Tiêu Hòa Quan cứ ngỡ Lý tiểu thư đến thì còn thể câu giờ thêm chút nữa, hoặc chí ít là khuyên Thành thế t.ử rời . Nào ngờ kết quả !
Nhất thời kinh ngạc thốt nên lời.
"Lý tiểu thư, bộ sự việc e rằng..."
Tiêu Hòa Quan còn hết câu, Lý Văn Thù ngắt lời: "Ta chuyện hệ trọng, bất cứ ai xử lý cũng sẽ khó xử. Điều ông lo lắng nhất chẳng là cái ? Cho nên mới phái tìm cha . , hậu quả đều do gánh chịu. Đợi cha từ trong cung trở về, sẽ tự giải thích rõ ràng với ông , tuyệt đối liên lụy đến ông."
"..."
Tiêu Hòa Quan cứng họng.
Còn Lý Thành Tiêu Hòa Quan giở trò câu giờ là để mách lẻo với cha , cơn hỏa bốc lên ngùn ngụt.
Hắn quát lớn: "Tiêu Hòa Quan, đây là việc của Bộ Thành Tư, là vụ án trong tay , ông phái tìm cha là ý gì?"
Tiêu Hòa Quan phân trần: "Thành thế tử, cũng là bất đắc dĩ thôi, cốt để tránh rước họa ngài."
Ái chà! Tốt bụng gớm nhỉ.
Lý Thành ném một câu: "Khỏi cần ông giả nhân giả nghĩa!"
"Thế tử, cũng là vạn bất đắc dĩ."
"Đủ , thời gian đôi co với ông." Lý Thành sang Kỷ Vân Thư: “Kỷ công tử, chúng qua đó thôi."
Kỷ Vân Thư gật nhẹ: "Được!"
Tiêu Hòa Quan giờ cản cũng nữa, đành buông xuôi, cùng đến căn phòng xảy vụ án năm xưa.
Lúc , tuyết rơi mỗi lúc một dày, gió rít càng thêm dữ dội.
Tiểu đồng Văn xá mở cửa phòng, một mùi ẩm mốc xộc , nhưng nhạt hơn so với tối hôm qua một chút.
Cửa mở, thực vài cảm thấy sợ hãi. Dù bên trong cũng từng c.h.ế.t. Đen đủi! Huống hồ còn niêm phong suốt sáu năm trời.
kẻ sợ cứ sợ, kích động cứ kích động. Lý Thành và Lý Văn Thù nóng lòng chân tướng sự thật, bèn theo chân Kỷ Vân Thư bước . Cảnh Dung và Bạch Âm thì bên ngoài.
Bạch Âm hỏi: "Không trong ?"
Cảnh Dung đáp: "Tối hôm qua chẳng hết ?"
"Biết? Biết cái gì cơ?" Bạch Âm ngơ ngác.
Tối qua theo bọn họ trong, ngó nghiêng một vòng nhưng hiểu cái mô tê gì . Sao bảo là hết ?
Cảnh Dung thấy vẻ hiểu thật, bèn bảo: "Ngươi cứ thử xem."
Thế là Bạch Âm tò mò thật.
Trong phòng, dù đang là ban ngày nhưng vẫn tối om như hũ nút. Lý Thành sai thắp ba ngọn đèn dầu lên, ánh sáng mới lờ mờ soi rõ căn phòng.
Tiêu Hòa Quan hỏi: "Căn phòng niêm phong sáu năm, sáu năm qua ai bước , thế nào thì giờ y nguyên thế . Nói là bên trong bằng chứng, bằng chứng ở ?"
Đây cũng là câu hỏi mà đều .
Kỷ Vân Thư cầm một ngọn đèn, tiến gần chiếc bàn đặt giữa phòng, ngẩng đầu lên cao. Nàng : "Bằng chứng ở ngay phía ."
Mọi đồng loạt ngước mắt lên. Ngoài mạng nhện chăng đầy thì chẳng cái gì sất! Lý Thành mỏi mắt hồi lâu cũng chẳng thấy manh mối gì, bèn hỏi: "Trên đó cái gì chứ?"
Kỷ Vân Thư sang ba Phương Đồng đang ở cửa, hỏi: "Các từng , khi phòng thì thấy Đỗ Mộ Bạch treo cổ xà nhà đúng ?"
Phương Đồng: " !"
"Các cũng , lúc đó do dây thừng treo quá cao, nên khi dỡ Đỗ Mộ Bạch xuống, các với tới, ?"
"Phải!"
"Tốt!" Kỷ Vân Thư Tiêu Hòa Quan: “Đại nhân, thể cho mượn một sợi dây thừng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1183-thu-nghiem-day-treo-co.html.]
"Đương nhiên." Tiêu Hòa Quan vội sai lấy dây.
Kỷ Vân Thư cầm sợi dây ướm thử vài cái, quanh đám đông, chỉ một : "Ngươi qua đây, treo sợi dây lên."
Người điểm danh chính là tiểu đồng của Văn xá. Cậu bé sợ run b.ắ.n , chỉ tay mũi : "Con... con ạ?"
"Ừ."
Tiểu đồng dám trái lệnh, run rẩy bước tới, trèo lên bàn, vắt sợi dây lên xà nhà.
Sau đó, Kỷ Vân Thư hỏi Khương Văn: "Ta nhớ trong hồ sơ vụ án ghi, trèo lên cởi dây thừng năm đó là ngươi."
Khương Văn bước lên một bước: "...Phải, trèo lên cởi dây là ."
"Được, bây giờ ngươi lên đó ."
"Ta?"
"Chính là ngươi."
Khương Văn lạnh toát sống lưng, sợi dây thừng lủng lẳng xà nhà. Cảnh tượng Đỗ Mộ Bạch treo cổ năm xưa hiện về mồn một, mỗi nghĩ đến thấy da đầu tê dại. Giờ bắt lên chính cái chỗ c.h.ế.t từng , chút do dự.
Lý Thành vỗ mạnh vai , quát: "Còn mau lên!"
Giọng điệu đầy uy quyền. Khương Văn bất đắc dĩ đành bước tới. Bước chân nặng trĩu. Dưới ánh mắt soi mói của , từ từ trèo lên chiếc bàn.
Kỷ Vân Thư : "Ngươi giơ tay sờ thử sợi dây đó xem."
Khương Văn run rẩy giơ tay, dám ngẩng đầu , quờ quạng qua đỉnh đầu một cái.
Kỷ Vân Thư vẻ mặt nghiêm trọng: "Ngươi xuống ."
Khương Văn chỉ chờ thế, vội vàng nhảy xuống.
Kỷ Vân Thư tìm một khác trong đám đông: "Đại nhân, phiền ngài treo sợi dây một nữa."
Lần gọi là một lão quan của Bộ Thành Tư. Ông qua cái tuổi sợ sệt, nhảy phắt lên bàn, tháo sợi dây tiểu đồng buộc, cột nữa. Lần độ cao nhỉnh hơn so với nút thắt của tiểu đồng một chút.
Kỷ Vân Thư bảo Khương Văn lên sờ dây. Vẫn sờ , tốn sức!
Cuối cùng, Kỷ Vân Thư khóa mắt trai là Bạch Âm, : "Huynh, phiền treo sợi dây lên nữa."
Bạch Âm tuy phản đối Kỷ Vân Thư dính vụ , nhưng thể giúp. Hắn nhảy lên bàn, cột dây thừng một nữa. Buộc xong thì nhảy xuống. Động tác cực kỳ gọn gàng dứt khoát. Người còn tưởng chuyên nghề .
Sợi dây treo cổ cao hơn hẳn so với nút thắt của lão quan .
Thế là Khương Văn trèo lên sờ. , tuy vẫn chạm dây, nhưng vì quá cao nên cởi nút thắt thì vô cùng khó khăn.
Mọi ngơ ngác hiểu, tưởng Kỷ đang đùa giỡn bọn họ!
Kỷ Vân Thư hỏi Khương Văn đang bàn: "Năm xưa, sợi dây Đỗ Mộ Bạch dùng để treo cổ cao như thế ?"
Khương Văn dường như hiểu ! Hóa Kỷ đang thử độ cao của sợi dây. Hắn hồi tưởng , gật đầu xác nhận: " , lúc đó sợi dây đúng là cao tầm ."
"Tốt, ngươi xuống ."
Khương Văn leo xuống.
Lý Văn Thù nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng: "Chuyện thì liên quan gì đến việc Đỗ Mộ Bạch sát hại?"
Kỷ Vân Thư đáp: "Đương nhiên là quan hệ."
"Rốt cuộc là..."
"Lý tiểu thư đừng vội, sẽ từ từ giải thích."
Lý Văn Thù đành nuốt lời trong. Sau đó, Kỷ Vân Thư quanh đám đông, ánh mắt dừng ở Phương Đồng: "Phương công tử, mời ngươi lên đó."