Tiếng mưa rơi rả rích nơi rừng núi vốn yên tĩnh bỗng phá vỡ bởi tiếng hô hoán và tiếng bước chân nặng nhọc của nhóm mới đến.
Có lẽ vì quan tài quá nặng nên bọn họ mất một lúc mới khiêng trong sân miếu. Hai chạy dọn dẹp một đất trống, chẳng hề để ý đến nhóm của Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư.
Vệ Dịch đang buồn ngủ bỗng tỉnh như sáo, đôi mắt tò mò dán chặt những đang dầm mưa gió bên ngoài. Cậu kéo tay áo Kỷ Vân Thư, miệng hỏi liên hồi:
"Thư nhi, họ khiêng quan tài thế?"
Kỷ Vân Thư đáp.
"Phó thúc quan tài là để chôn xuống đất, họ chôn hả Thư nhi?"
"..."
"Thư nhi..."
"Được Vệ Dịch, đừng nữa." Kỷ Vân Thư ngắt lời. Cậu nhóc cũng nhiều. Vệ Dịch mím môi im lặng quan sát.
Kỷ Vân Thư ngoài, thấy những khiêng quan tài đều kiệt sức, để đưa trong miếu chắc còn mất nhiều thời gian. Cô liếc Cảnh Dung, thấy đang cầm que củi chọc đống lửa, vẻ mặt dửng dưng như , ý định giúp đỡ.
Cô : "Mưa lớn thế , quan tài gỗ long não tuy nhưng cũng chịu nổi nước. Vương gia là giúp họ một tay..."
Cảnh Dung ngắt lời mà thèm ngẩng lên: "Cô họ là ai mà bảo Bổn vương giúp?"
Hả? Là ai cơ?
Kỷ Vân Thư kỹ nhóm . Họ đội mũ nỉ hình sừng dê, áo khoác vạt chéo cài khuy bên trái, tay áo bó sát, ủng da. Thắt lưng quấn da cừu tinh xảo, cổ đeo chuỗi hạt răng thú. Cách ăn mặc rõ ràng Trung Nguyên!
"Họ là Hồ Ấp?"
Cảnh Dung từ từ ngước mắt lên: "Vậy cô đoán xem họ là thế nào ở Hồ Ấp?"
Như quan giám khảo đang hỏi thi . Kỷ Vân Thư quan sát kỹ nam chủ nhân. Tuy y phục giống những khác nhưng vai áo thêu năm sợi lông đuôi khổng tước.
"Người Hồ Ấp vốn là dân du mục biên giới Đại Lâm, trăm năm tự lập vương xưng bá. Họ tín ngưỡng loài vật lông vũ, coi khổng tước là linh điểu. Địa vị phân chia theo lượng lông đuôi khổng tước thêu áo. Hồ Ấp vương là bảy sợi, tướng hầu sáu sợi, quý tộc năm sợi. Người thêu năm sợi, chắc là quý tộc cận với hoàng thất Hồ Ấp."
Cảnh Dung gật gù tán thưởng: "Cô những điều từ ?"
"Trong sách!"
Quả thật Huyện thái gia nhiều sách, phần lớn là văn thư triều đình gửi xuống, cô mượn giải khuây nên nhớ hết.
Cảnh Dung nhếch môi: "Đã rõ như thì cô cũng Đại Lâm và Hồ Ấp đ.á.n.h mấy chục năm, gần đây mới ngưng chiến nhưng quan hệ vẫn căng thẳng. Bổn vương là Hoàng t.ử Đại Lâm, cô thấy nên giúp ?"
Theo lý thì nên!
"Cố chấp!" Kỷ Vân Thư lườm một cái sang Lang Bạc: "Vương gia nhà ngươi là Hoàng t.ử thể giúp, chẳng lẽ ngươi là nam t.ử hán đại trượng phu cũng khoanh tay ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-119-nguoi-ho-ap.html.]
Lang Bạc gật đầu: "Kỷ cô nương ." Hắn định dậy gọi thị vệ giúp thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Cảnh Dung.
"Ngươi rảnh lắm ?"
Lang Bạc rụt cổ, nuốt nước bọt Kỷ Vân Thư cầu cứu. Chủ nhân vẫn là to nhất. Hắn định xuống thì Cảnh Dung lên tiếng:
"Đi !"
Lang Bạc méo xệch miệng, rốt cuộc là ?
"Vương gia? Giúp giúp?"
Cảnh Dung trừng mắt: "Còn ngây đó gì? Mau !"
"Vâng."
Kỷ Vân Thư Cảnh Dung, thầm nghĩ tên đúng là " vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ"!
Rầm!
Tiếng động lớn vang lên khiến Vệ Dịch giật nép Kỷ Vân Thư. Cô vỗ về , Cảnh Dung thấy cảnh đó mà ngứa mắt, hận thể tách hai để giữa!
Lang Bạc kịp khỏi cửa thì quan tài tuột dây rơi xuống đất! Nắp quan tài bật mở, t.h.i t.h.ể bên trong lăn ngoài cùng vô đồ tùy táng vàng bạc châu báu, gương đồng... Xa hoa thế bảo quan tài nặng đến đứt dây!
"Là một t.h.a.i phụ?"
Kỷ Vân Thư kinh ngạc khi thấy t.h.i t.h.ể lăn . Ánh mắt cô dán chặt bụng phụ nữ, ngươi nhíu chặt.
"Phu nhân!" Người chồng gào lên, lao ôm lấy t.h.i t.h.ể lóc.
Tùy tùng của đá m.ô.n.g mấy tên gia đinh: "Lũ vô dụng! Còn mau đưa di thể phu nhân !"
Lang Bạc vội cùng thị vệ lao giúp đỡ, đội mưa đưa t.h.i t.h.ể quan tài khiêng miếu. May mắn là quan tài đổ nghiêng nên nước lọt trong.
Kỷ Vân Thư lấy từ hộp gỗ một con d.a.o nhỏ lưỡi dẹt, hơ lửa đưa cho Vệ Dịch: "Cầm lấy, hơ lửa một lát."
Vệ Dịch run rẩy: "Thư nhi, cô định g.i.ế.c ?"
Phụt! Đứa trẻ mắc bệnh hoang tưởng ?
"Không, lát nữa chúng ăn thịt!"
“Ôi, ăn thịt." Vệ Dịch hớn hở theo ngay.
Kỷ Vân Thư lấy kim chỉ xâu chuỗi. Cảnh Dung khó hiểu: "Ăn thịt mà dùng kim chỉ gì?"
"Mổ bụng lấy con!" Giọng cô bình thản.