NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1192: Chỉ là ảo giác nhất thời thôi!

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:44:58
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung nghiêm nghị hỏi: "Vậy ngươi chống lưng cho Tiết Hòa là ai ?"

"Cái thì rõ." Tống Chỉ lắc đầu. Những ở hội thơ cũng cụ thể.

Mọi chìm im lặng. Tống Chỉ liếc lò sưởi giữa phòng, thấy than sắp tàn, bèn dậy: "Ta ngoài lấy thêm ít than." Trời lạnh thế lửa chịu . Nói ngoài.

Hắn khỏi, Bạch Âm nhịn mà trầm giọng hỏi: "Vân Thư, vụ án bao giờ mới tìm đầu mối, cô chắc chắn tiếp tục tra ?"

Kỷ Vân Thư hiểu sự lo lắng của . "Ca, tính mà, nhận lời thì thể bỏ dở giữa chừng, như là vô trách nhiệm."

"Ta chỉ nhắc nhở cô thôi, dù mục đích chúng đến Cao Định là tìm . Nếu cứ dây dưa mãi, ai hậu quả sẽ thế nào." Bạch Âm cố gắng khuyên can cuối.

Kỷ Vân Thư quyết tâm định: "Huynh chúng hiện giờ còn cách nào khác, chỉ thể đặt hy vọng Thế t.ử Thành. Hiện tại chỉ mới thể đưa chúng kho lưu trữ của Hộ bộ. Muốn tìm đó, đây là cách duy nhất."

Quả thực, giữa họ là một cuộc giao dịch. Mỗi vì mục đích riêng của !

Bạch Âm khựng , định mở miệng thêm gì đó thì Cảnh Dung đột nhiên đưa ngón trỏ lên môi, hiệu "suỵt".

Hả? Bạch Âm nuốt lời trong, nghi hoặc Cảnh Dung.

Cảnh Dung liếc mắt lên mái nhà, hiệu bên . Không khí trong đại sảnh lập tức đông cứng.

Ngay đó, Cảnh Dung hiệu cho Kỷ Vân Thư ở yên trong phòng, còn và Bạch Âm ngoài xem xét.

Hai đến cửa, liếc mắt cùng lúc phi lên mái nhà.

Ngay khi bóng hai vút lên, một bóng đen khác từ mái nhà nhảy xuống, đáp xuống sân đầy tuyết, định nhân cơ hội bỏ trốn.

Cảnh Dung và Bạch Âm lập tức nhảy xuống chặn đường lui của kẻ đó. Động tĩnh cũng thu hút bốn tên thị vệ, bọn họ nhanh chóng vây kín kẻ đột nhập giữa.

Dưới ánh sáng lờ mờ của mấy chiếc đèn lồng đỏ trong sân, khuôn mặt của hắc y nhân lộ .

"Là ngươi!" Bạch Âm nhận .

Kẻ chính là giao đấu với họ ở ngôi miếu hoang và khách điếm , Liên Tước.

Liên Tước lúc cô thế cô, khó thoát . Hắn nắm chặt trường kiếm nhưng ý định rút . Chỉ khẽ di chuyển chân vài tấc, nhíu mày kiếm : "Ta đến để gây phiền phức cho các ngươi."

Hắn rõ ý định, nhưng ai mà tin ? Lần suýt nữa lấy mạng Cảnh Dung và Bạch Âm.

Trong mắt Cảnh Dung hiện lên sát khí, giọng lạnh băng: "Ngươi rốt cuộc là ai? Là ai phái tới?"

Liên Tước đáp: "Ai phái tới quan trọng! Tóm ác ý. Còn về vị Kỷ công t.ử bên trong... cũng sẽ bắt nữa."

"Bắt ? Chỉ sợ hôm nay ngươi còn mạng để việc đó."

Lần ở khách điếm, vì Liên Tước tại Kỷ Vân Thư ngọc bài nên mới định bắt nàng hỏi cho lẽ, khiến hai bên đ.á.n.h một trận sống mái. Giờ hiểu lầm giải tỏa, hóa vị Kỷ cô nương chính là ân nhân của Nam Quốc Hầu, nàng thì A Mạt còn sống. Cho nên, nhóm là bạn, thù.

Liên Tước đương nhiên sẽ hạ sát thủ, nếu rút kiếm từ lâu.

"Ta động thủ với các ngươi, đây đều là hiểu lầm."

"Vậy ngươi đến đây gì? Còn lén lút mái nhà trộm chúng chuyện."

"Thứ thể tiết lộ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1192-chi-la-ao-giac-nhat-thoi-thoi.html.]

"Vậy là ép chúng động thủ ." Cảnh Dung lạnh lùng quát.

Liên Tước giải thích thế nào.

Bạch Âm nổi gân xanh, hét lên: "Bớt nhảm , tóm kẻ đến là bất thiện! Lần ngươi đ.â.m một kiếm, đòi gấp đôi." Nói xong, bảo Cảnh Dung: “Giao cho , đừng can thiệp!"

Thù của , tự báo. Cảnh Dung tuy tự tay giải quyết, nhưng dù kẻ Bạch Âm thương, để tự giải quyết cũng . Cảnh Dung lùi một bước, xen .

Bạch Âm rút đao bên hông lao tới. Liên Tước lùi né tránh, tung định nhảy lên xà nhà tẩu thoát. đ.á.n.h giá thấp khả năng của mấy tên thị vệ . Bốn vây công, kịp nhảy lên thì mấy mũi kiếm chĩa thẳng . Cực chẳng , đành rút kiếm, gạt phăng những mũi kiếm đang đ.â.m tới.

Bạch Âm nhân cơ hội tấn công. Một chọi năm! Cuộc hỗn chiến nổ .

Liên Tước dù võ công cao cường đến cũng khó lòng chống đỡ sự vây công của đám đông. Trong sân nhanh chóng loạn thành một đoàn, tiếng binh khí va chạm chói tai.

Kỷ Vân Thư từ trong chạy , kịp gần Cảnh Dung chặn ở cửa.

"Vào trong ."

"Ca ca của ..."

"Yên tâm, sẽ ."

Kỷ Vân Thư sợ vướng chân họ nên ngoan ngoãn gật đầu .

Lúc , Liên Tước bắt đầu đuối sức. Sau một hồi chống đỡ, bước chân loạng choạng, lực tay cũng yếu thấy rõ. Chính vì thế, Bạch Âm chiếm thế thượng phong, vung đao c.h.é.m một nhát thật mạnh cánh tay Liên Tước.

Liên Tước đau đớn, cánh tay buông thõng xuống, thanh kiếm rơi leng keng xuống đất.

Hắn định cúi xuống nhặt thì Bạch Âm đá văng thanh kiếm , thuận thế kề đao cổ .

"Ta , ngươi đ.â.m một kiếm, đòi gấp đôi."

Liên Tước ngẩng đầu, một tay ôm vết thương đang chảy máu, Bạch Âm : "Nếu ngươi thực sự g.i.ế.c thì cứ g.i.ế.c , coi như trả nợ cho ngươi."

Trên mặt hề chút sợ hãi nào.

Bạch Âm thái độ đó chọc tức, cổ tay siết chặt, ấn mạnh lưỡi đao xuống. Lưỡi đao sắc bén cứa một đường cổ Liên Tước, m.á.u tươi theo vết thương rỉ , nhỏ xuống đất, đỏ thẫm ánh đèn lồng.

Tưởng chừng Bạch Âm sẽ thực sự c.ắ.t c.ổ , nhưng ngay khoảnh khắc đó, Bạch Âm do dự. Hắn khuôn mặt Liên Tước ở cự ly gần, cảm giác quen thuộc ùa về.

Người , hình như gặp ở đó... mà cũng hình như xa lạ.

Ngay trận chiến ở khách điếm, với Cảnh Dung rằng cảm thấy từng gặp nhưng nhớ nổi.

Trong khi Bạch Âm chằm chằm mắt đối phương, Liên Tước cũng . Đây là đầu tiên hai ở gần đến thế.

Liên Tước giật ! Vì trong thoáng chốc, cảm thấy Bạch Âm giống A Cẩn.

A Cẩn lúc nhỏ là một bé trắng trẻo, gầy gò. Còn mắt thô kệch vạm vỡ, dù giữa lông mày vài phần khí nhưng tuyệt đối thể là A Cẩn mà khổ sở chờ đợi.

Chắc chỉ là ảo giác nhất thời thôi!

 

 

Loading...