Kỷ Vân Thư cũng chẳng cảm kích sự hào phóng của , chỉ coi đó là lẽ tất nhiên.
Dù thì, Vương gia cũng văn hóa! Phải hiểu đạo lý "đến đến "!
"Đa tạ Dung Vương thấu hiểu, tiểu nhân xin lui ." Kỷ Vân Thư cúi đầu.
"Bổn vương cùng ngươi." Cảnh Dung dậy .
Kỷ Vân Thư mặt cảm xúc: "Dung Vương ngọc cành vàng, Chu gia lúc đang tang sự, e là sẽ xung khắc với ngài."
"Thân ngọc cành vàng?" Cảnh Dung nheo mắt: "Tiên sinh sờ qua? Hay là thấy?"
Lời trêu chọc đầy ám khiến Kỷ Vân Thư nhịn lén lườm một cái.
"Tiểu nhân chỉ sợ..."
Cảnh Dung cắt ngang lời cô.
"Không sợ, bổn vương đang rảnh rỗi, hơn nữa là vi hành kín đáo, tuyệt đối sẽ phiền phá án."
Kỷ Vân Thư lười đôi co với , cuối cùng đành đồng ý. Nói cho cùng là Dung Vương, cô chỉ là một họa sư quèn, đành tuân mệnh.
Huyện thái gia dẫn theo mấy nha dịch, cả đoàn rồng rắn kéo đến Chu gia.
Trên đường , Kỷ Vân Thư , Cảnh Dung theo .
Nhìn bóng dáng mảnh khảnh lanh lợi , một bộ trường bào đen, bước như gió, văn nhã thanh tao. Nhất là đôi mắt bình thản lạnh lùng toát lên vẻ linh khí, thật giống giao du với xác c.h.ế.t chút nào!
Dần dần, khóe môi Cảnh Dung vương lên một nụ thâm sâu đầy vẻ tò mò.
Chẳng mấy chốc đến cổng phủ Chu gia. Tiếng than t.h.ả.m thiết vang lên, quan tài của Chu gia tiểu thư vặn khiêng tới cổng lớn.
Huyện thái gia sai chặn đội khiêng quan tài , ông bước nhanh đến mặt Chu lão gia, :
"Chu lão gia, việc hạ táng hoãn ."
Chu lão gia sa sầm mặt mày, nhíu chặt lông mày.
"Lưu đại nhân, ngài ý gì?"
"Bởi vì..."
Lời còn dứt, Chu phu nhân lao tới, vỗ mạnh huyện thái gia một cái, lóc: "Con gái c.h.ế.t thảm, ngài cho chặn ở đây cho con hạ táng, ngài rắp tâm gì hả? Con gái khổ của ơi, là với con!"
"Chu phu nhân, như ..."
"Các mau tránh , con gái lúc sống chịu khổ , c.h.ế.t còn chịu cái uất ức ."
Chu phu nhân gào thấu trời, chỉ thiếu nước ngất .
Người bảo đàn ông bó tay với phụ nữ, câu cấm sai!
Huyện thái gia chôn chân tại chỗ, đôi mắt bất lực Chu phu nhân, quên béng mất mục đích đến đây.
Thấy cảnh , Kỷ Vân Thư lắc đầu, bước lên, đưa tay đỡ lấy cánh tay Chu phu nhân.
"Chu tiểu thư quả thực khổ, tuổi còn trẻ bỏ mạng, lúc sống yêu cái là thế, c.h.ế.t thây. Cũng thù oán lớn đến mức nào mà dùng cách thức tàn độc như để sát hại."
Câu nặng nhẹ nhưng khiến Chu phu nhân giật kinh hãi, nắm chặt lấy cổ tay Kỷ Vân Thư, mắt trợn tròn cô.
"Ngươi cái gì? Thù gì? Oán gì? Sát hại gì? Con gái khác hại c.h.ế.t ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-12-mo-quan-tai.html.]
"Thắc mắc trong lòng phu nhân, tại hạ sẽ giải thích. Chi bằng cho khiêng quan tài trong . Chặn ở cửa thế , chung quy cũng khó coi."
Chu phu nhân ngẩn một lúc gật đầu lia lịa, vội sai khiêng quan tài trở .
Chu lão gia bên cạnh ghé sát huyện thái gia hỏi: "Chuyện rốt cuộc là thế nào?"
"Bản quan cũng rõ lắm, tóm bên trong huyền cơ."
Huyền cơ?
Chu lão gia thở dài, phất tay áo, xoay theo quan tài phủ.
Khi huyện thái gia chuẩn , Kỷ Vân Thư kéo ông , nhỏ: "Đại nhân lẽ nên đợi khiêng quan tài hãy chặn. Chặn ngay cửa, xui xẻo lắm."
" đúng đúng, thiếu sót quá, thiếu sót quá."
Chứ còn gì nữa, huyện thái gia giờ hối hận c.h.ế.t.
Cái gọi là "Chặn quan tài cửa, tai họa kéo liền năm"!
Ông quan ăn hồ đồ thật.
Kỷ Vân Thư cạn lời, bước phủ, lãng phí thời gian thêm nữa.
Phía , Cảnh Dung tỏ đầy hứng thú, khẽ thì thầm:
"Có chút thú vị."
Quan tài khiêng trở đường phòng hậu viện. Mọi vây quanh, những cặp mắt tò mò dán chặt Kỷ Vân Thư.
"Mở quan tài." Kỷ Vân Thư lệnh.
Mấy gia đinh , đồng loạt sang Chu lão gia.
Chu lão gia nuốt nước bọt, hỏi: "Kỷ , nếu con gái hại c.h.ế.t, tại hôm qua ngài ?"
"Hôm qua mệt, tra."
là tùy hứng!
Chu lão gia cứng họng, câu nào, đành gật đầu với đám gia đinh.
Mấy đó lúc mới nạy nắp quan tài .
Mùi hôi thối của xác c.h.ế.t hòa lẫn với mùi gỗ mục xộc lên khiến buồn nôn.
Mọi bịt mũi chau mày, Kỷ Vân Thư ung dung rút từ thắt lưng bột bồ kết rắc quanh quan tài, ánh mắt bên trong.
Bộ dạng thối rữa của tiểu thư Chu gia lúc càng thêm dữ tợn. Phần thịt nát mặt chuyển từ màu đỏ tươi sang tím tái trắng bệch. Một nhãn cầu vốn treo lủng lẳng giờ rụng xuống tóc, nhầy nhụa dính nhớp.
Có lẽ do thời tiết ẩm ướt, khuôn mặt trương phồng lên như nứt toác, da thịt dính liền, tia m.á.u chằng chịt.
Giây tiếp theo, Kỷ Vân Thư thò tay quan tài, nắm lấy áo của tiểu thư Chu gia, vạch , để lộ bờ vai trắng bệch.
Hành động khiến tất cả kinh hãi, cánh đàn ông theo phản xạ cúi gằm mặt xuống, dám .
"Kỷ , ngài gì ?" Chu lão gia mặt xanh mét.
Kỷ Vân Thư nắn vai Chu tiểu thư, gật đầu hài lòng: "May quá, may quá."
May quá? Người c.h.ế.t mà cô còn kêu may quá?