NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1202: Thẩm vấn tại Hình bộ
Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:45:37
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại Hình bộ.
Ba Phương Đồng, Bỉnh Chính và Khương Văn đang quỳ rạp đất.
Do Hình bộ Thượng thư Hoàng đại nhân và Thị lang Trọng đại nhân đều cách chức, nên tạm thời tiếp quản vị trí Thượng thư là Liễu Hà, một quan viên điều từ Lại bộ sang.
Lúc , Liễu Hà công đường, ánh mắt sắc bén chằm chằm ba kẻ đang quỳ bên .
Ông quát hỏi: “Hôm nay mở phiên tòa xét xử vụ án Đỗ Mộ Bạch trộm thơ năm xưa. Ba các ngươi đều liên quan đến vụ án , mau khai báo sự thật rõ ràng từng chi tiết."
Giọng đầy uy lực!
Bỉnh Chính, kẻ coi là chủ mưu, lên tiếng : “Bẩm đại nhân, chuyện là do một gây , là vu oan cho Đỗ Mộ Bạch."
Hắn chủ động nhận hết tội về . Điều khiến Phương Đồng và Khương Văn thở phào nhẹ nhõm.
Liễu Hà vốn xuất từ Lại bộ, chuyên trách hạch sách phẩm hạnh quan , cho nên ông nghiêm khắc hơn Hoàng đại nhân nhiều.
Tôn chỉ của ông là: Phải công chính!
Nghe Bỉnh Chính nhận tội, ông hỏi thêm gì mà chuyển ánh mắt sang hai còn , tiếp tục tra hỏi: “Còn các ngươi thì ? Tại giúp Bỉnh Làm chứng giả? Vu oan cho khác?"
Phương Đồng dập đầu một cái thật mạnh, kêu oan: “Đại nhân minh giám, chúng thảo dân cũng là Bỉnh Chính lừa gạt. Chỉ vì ngày thường quá thật thà, lời cử chỉ đều đáng tin. Hơn nữa đó quả thực ngày nào cũng ở trong phòng thơ, ngược Đỗ Mộ Bạch cứ ba ngày chạy ngoài chơi bời, gì tâm trí ngâm thơ? Vì chúng thảo dân mới nhất thời tin lời Bỉnh Chính, giúp chứng. Chúng thảo dân thật sự gì cả! Vô tình vu oan cho Đỗ Mộ Bạch, thật là điều nên. Cầu xin đại nhân nể tình hai chúng cũng chỉ là kẻ vô tri mà xử nhẹ cho."
Hắn đúng là kẻ học, cũng am hiểu luật lệ.
"Xử nhẹ" và "tha tội" rõ ràng là hai khái niệm khác . Một đằng là ý hối và nhận sai, một đằng là chối bỏ .
Quả nhiên là sách, chơi chữ cũng khéo.
Liễu Hà cau mày, ý vị thâm trường , liếc sang Khương Văn: “Còn ngươi thì ?"
Khương Văn run rẩy, từ từ ngẩng đầu lên, cũng học theo cách của Phương Đồng: “Bẩm đại nhân, lời Phương Đồng cũng là lời thảo dân . Hai chúng cũng là hại, đều Bỉnh Chính lừa gạt cả. Nếu do , chúng cũng sẽ liên lụy, Đỗ Mộ Bạch cũng sẽ mang danh trộm cắp. Kẻ đầu têu chuyện là Bỉnh Chính."
Nói , chỉ tay thẳng mặt Bỉnh Chính, lộ vẻ mặt hối hận oán trách.
Thế nhưng Bỉnh Chính vẫn quỳ đó, lạnh lùng và tĩnh lặng.
Ánh mắt dán chặt xuống sàn nhà, mặc kệ khác gì thì . Hắn chuẩn tâm thế sẵn sàng đón nhận cái c.h.ế.t.
Liễu Hà khỏi nhíu mày sâu hơn: "Theo lời ngươi , là hai ngươi vô tội ?"
Khương Văn vội đáp: "Tự nhiên , chỉ là..."
Hắn chợt nhận lỡ lời. Trong lúc hoảng loạn, đổ hết tội lên đầu Bỉnh Chính để phủi sạch trách nhiệm cho bản , điều trái ngược với ý "xin xử nhẹ" khôn khéo của Phương Đồng ban nãy.
Khi hốt hoảng sang Phương Đồng, chỉ nhận ánh mắt "hận rèn sắt thành thép" của bạn .
Ván cờ đang đúng hướng, suýt chút nữa thì phá hỏng!
Phương Đồng đành nuốt cục tức, vội vàng cứu vãn: “Bẩm đại nhân, ý của Khương Văn như . Chúng chỉ vì tin lời Bỉnh Chính nên mới vu oan cho Đỗ Mộ Bạch. Tội đầu sỏ thuộc về Bỉnh Chính, hai chúng là tòng phạm. Chỉ là trong chuyện chúng thực sự thiếu hiểu , suy xét kỹ càng, mong đại nhân nể tình chúng cố ý mà xử nhẹ cho."
Lại là câu "xử nhẹ", cứng rắn bẻ lái cục diện trở về hướng lợi.
Liễu Hà việc ở Lại bộ nhiều năm, những chuyện lươn lẹo chốn quan trường ông thấy nhiều, trò chơi chữ nghĩa ông lạ gì.
Đương nhiên ông Phương Đồng và Khương Văn là quỷ.
Ông vốn tính thẳng thắn, đôi lông mày rậm nhướng cao: “Năm xưa Đỗ Mộ Bạch là tài t.ử nổi danh, Bình Dương Hầu phủ môn sinh, vinh dự hiếm ai . E rằng hai ngươi rõ ràng là vì lòng đố kỵ, ghen ghét tài năng nên mới bất chấp trắng đen vu oan cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1202-tham-van-tai-hinh-bo.html.]
"Đại nhân minh giám, chúng tuyệt đối như ."
"Là quỷ, tự trong lòng hai ngươi rõ nhất."
"Chúng thật sự chỉ vì tin lời Bỉnh Chính nên mới..."
Liễu Hà cắt ngang: "Đừng nữa! Ý của các ngươi, bản quan đều hiểu."
Mặt Phương Đồng đỏ bừng. Hắn buộc thừa nhận ghen tị với Đỗ Mộ Bạch, và vị quan Liễu Hà quả thực sắc sảo.
Quan lớn bắt im miệng, tự nhiên dám giải thích thêm, cảm giác như lột trần truồng phơi giữa nắng, vô cùng khó chịu.
Giống như ai đó chọc đúng tim đen.
Liễu Hà hai kẻ múa mép nữa, ông chuyển ánh mắt về phía Bỉnh Chính, trông vẻ yếu đuối thư sinh.
Ông xem qua hồ sơ của : xuất nghèo khó, trong nhà còn một bà nội già yếu. Người bình thường ít , hành sự khiêm tốn, giao du nhiều, là kẻ tâm cơ.
Một như , thể chuyện vu oan giá họa tày trời thế ?
Nói cái gì mà "tri nhân tri diện bất tri tâm", Liễu Hà ông tin!
Ông hỏi: “Bỉnh Chính, bản quan hỏi ngươi nữa, chuyện rốt cuộc là do ngươi chủ mưu, là ẩn tình nào khác? Nếu , ngươi cứ việc , bản quan sẽ chủ cho ngươi. Đây là công đường Hình bộ, ai dám gì ngươi cả!"
Giây phút , cả Phương Đồng và Khương Văn đều đồng loạt sang Bỉnh Chính. Mắt bọn họ trợn trừng như lồi ngoài, ánh đầy vẻ cảnh cáo, đe dọa lung tung.
Nếu thì...
Bỉnh Chính vẫn cúi đầu, để ý đến ánh mắt bọn họ. Hắn từ từ ngước đôi mắt trống rỗng mệt mỏi lên, đối diện với ánh nghiêm nghị của Liễu Hà, : “Đại nhân, những gì cần thảo dân rõ ràng . Chuyện đều là của một thảo dân. Chính vì ghen ghét Đỗ Mộ Bạch nên mới vu oan cho . Phương Đồng và Khương Văn cũng là lừa gạt nên mới đồng ý chứng. Mọi tội , một xin gánh chịu. Muốn c.h.é.m g.i.ế.c, tùy ngài định đoạt!"
Nói xong, dập đầu thật mạnh xuống nền đất lạnh lẽo.
"Cốp" một tiếng!
Người ngoài cũng thấy đau .
Phương Đồng và Khương Văn thở phào một dài.
Trong lòng Liễu Hà vẫn còn lấn cấn. Không hiểu trực giác mách bảo ông rằng Bỉnh Chính chắc chắn đang che giấu điều gì đó.
sự thật rành rành mắt, cho phép ông suy đoán lan man.
Lúc ông đang trầm ngâm, viên Lang trung của Hình bộ bước tới, cúi xuống nhắc nhỏ: “Liễu đại nhân, đến giờ tuyên án ."
"Ta ."
Biết thì tuyên án chứ! Cứ lề mề mãi.
Nếu là Hoàng đại nhân thì đập bàn kết án từ lâu .
Liễu Hà từng việc ở Hình bộ, nhưng là quan chức Lại bộ, ông nắm rõ quy trình phá án. Chính vì cấp mới điều ông đến đây.
Phải là lúc nhận lệnh, ông đang tắm dở, quần áo kịp mặc chỉnh tề, còn ướt nhẹp chạy tiếp chỉ.
Bây giờ cũng đến lượt ông than vãn!