"Ai?"
Lý Thành vô cùng sốt ruột, hôm đó Đỗ Mộ Bạch rốt cuộc gặp ai.
Lý Kiều bình tĩnh, : "Thực cũng ."
"Đệ cũng ?"
Người quen thì nhiều lắm. Từ Hồ Ấp Vương bệnh tật liệt giường trong cung cho đến bà lão béo bán lót giày ở ngõ Nam, đều ! Phạm vi quá rộng.
Lý Kiều : "Cung Sĩ Lâm!"
Cái gì? Tên đó ư?
Lý Thành kinh ngạc. Hắn quen Cung Sĩ Lâm bao nhiêu năm, Đỗ Mộ Bạch năm xưa cũng phủ Bình Dương Hầu, quan hệ với , theo lý mà nếu họ quen thì thể .
"Đại ca, chắc là Cung Sĩ Lâm chứ?"
"Ta từng thấy họ cùng vài , còn cùng dùng bữa nữa."
Cùng dùng bữa. Chuyện khiến Lý Thành choáng váng. Hắn ngạc nhiên: "Ý là..."
Chưa hết câu, Lý Kiều cắt ngang: "Ý là họ quan hệ khá gần gũi, hôm đó Đỗ Mộ Bạch gặp chính là . Hơn nữa, dù gặp Sĩ Lâm thì cũng chẳng chứng minh điều gì."
, việc Đỗ Mộ Bạch gặp Cung Sĩ Lâm nghĩa Cung Sĩ Lâm là hung thủ.
"Thật ngờ hai họ quen , giấu kỹ thật."
Cảm giác cứ như vợ lén gặp tình nhân . Kỳ quặc thật!
"Được , cũng chỉ thôi. Tóm đừng vì ân oán cá nhân mà nghi ngờ lên đầu Sĩ Lâm. Dù cũng là con trai Cung Tả tướng, phân định rõ ràng, đừng gây chuyện thị phi."
"Huynh cũng hiểu. Đây là án mạng, sẽ công báo tư thù bừa ."
"Đệ hiểu là . Không còn sớm nữa, mau nghỉ ."
"Vâng."
Lý Kiều . Lý Thành tại chỗ suy nghĩ hồi lâu. Sao Đỗ Mộ Bạch quen Cung Sĩ Lâm nhỉ? Hắn tí gì, lạ thật.
Một hầu tới thấy thất thần bèn hỏi: "Nhị thiếu gia, ngài gì ở đây thế?"
Hắn hồn, liếc : "Không gì."
Người hầu vẫn đó .
"Sao? Còn việc gì ?"
"Không ạ, chỉ là... Nhị thiếu gia đang chắn đường của tiểu nhân."
"Hả?" Lý Thành quanh mới thấy đang giữa đường, ngượng ngùng bước sang bên cạnh: “Được , nhường ngươi đấy."
"Đa tạ Nhị thiếu gia."
Người hầu , Lý Thành cũng định về, nhưng đến cửa viện đổi hướng sang viện của a tỷ. Hắn vẫn lo lắng.
Lý Văn Thù từ khi trở về hôm qua bèn đổ bệnh. Còn nặng hơn cả hồi tin Đỗ Mộ Bạch c.h.ế.t năm xưa. Bình Dương Hầu mời ngự y giỏi nhất trong cung nhưng họ bảo là tâm bệnh.
Lý Thành đến cửa, thấy nha bưng bát t.h.u.ố.c , bát t.h.u.ố.c vẫn còn nguyên.
"A tỷ chịu uống t.h.u.ố.c ?"
"Khuyên mãi tiểu thư vẫn chịu uống, Nhị thiếu gia nghĩ cách ạ."
"Đưa ." Hắn bưng lấy bát thuốc: “Ngươi việc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1198-ray-rut.html.]
Vào phòng, thấy hai cái lò sưởi lớn đang cháy, nhưng Lý Văn Thù sắc mặt trắng bệch tựa đầu giường, ánh mắt đờ đẫn. Từ lúc về đến giờ nàng vẫn như .
"A tỷ." Lý Thành gọi.
Lý Văn Thù như thấy, bất động.
Lý Thành bưng t.h.u.ố.c gần, lo lắng : "A tỷ, uống t.h.u.ố.c ."
"..."
"Cứ thế thể tỷ chịu nổi?"
"..."
"Đệ cái c.h.ế.t của Đỗ Mộ Bạch đả kích tỷ lớn, giờ g.i.ế.c hại, tỷ càng đau lòng hơn."
Ánh mắt Lý Văn Thù khẽ động, từ từ về phía Lý Thành.
"A tỷ?"
"Ta ." Giọng nàng nhẹ bẫng, tưởng chừng như tiếng thở cũng thể lấn át.
bộ dạng thì " " nỗi gì?
Lý Thành dỗ dành: "A tỷ, uống t.h.u.ố.c ."
"Ta thực sự ."
"Không cũng uống thuốc." Thái độ cứng rắn.
Lý Văn Thù nào còn tâm trí uống thuốc? Trong lòng nàng như tảng đá đè nặng, ngũ tạng lục phủ quặn đau, chuyện cũng khó khăn.
Lý Thành đưa bát t.h.u.ố.c đến tận miệng nàng.
"A Thành, thực sự uống nổi, đừng ép ." Giọng nàng nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng.
Lý Thành vốn thương chị, thấy nỡ ép nữa. "Được , uống thì uống." Hắn đặt bát t.h.u.ố.c sang bên.
"A tỷ, đừng nghĩ chuyện nữa. Đệ hứa với tỷ, nhất định sẽ tìm hung thủ g.i.ế.c hại Đỗ Mộ Bạch."
Lý Văn Thù : "A Thành, tại như ?"
Lý Thành thở dài.
"Ta tưởng qua sáu năm chuyện kết thúc, thể c.h.ế.t tâm mà gả Cung gia, gả cho Cung Sĩ Lâm. giờ xem , chuyện chệch hướng."
"A tỷ..."
"Nếu năm xưa phát hiện điều gì đó, lẽ đến mức đợi sáu năm mới Mộ Bạch hại c.h.ế.t."
Nàng tự trách vô cùng, ôm hết lầm về . Nàng cứ ngỡ sáu năm trôi qua thể buông bỏ, thể gả , để cái tên Đỗ Mộ Bạch vĩnh viễn biến mất trong tim. nào ngờ sự thật phơi bày như thế , nàng còn mặt mũi nào mà lấy chồng?
Nỗi đau và sự tiếc nuối của nàng, Lý Thành đều cảm nhận . Hắn an ủi: “Chuyện liên quan đến tỷ, ai ngờ sự thể như . Hơn nữa năm xưa Lục bộ và ngỗ tác đều kết luận là tự sát, chứng cứ rành rành, ai nghi ngờ g.i.ế.c. A tỷ đừng tự trách nữa, thật sự của tỷ."
"Không, A Thành hiểu ." Lý Văn Thù kích động.
Lý Thành nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Tỷ cứ hiểu chuyện, nhưng hiểu hết! A tỷ, bất kể bây giờ thế nào, tỷ và Đỗ Mộ Bạch đều kết thúc . Sáu năm c.h.ế.t, tỷ thể sống mãi trong quá khứ . Mạng sống là của tỷ, nếu chính tỷ sống thì ai cứu tỷ?"
Lời tuy nặng nhưng chân thành, như gõ tâm can Lý Văn Thù. Nước mắt nàng trào , cuối cùng cũng bình tĩnh đôi chút.
Lý Thành bưng t.h.u.ố.c lên nữa. Lần Lý Văn Thù ngoan ngoãn uống hết. Uống xong nàng xuống nghỉ ngơi.
Lý Thành : "A tỷ yên tâm, vụ án dù dốc hết sức lực cũng nhất định tra manh mối."