NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1211: Yến tiệc Hồng Môn
Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:45:46
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn gã võ sĩ dàn trận, đồng loạt rút thanh trường kiếm quý giá của , bắt đầu múa kiếm theo lệnh của Na Thác.
Vì ban thưởng, tất nhiên ai nấy đều dốc hết sức . Dù cũng là trong giang hồ, là dân luyện võ, đường kiếm múa lên trông cũng trò nỗi. Hơn nữa, động tác của bọn họ đều tăm tắp, cứ như thể tập dượt từ .
Thế nhưng, Cảnh Dung dự cảm chẳng lành. Ánh mắt sắc như chim ưng của y dán chặt bốn thanh trường kiếm sắc bén . Những lưỡi kiếm phản chiếu ánh nến trong sảnh đường, toả luồng hàn quang lạnh lẽo.
Thỉnh thoảng, vài tia sáng lạnh loé lên, chiếu thẳng mắt y, khiến y chói mắt. Điều dường như đang ám chỉ một điều gì đó, khiến một dự cảm mãnh liệt và cấp bách chạy dọc trong đầu y.
Rất ít khi y cảm giác !
Kỷ Vân Thư lờ mờ nhận y điểm bất thường, bèn ghé sát , khẽ hỏi: "Huynh ?"
Y khẽ nhíu mày, ánh mắt cảnh giác vẫn rời khỏi bốn gã võ sĩ, thì thầm đáp : "Lát nữa nếu chuyện gì xảy , nàng nhất định ở sát bên cạnh ."
"Huynh phát hiện điều gì ?"
"Chỉ là đề phòng vạn nhất thôi."
Kỷ Vân Thư thấy ánh mắt y cứ dán chặt bốn đang múa kiếm giữa sảnh, trong lòng cũng đoán bảy tám phần. Nàng im lặng, ngay ngắn .
Trong khi đó, Na Thác ở vị trí chủ toạ tỏ vẻ mãn nguyện thưởng thức màn "biểu diễn", trong đầu tính toán xem lát nữa nên thưởng cho ai.
Trong bốn đó, một gã râu ria xồm xoàm, vóc dáng vạm vỡ gần Cảnh Dung nhất. Võ công của gã vẻ nhỉnh hơn ba còn , lực múa kiếm cũng mạnh. Tuy nhiên, ánh mắt gã thỉnh thoảng liếc về phía Kỷ Vân Thư.
Dường như đang chờ đợi cơ hội nào đó!
Thực tế chứng minh, nỗi lo lắng và dự cảm của Cảnh Dung quả nhiên sai!
Ngay khi gã đại hán vung kiếm chuẩn cho động tác tiếp theo, lẽ cả bốn cùng vung kiếm về phía , thì chỉ một gã đột ngột chĩa mũi kiếm về hướng Kỷ Vân Thư.
Nhanh như cắt, gã đ.â.m mạnh tới.
Hả?
Kỷ Vân Thư trừng lớn mắt, căn bản kịp né tránh! Theo phản xạ, nàng chỉ kịp ngả để tránh đường kiếm hiểm hóc .
rõ ràng là vô dụng!
Cảnh Dung vốn chuẩn từ , gần như trong tích tắc cầm lấy ly rượu mặt, dùng nội lực ném mạnh về phía thanh kiếm. Ly rượu đập trúng ngay lưỡi kiếm!
Lực đạo cực lớn khiến mũi kiếm lệch . Cảnh Dung thuận thế dậy, hất tung chiếc bàn, lập tức kéo Kỷ Vân Thư lưng che chở.
Trong chốc lát, sảnh chính loạn thành một đoàn.
Đám nha hầu bên cạnh sợ hãi rơi cả bình rượu và đĩa hoa quả tay xuống đất. Tiếng loảng xoảng vang lên chát chúa.
"Á!" Có hét lên, hoảng loạn bỏ chạy.
Cùng lúc đó, tên đại hán hành thích khi Cảnh Dung đ.á.n.h lệch kiếm, nhanh lấy thăng bằng, thu hồi lưỡi kiếm nhắm thẳng Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư mà lao tới.
Hắn đ.â.m tới tấp!
Tuy nhiên, Cảnh Dung hề tay phản kích, chỉ che chở cho Kỷ Vân Thư, liên tục né tránh những đường kiếm sắc lẹm.
Nếu là đây, y chắc chắn đoạt lấy thanh kiếm và chiếm thế thượng phong. tại tay? Mà chỉ một mực né tránh?
Sắc mặt Na Thác sa sầm xuống, dường như hề ý định sai lên giúp đỡ. Đôi mắt âm u chằm chằm Cảnh Dung, hai tay siết chặt vạt áo.
Mãi cho đến khi tên đại hán vẫn thể ép Cảnh Dung xuất chiêu, mới hạ lệnh: "Người , bắt cho Bổn vương!"
Ba gã võ sĩ còn lệnh, lập tức lao lên khống chế. Mãnh hổ nan địch quần hồ, một đ.á.n.h ba! Gã đại hán nhanh chóng khống chế, đè nghiến xuống đất.
Thị vệ của phủ Tam Vương gia cũng ập , rút kiếm chĩa tên đại hán. Hắn quỳ rạp mặt đất, còn chút sức lực phản kháng nào, trông như một cái xác c.h.ế.t.
Na Thác từ cao bước xuống, mặt đầy giận dữ, giơ chân đạp mạnh vai tên đại hán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1211-yen-tiec-hong-mon.html.]
"Thứ cẩu nô tài sống c.h.ế.t, dám cả gan hành hung trong phủ Bổn vương!"
Dứt lời, giật lấy thanh trường kiếm từ tay một tên thị vệ, vung lên nhắm thẳng cổ gã đại hán.
Một kiếm phong hầu! Máu tươi văng tung tóe ngay tại chỗ.
Gã đại hán trừng mắt, đồng t.ử co rút đầy vẻ dữ tợn, tay ôm lấy cổ họng cắt đứt, ngã vật đất c.h.ế.t tươi.
Hắn thậm chí còn cơ hội mở miệng lời nào!
Cơn giận của Na Thác dường như vẫn nguôi, ném mạnh thanh kiếm dính m.á.u xuống đất. Sau đó, lập tức sang Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư, vẻ mặt đầy áy náy bước tới hỏi: "Kỷ , Cảnh công tử, hai vị chứ?"
Kỷ Vân Thư quả thực chút hoảng sợ, nàng lưng Cảnh Dung, đáp lời.
Gương mặt lạnh lùng của Cảnh Dung vẫn giữ vài phần cảnh giác, y : "Chúng , chỉ là ..."
"Hắn dám động thủ g.i.ế.c ngay tại phủ Bổn vương, Bổn vương thể tha mạng?"
Ánh mắt Cảnh Dung trầm xuống: " g.i.ế.c như , đến nguyên do cũng hỏi ?"
Na Thác như chợt nhận điều gì: "Là Bổn vương sơ suất, quên mất điểm , thực sự quá tức giận." Vẻ mặt tỏ hối hận.
Cảnh Dung nhạt: "Chỉ sợ kẻ mục đích khác."
"Ý của Cảnh công t.ử là?"
"Tên võ sĩ đó thì vẻ chiêu nào cũng lấy mạng chúng , nhưng mũi kiếm hề sát khí, dường như đang thăm dò điều gì đó? Cho nên đoán, ý đồ của kẻ dừng ở đó, mà là chịu sự sai khiến của khác."
Ách!
Lời ám chỉ tên đại hán ai đó sai khiến, cố tình thử Cảnh Dung để tìm điều gì đó.
Na Thác giả vờ như hiểu, : "Dù mục đích của là gì, may là hai vị thương. Chuyện xảy trong phủ Bổn vương, Bổn vương thấy võ công khá nên mới chiêu mộ, ngờ xảy cơ sự . Bổn vương tất nhiên sẽ chịu trách nhiệm! Mong hai vị lượng thứ."
Cảnh Dung đáp: "Bây giờ cũng c.h.ế.t , thể truy cứu nữa, thôi bỏ ."
Hai chữ "bỏ " đầy sức nặng! Khiến Na Thác mà trong lòng chút hoảng hốt và chột .
Cảnh Dung rõ, đây là một bữa Yến tiệc Hồng Môn!
lúc , bên ngoài vang lên tiếng của Lý Thành: "Có chuyện gì ?"
Hắn bước nhanh , thấy một cái xác vũng m.á.u lênh láng. Hắn vô cùng lo lắng chạy đến mặt Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung, thấy họ bình an vô sự mới yên tâm.
"Đã xảy chuyện gì?"
Na Thác : "Là tên võ sĩ Bổn vương mời về tìm c.h.ế.t, Bổn vương thành cho thôi."
Lý Thành tin, sang Cảnh Dung. Cảnh Dung hiệu bằng mắt, bảo đừng hỏi nữa, chuyện đợi rời khỏi đây . Lý Thành hiểu ý, bèn im lặng.
Na Thác tiếp: "Chuyện tối nay, Bổn vương sẽ âm thầm điều tra rõ ràng, tin tức sẽ báo cho Kỷ và Cảnh công t.ử ngay. Chỉ tiếc bữa tiệc tối nay phá hỏng thế , thật mất hứng. Lần , Bổn vương nhất định sẽ chiêu đãi đàng hoàng. Bây giờ, để Bổn vương phái đưa các vị về."
Cảnh Dung từ chối: "Không cần , chúng tự về ."
"Nhỡ ..."
"Nếu thực sự kẻ nhắm chúng , thì đó cũng là ân oán của chúng , phiền Vương gia nhọc lòng can thiệp."
"Vậy , nhưng nếu bất kỳ chỗ nào cần giúp đỡ, cứ báo cho Bổn vương bất cứ lúc nào."
Sau đó, Cảnh Dung đưa Kỷ Vân Thư và Lý Thành rời khỏi phủ Tam Vương gia.