NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1217: Ta sẽ lột da ngươi
Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:45:52
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Na Thác cao xuống Cảnh Huyên đang thương tích đầy .
Cơn giận vẫn tan, gằn giọng: "Tối nay tạm tha cho cô, nhưng cô cho kỹ đây, nếu để phát hiện cô dính dáng đến đám thích khách , sẽ khiến cô sống bằng c.h.ế.t."
Nói xong, phất tay áo bỏ .
Cung Sĩ Lâm nán . Đợi Na Thác khuất, xổm xuống, xót xa phụ nữ mặt. "Người chứ?"
Cảnh Huyên cúi gầm mặt, tay nắm chặt vạt áo ngực, .
Cung Sĩ Lâm bất giác đưa tay , định chạm đỉnh đầu nàng, nhưng khi đầu ngón tay chạm tóc nàng, hèn nhát rụt về, nắm chặt thành nắm đấm!
Hắn ôm nàng lòng bao, trao cho nàng tất cả ấm của . là thể! Giữa và phụ nữ khả năng. Lý trí kìm hãm sự xúc động của .
Ngàn vạn lời trong lòng chỉ đúc kết thành một câu: "Vương phi, hãy coi trọng sức khỏe của ."
Hắn từ nhỏ an ủi khác, càng an ủi phụ nữ. Huống hồ lúc , lời đều trở nên vô nghĩa nỗi đau trong lòng Cảnh Huyên!
Nghe , Cảnh Huyên từ từ ngước đôi mắt đầy tơ m.á.u lên . Khi thấy rõ mặt, sự cảnh giác của nàng đều buông lỏng.
Môi nàng run run, thốt lên hai chữ chân thành: "Đa tạ."
"Ta cũng chẳng giúp gì cho ."
Nói , Cung Sĩ Lâm lấy từ trong áo một chiếc khăn tay, đưa về phía đuôi mắt đang chảy m.á.u vì mảnh sành cứa của nàng, nhẹ nhàng lau vết máu.
Cảnh Huyên đàn ông mặt, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Nàng sống ở Hồ Ấp một năm, nếm trải đủ sự lạnh lẽo của thế gian, chịu đựng bao giày vò. đàn ông hết đến khác giúp đỡ nàng, chẳng khác nào than sưởi giữa trời tuyết.
Ân tình giống như một tia nắng ấm áp trong ngày đông giá rét, bao bọc lấy nàng.
"Trong một ngày, ngài cứu hai ." Giọng nàng khẽ, dường như còn lẫn vị m.á.u tanh nồng trong miệng.
Tim Cung Sĩ Lâm thắt , hốc mắt cay cay, nhưng che giấu nhanh. Hắn : "Cho dù là ai thì cũng sẽ như thôi."
"Đa tạ."
"Chuyện nhỏ thôi mà."
Hắn để chiếc khăn tay dậy rời .
Cảnh Huyên theo bóng lưng , nước mắt kìm mà tuôn rơi. Bao nhiêu uất ức và đau đớn trong khoảnh khắc ập đến như thác lũ, như xé nát tâm can nàng. Đau đến thở nổi.
, nàng hứa với Cảnh Dung, nàng sẽ sống ! Sẽ tìm đến cái c.h.ế.t nữa.
Mấy nha bên cạnh ái ngại. Lòng suy cho cùng sắt đá. Mặc dù bọn họ tuân lệnh Na Thác giám sát vị Vương phi hữu danh vô thực , nhưng sống chung một năm, cũng hiểu rõ tính cách của Cảnh Huyên, ít nhiều cũng vài phần thương cảm và xót xa.
Vì thế, họ tiến lên đỡ nàng dậy. "Vương phi, chứ?"
Nàng gì, mặc cho họ dìu cơ thể yếu ớt của đến lên giường nệm. Các nha bận rộn bôi t.h.u.ố.c và giúp nàng chải rửa. Nàng cứ đó bất động, trong tay vẫn nắm chặt chiếc khăn tay màu xám mà Cung Sĩ Lâm để .
________________________________________
Bạch Âm dẫn Lang Bạc chạy một mạch từ Tam Vương phủ về ngôi nhà cổ. Trên đường ai đuổi theo.
Lang Bạc thấy dẫn chạy sâu trong ngõ hẻm, : "Chỗ kín đáo thật đấy, ai mà nghĩ tìm ở đây chứ!"
"Sao ngươi tìm bọn ?"
"Lát nữa !"
Hai về đến nhà cổ, đẩy cửa bước . Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đợi sẵn. Thấy họ bình an trở về, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm.
"Hai chứ?" Cảnh Dung hỏi.
Bạch Âm đáp: "Không , cắt đuôi bọn lính , chỉ là Lang Bạc thương chút thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1217-ta-se-lot-da-nguoi.html.]
Môi Lang Bạc trắng bệch, một cánh tay nhuộm đỏ m.á.u tươi. Cảnh Dung vội kéo phòng băng bó.
Tống Chỉ bưng một chậu nước nóng , mang thêm nhiều chai lọ t.h.u.ố.c trị thương. Hắn tò mò về mới đến , nhưng thấy thương nên cũng tiện hỏi nhiều, lẳng lặng lui ngoài.
Kỷ Vân Thư dùng kéo cắt ống tay áo của Lang Bạc. Tay áo ướt đẫm m.á.u như thể vắt nước. Cánh tay đỏ lòm, vết kiếm c.h.é.m sâu.
Kỷ Vân Thư lo lắng, tìm kim chỉ và đồ sát trùng, : "Ta khâu cho ngươi, sẽ đau đấy, ngươi ráng chịu đựng nhé."
Lang Bạc vẻ nam t.ử hán đại trượng phu, hề hề: "Không , cô nương cứ tự nhiên! Dù cũng c.h.ế.t ."
Kỷ Vân Thư cạn lời, tập trung xử lý vết thương cho . Cảnh Dung bên cạnh cũng vô cùng xót xa.
Hì hục một lúc lâu mới băng bó xong. Chậu nước nóng Tống Chỉ mang ban nãy giờ đỏ ngầu.
Cảnh Dung hỏi: "Sao ngươi ở đây?"
Lang Bạc kể: "Thực Vương gia rời khỏi kinh thành là tìm Tần Tịch . thời gian trong lòng cứ thấy bất an, lo Vương gia xảy chuyện, nên quyết định đến tìm . Đợi xong việc về."
Kỷ Vân Thư hỏi: "Vậy Tần Tịch cô nương thì ?"
"Cô lắm, cô luôn lo lắng cho Vương gia, thấy ngày nào cũng ủ rũ nên hiểu tâm tư của . Cô bảo cứ đến Hồ Ấp tìm Vương gia, xong việc hẵng về tìm cô ."
"Ngươi đúng là cái đầu gỗ!" Kỷ Vân Thư mắng.
Hả?
Lang Bạc ngơ ngác: "Kỷ cô nương..."
"Người đợi ngươi bao lâu nay, ngươi chỉ một lòng nghĩ đến Vương gia nhà ngươi. Tần Tịch cô nương rộng lượng mới để ngươi , nhưng trong lòng cô chắc chắn buồn."
"Cái ..." Lang Bạc gãi đầu, ngại ngùng vô cùng: “Ta cũng nghĩ nhiều, chỉ lo ở Hồ Ấp gặp chuyện nên vội chạy tới thôi."
là đầu gỗ thật!
Cảnh Dung hỏi tiếp: "Vậy ngươi tìm bọn bằng cách nào?"
Lang Bạc đáp: "Kể cũng trùng hợp. Ta đến Cao Định thì trong thành xảy hai vụ án mạng, đồn một vị Kỷ sờ cốt họa ảnh, ngay chắc chắn là . Sau đó hỏi thăm đường đến Thành Ty Bộ, Tam Vương gia tối nay mở tiệc mời Vương gia và Kỷ cô nương, liền bám theo. Đợi bên ngoài một lúc thì thấy , định hiện thì Vương gia dẫn Kỷ cô nương . Lo gặp chuyện nên đồ hành lẻn , quả nhiên sai, thấy cảnh tượng đó. May mà Vương gia , nếu cả đời tha thứ cho mất."
"Cũng nhờ ngươi và Bạch Âm đến kịp thời, nếu tối nay chúng e là khó thoát."
Nhắc đến đây, Bạch Âm : "Mọi , và Lang Bạc suýt chút nữa thì , may mà giúp."
Hửm?
"Ai?" Cảnh Dung hỏi.
"Là kẻ từng đả thương!"
"Hắn ?" Cảnh Dung kinh ngạc.
Cuộc đối thoại của họ khiến Lang Bạc như vịt sấm, cái gì mà với chả ?
Hắn vội hỏi: "Bạch Âm, đó rốt cuộc là ai thế? Lúc nãy bảo sòng phẳng gì đó với ngươi? Lại còn bảo kiếm ở chỗ ngươi? Trước đây các ngươi thù oán ?"
Bạch Âm gật đầu: "Thù lớn là đằng khác! Ta còn đ.â.m cho một kiếm, suýt c.h.ế.t."
"Cái gì? Sao ngươi sớm, thế lúc nãy báo thù cho ngươi ." Lang Bạc kích động.
Dám bắt nạt của , lột da ngươi .
Nếu lúc nãy Bạch Âm cho , chắc chắn cửa Tam Vương phủ khô m.á.u với đám đó .
Nghe Lang Bạc , Bạch Âm dở dở , giải thích thế nào.