước bọt.

"Vâng, chúng tận mắt thấy Bỉnh Chính bài thơ đó, là Đỗ Mộ Bạch trộm ."

Giọng run rẩy.

Lúc Cảnh Dung vốn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng: "Nếu sự thật là như , hai căng thẳng thế?"

"Chúng ..."

"Chẳng lẽ trong chuyện còn uẩn khúc gì khác?" Giọng Cảnh Dung cao thấp, bình thản.

khiến Phương Đồng và Khương Văn mặt mày khó coi, vẻ chột lộ rõ mồn một.

Tuy nhiên so với Khương Văn, Phương Đồng bình tĩnh hơn một chút, vội : "Chúng giấu giếm gì cả! Sự thật là , bài thơ đó đúng là do Bỉnh Chính , vì Đỗ Mộ Bạch c.h.ế.t nên giờ nhắc chuyện khó tránh khỏi sợ hãi, dù vong linh cũng thể mạo phạm."

Lý do tạm chấp nhận .

Cảnh Dung nhạt, tin.

Người gặp còn nhiều hơn muối họ ăn, là quỷ, ít nhiều cũng .

bằng chứng nên tiện truy hỏi.

Nụ môi khiến Phương Đồng và Khương Văn dám thẳng, vội vàng lảng tránh ánh mắt.

Tiếp đó, Phương Đồng bồi thêm một câu: "Chuyện Bỉnh Chính rõ nhất, dù Đỗ Mộ Bạch cũng trộm thơ của ."

Lại đá quả bóng trách nhiệm về cho Bỉnh Chính.

Dưới ánh mắt của ...

Bỉnh Chính bỗng một bài thơ.

"Tứ nguyệt nhứ phi dương, cựu nhân văn hồ tiền, lan trúc đấu xuân vũ, tiểu kiều hữu giang nam."

Hửm?

Đọc xong...

Bỉnh Chính : "Đây chính là bài thơ của ."

Tháng tư hoa bay, cũ bên hồ, lan trúc trong mưa xuân, cầu nhỏ nơi Giang Nam. Rất ý cảnh!

 

 

Loading...