NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1201: Một năm cách biệt, chưa từng lãng quên
Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:45:36
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người trong phòng đều đồng loạt đầu về phía phát tiếng .
Chỉ thấy Cung Sĩ Lâm xuất hiện ở cửa từ lúc nào. Vừa dứt lời, thong thả bước trong.
Sắc mặt trầm tĩnh, đến giữa phòng, nghiêm túc với Na Thác: “Thứ trong tay ngài là của ."
"Của ngươi?" Na Thác hiển nhiên tin.
"Có lẽ là lúc đến tìm ngài, vô ý đ.á.n.h rơi ở đó, ngờ Vương phi nhặt ." Giọng điệu bình thản, bất kỳ dấu hiệu dối trá nào.
"Lời ngươi là thật?"
"Ta bao giờ lừa gạt ngài ?"
" thứ từng thấy ngươi mang theo bên . Huống hồ đây là thuốc, ngươi thương. Hơn nữa, cái lọ rõ ràng vật phẩm của Hồ Ấp, thể là của ngươi ?"
Na Thác đưa hàng loạt câu hỏi dồn dập, giọng điệu tràn đầy nghi ngờ.
Cung Sĩ Lâm nhanh chậm giải thích: “Thứ quả thực của Hồ Ấp, là mua từ một đại phu Đại Lâm. Nghe đây là kim sang d.ư.ợ.c nên mua để phòng , vẫn luôn mang theo bên đề phòng bất trắc. Chỉ là từng với ngài, ngài tự nhiên ."
Câu trả lời kín kẽ, trôi chảy, tìm chút sơ hở nào.
Na Thác tuy vẫn ngờ vực, nhưng rốt cuộc cũng buông Cảnh Huyên .
Chính xác hơn là dùng lực hất mạnh nàng !
Cảnh Huyên mất trọng tâm, ngã nhào từ giường xuống đất. Tấm chăn cũng kéo theo, rơi xuống một nửa.
Nàng sóng soài mặt đất, bộ dạng vô cùng chật vật.
Vậy mà chẳng ai đưa tay đỡ.
Nói đúng hơn là ai dám đỡ!
Thật nực ! Mang danh nghĩa Tam Vương phi cao quý, nay rơi tình cảnh t.h.ả.m hại thế , thậm chí còn bằng một nha đầu.
Trong nụ chua chát, nàng cố sức ngước mắt đàn ông giải vây cho .
Nàng , nhưng quen. Chỉ là con trai của Cung Tả tướng, tên là Cung Sĩ Lâm, bạn của Na Thác.
Cảnh Huyên từng gặp hai . Một chỉ thoáng qua từ xa, còn là cuộc gặp gỡ tình cờ hành lang lúc .
Na Thác chằm chằm Cung Sĩ Lâm, nhíu mày: “Sĩ Lâm, ngươi tin tưởng ngươi, chấp nhận việc ngươi dối . Ta hỏi một nữa, cái lọ thật sự là do ngươi đ.á.n.h rơi?"
"Ta rõ ràng, cái lọ đúng là của . Nếu ngài tin, thể đến phủ hỏi thử."
"Ngươi..."
Na Thác định gì đó thôi. Hắn đời nào thật sự tra xét? Hắn và Cung Sĩ Lâm là bạn bè nhiều năm, nếu vì chuyện cỏn con mà lớn chuyện, chẳng chứng tỏ tình bạn chỉ là giả tạo ?
Cung Sĩ Lâm là đ.á.n.h cược điểm mới dám mạnh miệng như .
Và thực tế chứng minh, cược thắng.
Na Thác quả nhiên truy cứu nữa, ngược còn ném cái lọ trả cho , miệng càm ràm: “Ngươi cũng thật là, đồ của mà giữ cho kỹ. Cũng may chỉ là lọ t.h.u.ố.c bình thường, nếu là thứ gì quan trọng mà mất thì tìm ở ."
Cung Sĩ Lâm nhạt: "Ta sẽ chú ý."
"Chỉ là coi thứ như bảo bối, còn tưởng là tín vật định tình ngươi tặng cho nàng chứ."
Lời đầy hàm ý mỉa mai.
Cung Sĩ Lâm giả vờ như hiểu, chỉ lặng lẽ cất cái lọ tay áo, như vật đó thực sự là của .
Na Thác quan sát kỹ nét mặt , thấy chút bối rối dối trá nào, thầm nghĩ lẽ đa nghi quá .
Đang định mở miệng chuyện khác thì trong cung hớt hải chạy tới báo tin.
Nói là Hồ Ấp Vương đột nhiên bệnh nặng, sáng sớm nay tỉnh dậy ho máu.
Na Thác xong, gạt hết chuyện sang một bên, vội vàng chạy cung.
Hiện tại ngôi vị Trữ quân lập, nếu Hồ Ấp Vương đột ngột băng hà, triều đình chắc chắn sẽ dậy sóng gió. Vì , thời khắc Đế vương lâm chung, ai là túc trực bên cạnh cực kỳ quan trọng.
Tuy nhiên khi , cũng quên dặn dò Cung Sĩ Lâm: “Ta cung , nếu phụ vương , ngươi nhớ kỹ lời , tối mai mở tiệc tại phủ, ngươi nhất định đến."
"Đã ."
Na Thác định , liếc Cảnh Huyên vẫn đang chật vật đất. Trong mắt hiện lên vẻ chán ghét tột độ, lạnh lùng lệnh cho đám nha đang quỳ: “Mau dọn dẹp cho sạch sẽ."
"Vâng." Đám nha vội vàng đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1201-mot-nam-cach-biet-chua-tung-lang-quen.html.]
Đợi khuất, đám hầu mới thở phào nhẹ nhõm.
Cung Sĩ Lâm vẫn rời . Hắn chẳng màng đến lễ tiết nam nữ thụ thụ bất , nhanh chóng bước tới đám nha , bế bổng Cảnh Huyên từ đất lên, nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường.
Nhân lúc đó, lén nhét chiếc lọ nhỏ tay nàng.
Hắn khẽ : "Vật quy nguyên chủ!"
Cảnh Huyên nắm chặt lọ t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay, nhanh chóng giấu trong chăn khi đám nha kịp thấy.
"Đa tạ." Nàng lí nhí đáp .
"Chỉ là chuyện cái nhấc tay thôi."
Cung Sĩ Lâm xong liền lùi vài bước, chắp tay hành lễ: "Đa tạ Vương phi nhặt đồ giúp ."
Cảnh Huyên cũng nương theo đó mà : "Chuyện nhỏ thôi mà."
"Vậy phiền Vương phi nghỉ ngơi nữa, cáo từ."
Dứt lời, xoay rời dứt khoát.
Cảnh Huyên theo bóng lưng , trong lòng ngũ vị tạp trần.
Nàng vốn tưởng cũng tàn nhẫn, độc ác giống như Na Thác, nào ngờ hôm nay tay cứu nàng?
Ân tình , nàng xin ghi tạc trong lòng.
Cung Sĩ Lâm rời khỏi Vương phủ, xe ngựa trở về, ánh mắt cứ đăm đăm tấm rèm cửa.
Gió thổi tấm rèm bay lên, để lộ khung cảnh bên ngoài thấp thoáng.
Tuyết vẫn rơi, thi thoảng vài bông tuyết bay lọt trong xe.
Ánh mắt dần trở nên xa xăm, suy nghĩ trôi về chuyện của một năm .
Ngày đó, Tam Vương gia đại hôn.
Hầu hết các quan danh tiếng trong triều đều đến dự, và trong đám đông Cung Sĩ Lâm.
Hắn vĩnh viễn thể quên ngày hôm đó.
Một nữ t.ử mặc hỉ phục đỏ rực bước từ kiệu hoa. Một cơn gió nhẹ thổi qua, khẽ hất tung tấm khăn voan trùm đầu của nàng.
Gương mặt tinh xảo ẩn hiện lớp khăn đỏ.
Có lẽ là do định mệnh an bài, khi tân nương ngang qua mặt , cơn gió lạnh bỗng trở nên mạnh mẽ hơn, thổi bay tấm khăn trùm đầu lên cao.
Dù chỉ trong khoảnh khắc thoáng qua, nhưng ngay giây phút đó, rõ dung mạo của nàng.
Chỉ một ánh , khắc cốt ghi tâm.
Đến nay vẫn từng quên.
Lúc nãy tình cờ gặp ở hành lang, suýt chút nữa kìm nén sự kích động trong lòng.
Đó là đầu tiên một năm dài đằng đẵng, gặp nàng.
Có vui mừng, đau lòng, nhưng nhiều hơn cả là sự tiếc nuối.
Nghĩ đến đây, khổ một tiếng.
Chuyện thế gian thường là như , bỏ lỡ là bỏ lỡ.
Hắn buộc chôn chặt thứ tình cảm chớm nở tận đáy lòng. Nếu , hậu quả sẽ khôn lường.
Nghĩ , lòng càng thêm nặng trĩu, chút day dứt khôn nguôi.
Tên gã sai vặt đ.á.n.h xe bên ngoài bỗng đầu hỏi vọng qua rèm: “Thiếu gia, giờ chúng ? Về phủ cung ạ?"
Trước đó với Na Thác là lát nữa về Hàn Lâm Viện việc, mà Hàn Lâm Viện trong hoàng cung.
Cung Sĩ Lâm suy nghĩ một chút, Na Thác cung , nếu cũng thì lúc dễ chạm mặt.
Hắn : "Về phủ ."
"Vâng!"
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, hướng về phía Cung phủ.