NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1216: Vương phủ có thích khách thì liên quan gì đến ta?

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:45:51
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên Tước!

Sau trận kịch chiến , trán lấm tấm mồ hôi, đôi mắt vằn đỏ sát khí.

mà... tại ?

Bạch Âm cũng lập tức giật phắt khăn che mặt xuống, kinh ngạc thốt lên: "Là ngươi?"

Liên Tước : "Ân oán giữa và ngươi coi như sòng phẳng."

"Chẳng ngươi nên đến g.i.ế.c mới đúng ?"

"Thanh kiếm của vẫn trong tay ngươi! Ta thể g.i.ế.c ngươi? Chỉ hy vọng ngươi trả kiếm cho , nó quan trọng với ."

Bạch Âm bĩu môi: "Ta cũng chẳng thèm cái thanh kiếm cùn đó của ngươi, coi như trả cái ơn ngươi cứu giúp hôm nay! Ngày mai ngươi tới mà lấy."

"Được!"

Quả nhiên sảng khoái.

Lúc , từ xa vọng tiếng huyên náo. Chắc là lính Vương phủ sắp đuổi tới nơi.

Liên Tước : "Lính Vương phủ sắp đến , mau ."

"Còn các ngươi..."

"Chia , ngày mai gặp ."

Dứt lời, Liên Tước dẫn của mất.

Bạch Âm sang Lang Bạc, thấy tay thương, hỏi: "Ngươi chứ?"

Lang Bạc khì: "Chút thương tích nhỏ, c.h.ế.t !"

Nói , hai chạy về hướng ngược .

Đợi đến khi lính Vương phủ đuổi tới nơi thì ngay cả cái bóng cũng chẳng thấy . Hoàn mất dấu.

"Đội trưởng, bây giờ?"

Tên đội trưởng quanh quất, tức đến méo cả mặt. Hắn lệnh: "Chia đuổi theo, nếu bắt , chúng cứ chuẩn sẵn đầu để gặp Vương gia ."

"Rõ!"

Mấy chục tên lính tản truy lùng như kiến vỡ tổ. Nếu bắt , với tính khí của Tam Vương gia, e là ai nấy đều khó sống. Sao dám bán mạng mà đuổi theo.

Ở một diễn biến khác, Na Thác đằng đằng sát khí xông viện của Cảnh Huyên.

Cảnh Huyên cũng chỉ mới về đến nơi. Ba nha sợ c.h.ế.t khiếp, nào Vương phi bình thường an phận thủ thường biến mất tăm . Các cô nàng cuống cuồng chạy quanh sân, suýt chút nữa là tìm Tam Vương gia báo cáo!

Giờ thấy trở về, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.

"Vương phi, ạ? Dọa c.h.ế.t chúng nô tỳ , cứ tưởng xảy chuyện gì? Vừa nãy trong phủ hình như thích khách, Vương phi chứ?"

Cảnh Huyên thần sắc bình tĩnh đáp: "Ta chỉ đến Tàng thư các tìm vài cuốn sách thôi, các ngươi cần lo lắng."

"Tìm sách?"

"Ừ."

Mấy nha khó hiểu. Trong lòng thầm nghĩ, Vương phi hôm nay kỳ lạ thế! Hết thả diều trắng đến chuyện nửa đêm tìm sách. Chẳng lẽ ốm đến hồ đồ thật ?

Vừa nghĩ dứt...

Cảnh Huyên bước phòng. chân bước , phía vang lên tiếng quát: "Đứng !"

Người nàng cứng đờ, chân chôn chặt tại chỗ. Chỉ thấy tiếng bước chân dồn dập đang lao tới từ phía .

Nàng mới ...

Chưa kịp phản ứng, thậm chí kịp mặt, lãnh trọn một cái tát trời giáng!

"Bốp!"

Lực tát cực mạnh, hất văng nàng ngã sõng soài xuống đất. Khóe môi rỉ máu. Gương mặt nóng rát đau đớn, tai ù như thể màng nhĩ rách toạc. Khoảnh khắc , đầu óc nàng trống rỗng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1216-vuong-phu-co-thich-khach-thi-lien-quan-gi-den-ta.html.]

Na Thác cao xuống, mắt tóe lửa giận. Cảnh Huyên đất, mới nhổm dậy một chút thì Na Thác giơ chân đạp mạnh lên năm ngón tay mảnh khảnh của nàng.

"Á!"

Đau! Đau thấu tâm can.

"Ta cứ tưởng cô là c.h.ế.t, hóa cũng đau !" Giọng điệu đầy châm chọc cay nghiệt.

Cảnh Huyên c.ắ.n chặt răng, trán vã mồ hôi lạnh, cố nén để bật thêm tiếng kêu nào.

Na Thác hề giảm lực chân, cúi xuống chất vấn: "Nói! Đám thích khách lúc và đám áo đen ở Tàng thư các tối nay do cô dẫn đến ?"

Nàng c.ắ.n răng đáp!

"Bổn vương hỏi cô, cô điếc ?"

"Vương phủ thích khách thì liên quan gì đến ?"

"Liên quan gì?" Na Thác xổm xuống, bóp chặt cằm nàng, hung tợn : “Cô tưởng Bổn vương là thằng ngu ? Nếu cô còn thật, sẽ cắt lưỡi cô. Nói mau, bọn chúng rốt cuộc đến tìm cô ?"

"Không !"

"Đã , cô nửa đêm Tàng thư các gì? Khéo xuất hiện nhiều áo đen ở đó như ."

Hừ!

Cảnh Huyên khổ: "Ta chỉ đến Tàng thư các tìm sách thôi."

"Sách? Nửa đêm tìm sách?" Kỳ lạ hết sức. Na Thác ngu đến mấy cũng tin.

Cảnh Huyên hất cằm, mặc cho m.á.u từ khóe miệng chảy xuống, bình thản : "Chẳng lẽ... đến Tàng thư các sách cũng phân biệt giờ giấc ? Thích khách khi nào đến, ? Ta mỗi ngày giam lỏng trong cái viện , canh kẻ giữ, cơ hội mà thông đồng với ngoài?"

"Cô..."

"Còn về đám áo đen đó, cũng họ là ai. Nếu bọn họ thực sự đến tìm , e rằng... Vương gia sẽ còn thấy ở đây nữa . Dù cái nơi như địa ngục trần gian , chán ngấy từ lâu ."

Câu rõ ràng chọc điên Na Thác. Hắn giận tím mặt, giơ tay định đ.á.n.h tiếp.

tay giơ lên... một bàn tay khác nắm chặt cổ tay, giữ giữa trung.

Hắn đầu , là Cung Sĩ Lâm.

"Ngươi ?"

Cung Sĩ Lâm : "Ngài đ.á.n.h như sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t Vương phi đấy." Hắn nhắc nhở.

Cái ...

Na Thác khựng , chút do dự. Hắn giật tay khỏi tay Cung Sĩ Lâm, phụ nữ mặt mày trắng bệch nhưng vẫn giữ vẻ quật cường như coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng đất. Hắn định tha cho nàng, nhưng vẫn thể tin lời nàng . Cộng thêm việc đám áo đen chạy thoát ngay mắt khiến cục tức trong n.g.ự.c chỗ xả.

Hắn nheo mắt ! Ra lệnh cho nha bên ngoài: "Người , mang t.h.u.ố.c của Vương phi đây cho Bổn vương."

Nha vội vã bưng bát t.h.u.ố.c .

Na Thác cầm bát thuốc, kề sát miệng Cảnh Huyên, : "Cô ốm ? Không ốm đến hồ đồ đòi tìm sách ? Tốt, Bổn vương sẽ đích bón t.h.u.ố.c cho cô."

Hắn bóp chặt hai má nàng, ép nàng mở miệng. Rồi... dốc mạnh bát t.h.u.ố.c họng nàng.

Thuốc đắng sộc khiến nàng sặc sụa, mặt đỏ bừng, nước mắt trào .

Bát t.h.u.ố.c cạn sạch, Na Thác ném toạc cái bát xuống đất. "Xoảng!" Cái bát vỡ tan tành.

Một mảnh sành b.ắ.n lên, cứa đuôi mắt Cảnh Huyên, m.á.u lập tức rỉ .

Bị hành hạ đến mức , nàng vẫn hề ý định cầu xin, ngược trong đôi mắt đỏ ngầu vẫn ánh lên sự quật cường!

Cung Sĩ Lâm thể nổi nữa. Thấy phụ nữ giày vò như , lòng đau như d.a.o cắt.

Hắn vội lên tiếng can ngăn: "Na Thác, đủ ."

Na Thác hừ một tiếng, cuối cùng cũng chịu buông tha, dậy chỉnh tay áo. Cảnh Huyên mất đà, ngã sấp xuống đất, thở hổn hển.

"Khụ khụ khụ..." Nàng ho sặc sụa.

 

 

Loading...