NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 121: Đặt tên là A Mạt

Cập nhật lúc: 2025-12-06 14:25:43
Lượt xem: 283

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong ngôi miếu đổ nát lúc , tiếng trẻ con oa oa vang vọng khắp nơi. Tiếng chẳng những gây ồn ào mà ngược còn thổi thêm vài phần sinh khí cho gian u ám.

Song ai nấy đều kinh ngạc tột độ!

Kinh ngạc vì đứa trẻ vẫn còn sống, và kinh ngạc hơn cả là Kỷ Vân Thư thực sự thể m.ổ b.ụ.n.g lấy đứa bé bình an vô sự.

Quả thực là thần kỹ!

Tùy tùng bên cạnh Khắc Sát vui mừng reo lên: "Là một bé trai! Lão gia, là một tiểu công tử! Phu nhân sinh hạ một tiểu công t.ử !"

"Phải, là con trai ... Ta con trai, con trai !"

Khắc Sát kích động đến mức run rẩy, vội vàng phân phó: "Mau lấy chút sữa dê tới đây, nhanh lên!"

"Vâng, ạ..."

Người tùy tùng gọi gã sai vặt, nhanh chóng xe ngựa lấy sữa dê , đun ấm lửa cẩn thận bón cho đứa bé.

Trong khi đang bận rộn chào đón sinh linh bé nhỏ, Kỷ Vân Thư bận rộn ngơi tay.

Đôi tay đầy m.á.u của cô treo ngực, cô đang gỡ chỉ quấn ngón tay, bắt đầu khâu vết mổ bụng thi thể. Đầu cô cúi thấp, ánh mắt tập trung, động tác vô cùng tỉ mỉ.

Trông cô chẳng khác nào một bậc thầy đang thêu hoa dệt gấm!

Khoảng chừng nửa nén hương , động tác tay cô mới dừng .

Chiếc bụng rạch giờ khâu gọn gàng, chỉ còn thấy một vệt dài mảnh nhỏ, t.h.i t.h.ể hầu như tổn hại gì thêm.

Cô xoay xoay cái cổ mỏi nhừ, lệnh cho đám gia nhân: "Mau đưa t.h.i t.h.ể phu nhân các ngươi quan tài , tránh để ẩm xâm nhập t.h.i t.h.ể phân hủy nhanh hơn."

"Vâng."

Cô lùi vài bước, cố ý nhường chỗ. Mấy gã sai vặt vội vàng bước tới định khiêng , nhưng liếc thấy vết sẹo mặt Kỷ Vân Thư thì đều sững một chút.

Tiếc ! là tiếc !

Vốn dĩ là một khuôn mặt mỹ nhân tinh tế, vết sẹo hủy hoại .

Mấy họ nhanh chóng hồn, vội vàng khiêng t.h.i t.h.ể đặt trong quan tài. Theo từng cử động, mùi m.á.u tanh nồng nặc và mùi thịt rữa xộc thẳng mũi khiến ai nấy đều buồn nôn khó chịu.

Cố nén cảm giác buồn nôn, cuối cùng họ cũng an trí xong t.h.i t.h.ể và đậy nắp quan tài .

Lúc , Kỷ Vân Thư mới nhặt chiếc khăn che mặt ném đất lên, lặng lẽ bước khỏi miếu.

Đứng mái hiên, cô đưa tay ngoài màn mưa. Dòng nước xối xả gột rửa những vệt m.á.u dính nhớp đôi bàn tay thon dài. Cô cũng quên giặt sạch chiếc khăn che mặt dính máu.

Chiếc khăn lụa xanh nhỏ nhắn vò trong tay mang cảm giác vô cùng mềm mại. Nhìn nước mưa xối xuống tay tung bọt trắng xóa như hoa nở, khóe miệng cô bất giác nở một nụ nhẹ.

Hệt như một đứa trẻ đang nghịch nước!

Chẳng từ lúc nào, Cảnh Dung đến bên cạnh cô. Ánh mắt thâm tình xen lẫn chút mất mát, ưu sầu của đang dán chặt lên sườn mặt vết sẹo của cô.

Xấu ở chứ? Rõ ràng là chẳng chút nào!

Dù vết sẹo dài mảnh hằn má, nhưng khí chất toát từ cô thì thể che lấp . Nhất là nụ nhạt vương môi cô lúc , quả thực khiến mê mẩn đến thần hồn điên đảo.

"Vui lắm ?" Cảnh Dung đột nhiên lên tiếng.

Tay Kỷ Vân Thư khựng , cô liếc một cái, nhạt giọng đáp: "Vui."

"Không lạnh ?"

"Không lạnh."

"Ta từng việc . Trước đây..."

Lời còn dứt, Kỷ Vân Thư dứt khoát cắt ngang: "Trước đây . Đây là đầu tiên đỡ đẻ, , đầu tiên m.ổ b.ụ.n.g lấy con cho !"

"Mổ bụng lấy con?" Cảnh Dung nhíu mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-121-dat-ten-la-a-mat.html.]

Cô nghiêng đầu, thầm cân nhắc từ ngữ giải thích: "Là... những sản phụ nếu thể sinh thường thì rạch một đường bụng để đưa đứa bé , đó khâu bụng . Đợi ít lâu khi thịt da liền thì cắt chỉ."

Câu trả lời vô cùng trần trụi! cũng hiếm khi thấy cô kiên nhẫn giải thích như .

Cảnh Dung mà trán nổi vạch đen. Trước giờ từng con còn thể lấy từ trong bụng. Cũng trách Kỷ Vân Thư giải thích mà như lọt sương mù, bởi lẽ ở thời đại từng ai dám chuyện động trời như thế.

Thảo nào phụ nữ thời xưa đa phần đều c.h.ế.t vì sinh khó, tất cả là do phương pháp sinh mổ mà !

"Hóa !"

Cảnh Dung, ngài đừng hiểu mà giả vờ hiểu !

Thôi, vạch trần ngài nữa.

Kỷ Vân Thư thu đôi tay ướt lạnh về, định buông xuống thì bàn tay trái bất ngờ Cảnh Dung nắm chặt lấy, giữ lơ lửng giữa trung.

Dưới màn mưa rơi tí tách bên hiên, ánh mắt hai giao . Hắn cao hơn cô một cái đầu, khiến cô buộc ngẩng lên .

Tim cô bỗng thắt ! Cô cảm thấy điên mất !

Năm ngón tay thon dài gọn trong lòng bàn tay to lớn của Cảnh Dung, ấm từ truyền sang, hòa cùng dòng m.á.u đang chảy trong , sưởi ấm cô.

Rùng một cái, cô định rút tay về nhưng Cảnh Dung nhất quyết buông.

"Buông tay!" Giọng cô mang theo mệnh lệnh chứ cầu xin.

"Ta chỉ một câu thật lòng của cô. Trong lòng cô, thực sự , dù chỉ một chút?"

"..."

"Trả lời ." Cảnh Dung dùng sức nơi cổ tay, kéo cô sát về phía .

Sắc mặt Kỷ Vân Thư trầm xuống, lưỡi như líu , nên lời.

Kể từ khi cô câu "Ngài là Vương gia, là thứ dân", vị Vương gia suốt dọc đường từ Cẩm Giang đến đây đều im lìm một tiếng. Ngay cả lúc dừng chân nghỉ ngơi cũng thật xa, mắt chẳng thèm liếc cô lấy một cái.

Trên đường , cô cũng đôi bắt chuyện, nhưng đều im lặng đáp, hệt như một cái "bao trút giận". Cơn giận dồn nén tối nay e là giấu nữa, tuôn hết một lượt!

Kỷ Vân Thư cũng chẳng ngại nữa, ánh mắt kiên định thẳng : "Trong lòng ..."

Lời còn dứt!

"Hai vị?" Giọng Khắc Sát vang lên.

Trong tích tắc, Cảnh Dung buông tay, Kỷ Vân Thư vội vàng thu tay về. Chuyện nhỏ dường như tan biến theo gió mưa.

Khắc Sát bế đứa bé tay, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ, Kỷ Vân Thư đầy cảm kích.

Ông bước gần: "Cô nương, nếu cô, con e là cũng giữ . Cô là ân nhân của , cũng là ân nhân của con ."

"Khắc lão gia, xin đừng . Hành thiện tích đức là chuyện nên . Hơn nữa, hẳn là do phu nhân trời linh thiêng phù hộ cho đứa bé bình an vô sự."

"Dù thế nào nữa, cô vẫn là ân nhân của Khắc mỗ." Nếu đang bế con, lẽ Khắc Sát quỳ xuống dập đầu tạ ơn cô .

Nhìn sinh linh bé nhỏ , Kỷ Vân Thư mỉm , kìm bèn hỏi: "Có thể cho bế nó một chút ?"

"Tất nhiên là ."

Nói , Khắc Sát cẩn thận trao đứa bé sang tay cô. Kỷ Vân Thư đón lấy đứa trẻ, tim thắt , ngay cả thở cũng nhẹ nhàng hơn. Nhìn khuôn mặt nhỏ xíu trong tã lót, mắt cô bỗng cay cay.

"Cô nương nếu chê, thể đặt cho con một cái tên mụ ?" Khắc Sát hỏi.

Đặt tên? Việc bao giờ.

Nhẹ nhàng đung đưa đứa bé tay, Kỷ Vân Thư suy tư một chút : "Đứa bé may mắn sống sót cũng là một kỳ tích. Tuyệt xứ phùng sinh, mạt thượng sinh cơ (cơ hội sống nơi đường cùng), âu cũng là điềm lành. Chi bằng gọi là A Mạt , hy vọng thể vượt qua gian khó, sự lành sẽ tự tìm đến."

"A Mạt?" Khắc Sát lẩm bẩm cái tên, giãn ngươi vui vẻ: "Được, cứ gọi là A Mạt."

...

Loading...