Nhổ răng cửa cho lợn ăn?
Kiểu suy nghĩ quái đản chắc chỉ não bộ của Lý Thành mới nghĩ !
Cung Sĩ Lâm nhíu mày, cảm giác câu đó, răng cửa của đang run lẩy bẩy trong gió lạnh, như sắp đông cứng .
Hắn nuốt khan, nghiêm túc : “Lý Thành, sẽ cố hết sức giúp ngươi, nhưng ngươi thể đòi hỏi một bước là xong ngay . Ta Hàn Lâm Viện Học sĩ, những việc thể tự quyết định, nên nếu giúp thì chờ."
Lời lẽ vô cùng chân thành!
Lý Thành hỏi: "Chờ? Vậy ngươi cho cái mốc thời gian cụ thể ."
"Không thời gian cụ thể."
"Ngươi đang cố tình trêu ?"
"Lý do rõ , nếu ngươi cứ dồn ép, cũng đành chịu, cùng lắm thì ngươi tìm khác mà nhờ! Oán hận bao năm nay giữa và ngươi, nếu ngươi ghi hận thì cứ ghi, dù bao năm qua chúng vẫn sống thế mà." Cung Sĩ Lâm bày bộ dạng "lợn c.h.ế.t sợ nước sôi".
Hắn thực sự mỏi mồm ! Nói hết nước hết cái mà tên Lý Thành cứ như nước đổ đầu vịt. Nói nữa cũng bằng thừa. Thôi thì kệ xác, giúp nữa!
Lý Thành thấy tên bỗng dưng cứng rắn, đ.â.m lo giúp thật. Phải ở Hàn Lâm Viện, duy nhất quen chỉ Cung Sĩ Lâm. Người khác uy h.i.ế.p !
Hắn đành xuống nước: “Được , tóm ép ngươi nữa. chuyện ngươi liệu mà để trong lòng, nhanh lên cho là ."
Nhượng bộ đấy nhé.
Cung Sĩ Lâm lúc mới bình tĩnh : "Ta tự khắc ghi nhớ, chỉ là ngươi đừng bám riết lấy nữa."
"Dù cũng , nếu ngươi giúp xong việc , ân oán cũ giữa chúng coi như xí xóa, ai nợ ai."
"Nói ."
"Ta lấy danh dự nam nhi thề." vẻ mặt Lý Thành chân thành.
Cung Sĩ Lâm gật đầu, chỉnh tay áo Lý Thành lôi kéo nhăn nhúm, : "Được ."
Hắn định chính sảnh thì Lý Thành chặn đường.
Hả?
"Làm gì nữa?" Cung Sĩ Lâm bắt đầu thấy phiền. Hắn chỉ ngoài tiểu thôi mà! Có cần chặn đường mãi thế ?
"Ta còn một việc hỏi ngươi."
"Việc gì?"
Lý Thành ngập ngừng một chút nghiêm túc hỏi: "Ngươi quen Đỗ Mộ Bạch ?"
Câu hỏi bất ngờ khiến ánh mắt Cung Sĩ Lâm d.a.o động nhẹ, nhưng nhanh lấy vẻ bình thản: “Đỗ Mộ Bạch! Quen chứ, Tài t.ử Nam Thân, sáu năm treo cổ tự sát ở Văn xá, các đang điều tra vụ án của ? Sao chạy tới hỏi ?"
"Ý hỏi 'quen' là về , mà là hỏi riêng tư hai qua với ?"
"Tại hỏi thế?" Giọng Cung Sĩ Lâm chút cảnh giác.
Lý Thành: "Đừng quan tâm tại hỏi, cứ trả lời , hai qua riêng tư ?"
Cung Sĩ Lâm: "Có!"
"Có thật ?"
"Sao? Lạ lắm ?" Cung Sĩ Lâm hỏi ngược .
"Đại ca các quen , còn tin." Lý Thành kinh ngạc tột độ: “ bao giờ nhắc đến ngươi, ngươi cũng từng nhắc đến ! Hai là quan hệ gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1210-chi-la-ra-ngoai-di-tieu.html.]
Cung Sĩ Lâm bình thản đáp: “Vì chẳng gì đáng cả. Ta và gặp ở một hội thơ, thấy tài nên trò chuyện vài câu thôi! Coi như là quen , nhưng giao du nhiều. Nếu tính là quan hệ, thì chắc là chuyện tiến cử ."
Lý Thành ngơ ngác: "Tiến cử gì?"
"Sao cơ? Chẳng lẽ Bình Dương Hầu với ngươi, năm xưa chính là tiến cử Đỗ Mộ Bạch với ông ?"
Hoàn !
Xưa nay Lý Thành cứ tưởng Đỗ Mộ Bạch dựa tài năng thực lực mà cha coi trọng, nhận phủ môn sinh. Nào ngờ là do kẻ thù đội trời chung bao năm của tiến cử.
Hắn hình tập!
Cung Sĩ Lâm thấy vẻ mặt như , bèn kể : “Sáu năm , tình cờ gặp Đỗ Mộ Bạch ở hội thơ. Khi đó một bài thơ, thấy khá nên mời uống , trò chuyện vài câu. Lúc đó mới gia cảnh bần hàn, cửa tiến . dịp mấy ngày cha dẫn đến phủ ngươi bái phỏng, liền nhắc chuyện với Bình Dương Hầu, còn bài thơ của Đỗ Mộ Bạch cho cha ngươi . Bình Dương Hầu tấm tắc khen ngợi, lúc đó mới đồng ý nhận Đỗ Mộ Bạch phủ môn sinh."
"Sáu năm ? Sao ?"
"Mấy ngày đó ngươi khéo ở Cao Định! Hơn nữa cứ tưởng Bình Dương Hầu với ngươi nên cũng chẳng nhắc ."
Thì là .
Lý Thành hỏi: "Thế đó thì ? Các liên lạc nữa ?"
"Không."
"Vậy hôm Đỗ Mộ Bạch c.h.ế.t, ngươi gặp ?"
"Không! Ta với tính là quá , chỉ là khi tiến cử, mời uống một chén rượu cảm ơn thôi. Sau đó còn liên hệ gì nữa." Cung Sĩ Lâm trả lời thành thật, hỏi : “ tại ngươi hỏi vấn đề ? Chẳng lẽ ngươi nghi ngờ gặp hôm đó là ?"
Lý Thành nhíu mày đăm chiêu: "Ta chỉ hỏi cho thôi, thì thôi."
Hắn ý nghi ngờ Cung Sĩ Lâm. Chỉ là trong lòng vẫn đang suy đoán xem rốt cuộc hôm đó Đỗ Mộ Bạch gặp ai?
Cung Sĩ Lâm thấy ngẩn , hỏi: "Ngươi đang nghĩ gì thế?"
Hắn hồn: "Không gì, nghĩ linh tinh thôi. Được , điều cũng ."
"Vậy chúng mau nhập tiệc , đừng để họ đợi lâu."
Cung Sĩ Lâm . Chỉ là ngoài tiểu một cái mà Lý Thành chặn ở cửa nhà xí lôi thôi cả buổi.
Lý Thành ngẩn một lát cũng vội vàng đuổi theo.
Lúc tại chính sảnh.
Na Thác cho lui đám vũ kỹ ban nãy xuống, sang với Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung: “Gần đây trong phủ tuyển mấy võ sĩ võ công cao cường, chỉ còn múa kiếm. Chi bằng để họ múa kiếm trợ hứng, hai vị thấy thế nào?"
Kỷ Vân Thư đáp: "Tùy Vương gia sắp xếp."
"Tốt!" Na Thác vui vẻ, lớn tiếng lệnh vọng cửa: “Người , truyền mấy tên võ sĩ đây múa kiếm một phen. Hôm nay tâm trạng Bản vương , nếu múa sẽ trọng thưởng."
"Vâng!" Bên ngoài vọng tiếng đáp lời.
Ngay đó, bốn tráng sĩ đồng loạt bước .
Bốn to cao lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn như x.é to.ạc lớp áo! Da dẻ đen bóng, ánh mắt toát lên vẻ hung hãn.
"Tham kiến Vương gia."
Na Thác mỉm : “Bốn các ngươi, hôm nay Bản vương quý khách, các ngươi hãy múa kiếm trợ hứng. Phải giở hết bản lĩnh , nếu kẻ nào hết thì đừng trách Bản vương khách khí. Còn nếu khách của Bản vương vui lòng, sẽ trọng thưởng. Nghe rõ ?"
"Đã rõ!" Bốn đồng thanh hô vang.