NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1218: A Di Đà Phật

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:45:53
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Âm chỉ : "Dù nãy cũng cứu mạng chúng ! Nếu ngươi thực sự báo thù cho , thì thành kẻ mang nợ , trả mãi hết."

Bạch Âm là sòng phẳng, ân oán phân minh. Năm xưa Liên Tước đ.â.m một kiếm, cũng trả một kiếm. Hôm nay Liên Tước tay cứu giúp, trả kiếm cho , coi như là thực sự hết nợ.

Cảnh Dung để tâm đến chuyện hai bọn họ, y trong phòng vài bước, cau mày suy tư: "Trước đó rõ ràng ý định g.i.ế.c , truy đuổi từ Nghĩa Ô đến tận đây, tại đột nhiên giúp chúng ? Mục đích là gì?"

Nghĩ mãi thông!

Bạch Âm : "Ta hứa sẽ trả kiếm cho , đợi ngày mai đến, sẽ tìm cách hỏi cho rõ."

"Ừ, đến lúc đó ngươi cứ dò hỏi khéo léo xem . cũng cẩn thận, dù kẻ đó cũng loại hiền lành, tiếp cận chúng chắc chắn mưu đồ."

"Ta sẽ cẩn thận."

Kỷ Vân Thư thấy đều thấm mệt, bèn : "Hôm nay xảy nhiều chuyện , nghỉ sớm ."

Đêm khuya.

Kỷ Vân Thư và Bạch Âm đều nghỉ. Cảnh Dung và Lang Bạc vẫn trong phòng.

Về những chuyện xảy dọc đường , cũng như những gặp, Lang Bạc cũng nắm sơ sơ.

Hắn cảm thán: "Không ngờ thời gian qua xảy nhiều chuyện như ."

"Ta cũng ngờ." Cảnh Dung nhấp một ngụm , : “Ngươi cũng thật là! Thực cần thiết tới đây."

"Thuộc hạ tất nhiên tới , thời gian qua đêm nào cũng mơ thấy Vương gia."

"...Ồ!" Cảnh Dung cảm thấy mí mắt giật giật. Câu mà... sai sai.

Lang Bạc tiếp tục: "Không tại , cứ dự cảm chẳng lành, cho nên chuyến , yên tâm, sống cũng yên ."

"Thôi , dù ngươi cũng tới , cũng thể đuổi ngươi về."

Lang Bạc hề hề. Dù cũng quyết định ăn vạ ở đây ! Có tám con ngựa kéo cũng về.

Hắn Cảnh Dung đối diện, bỗng thấy xúc động. Cảm giác như lâu ngày gặp . Trái tim đang treo lơ lửng của cuối cùng cũng đặt xuống.

"Vương gia."

"Hửm?"

"Được ở bên cạnh Vương gia, thấy yên tâm hơn bất cứ điều gì."

Cảnh Dung : "Nói thật lòng, ngươi ở bên cạnh, cũng thấy thiếu thiếu cái gì đó! thể cứ giữ ngươi bên mãi, ngươi cũng nên cuộc sống riêng."

"Ta hiểu, đợi giúp Vương gia và Kỷ cô nương xong việc , thấy hai yên , sẽ về tìm Tần Tịch, lúc đó sẽ sống đàng hoàng với cô ." Hắn , hỏi: “ mà Vương gia, hai thực sự tin tưởng vị Thành thế t.ử ?"

"Sao tự nhiên hỏi ?"

"Thuộc hạ chỉ lo, dù tên Thành thế t.ử đó là Hồ Ấp, tiếp xúc lâu, là quỷ còn , nhỡ xảy chuyện gì thì ?"

"Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ! Hiện tại thông tin về Sát Hòa quá ít ỏi, và Bạch Âm tìm kiếm bao lâu nay vẫn bặt vô âm tín! Cho nên, cũng chỉ đành tin tưởng Thành thế t.ử thôi."

Lang Bạc gật đầu, thở dài một tiếng.

lúc , ngoài cửa vang lên tiếng : "Cảnh công tử, hai vẫn nghỉ ?"

Là Tống Chỉ!

Hắn bước , tay ôm một bộ chăn đệm sạch sẽ gấp gọn gàng.

"Tống công tử, muộn thế việc gì ?"

"Không gì, mang chăn đến cho vị công t.ử ." Tống Chỉ Lang Bạc.

Lang Bạc vội dậy: "Ngươi là Tống Chỉ ?"

"Hả? Huynh... ?"

"Ta từ Nghĩa Ô tới đây, về vụ án ở Hí trang, cho nên cũng sơ qua về ."

"Hóa !" Tống Chỉ gượng gạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1218-a-di-da-phat.html.]

Lang Bạc tự giới thiệu: "Ta tên là Lang Bạc, là tùy tùng của công t.ử nhà . Huynh việc gì cứ sai bảo , cần ngại. Hơn nữa, chỗ là của , còn cảm ơn cho chúng tá túc."

"Đâu , thực cảm ơn các vị mới đúng. Nếu nhờ Cảnh công t.ử và Kỷ công t.ử giúp giải oan, đến Cao Định? Hơn nữa dọc đường cũng nhờ họ giúp đỡ nhiều." Tống Chỉ khiêm tốn đáp.

Cảnh Dung : "Tống công tử, chúng cũng đừng khách sáo ngoài trong nữa, tóm ngoài thì nương tựa giúp đỡ lẫn ."

"Phải , Cảnh công t.ử chí ." Tống Chỉ gật đầu lia lịa, liếc quanh phòng, hỏi Lang Bạc: “Có điều tối nay... Lang công t.ử định ngủ ở ?"

Lang Bạc vỗ ngực: "Ta ngủ đất là ."

"Thế ? Huynh đang thương, trời lạnh thế , nền đất lạnh lắm."

"Không , quen . Đừng thương, thực khỏe như trâu , mai là đ.á.n.h đ.ấ.m ngay."

Tống Chỉ trán nổi vạch đen.

Thấy , Cảnh Dung đón lấy bộ chăn đệm tay Tống Chỉ, : "Tống công t.ử cần lo, tối nay ngủ cùng ."

Hả?

Lang Bạc mắt tròn mắt dẹt. Hắn theo Cảnh Dung bao nhiêu năm, bao giờ ngủ chung giường với y cả.

Hắn nghi ngờ hỏi: "Công tử, chắc chứ?"

Cảnh Dung liếc , hỏi ngược : "Sao? Ngươi ngủ với ?"

"Thực thì cũng gì, chỉ là ..."

Chưa hết câu thì Tống Chỉ ngắt lời: "Thế , giường của Cảnh công t.ử lớn lắm, hai ngủ sẽ chật! Giường của rộng hơn, chi bằng Lang công t.ử chịu khó sang ngủ cùng phòng với ."

Lang Bạc từ chối: "Thế... tiện lắm , còn ôn thi mà? Ta sợ phiền , thôi sang phòng Bạch Âm."

"Giường Bạch Âm còn bé hơn." Tống Chỉ , hỏi vặn: “Chẳng lẽ Lang công t.ử chê ? Không ở chung phòng với ?"

"Tất nhiên là ."

"Vậy thì ." Tống Chỉ xong liền giật bộ chăn đệm từ tay Cảnh Dung.

Cứ thế nhất quyết kéo Lang Bạc sang ngủ cùng !

Thịnh tình thể chối từ, Lang Bạc cũng đành chịu.

Tống Chỉ trải giường xong xuôi, bảo: "Lang công tử, ngủ phía trong nhé, như thế sẽ chạm cánh tay thương của ."

"...Được." Lang Bạc ngượng ngùng đáp, vẫn cố vớt vát: “Tống công tử, thực là kẻ thô lỗ, quen dầm mưa dãi nắng , thể chiếm giường của ."

"Đừng từ chối nữa." Tống Chỉ thổi tắt nến. Kéo lên giường.

Hai giường, ai cũng im thin thít, giữa hai còn cách một nhỏ.

Lang Bạc cũng từng ngủ với lạ! Hồi đó từ Cẩm Giang về kinh thành, ngủ cùng Vệ Dịch suốt dọc đường. mới quen Tống công t.ử ngủ chung, ít nhiều cũng thấy quen.

Tuy trong lòng thấy ngại, nhưng khổ nỗi dễ ngủ. Vừa nhắm mắt cái là ngủ say như c.h.ế.t!

Tống Chỉ thì ngay ngắn, đang định giấc ngủ, ai ngờ ...

Lang Bạc đột nhiên trở , tay vắt một cái, đập bộp lên Tống Chỉ. Một cái chân cũng gác luôn lên.

Ách!

Tống Chỉ trợn tròn mắt. Toàn cứng đờ. Cái quái gì thế ?

Lúc , động cũng dám động. Hắn nào vị Lang công t.ử nết ngủ đến thế.

Định gọi dậy bảo thu tay chân về, nhưng nghĩ đang thương, chắc mệt lắm, nên thôi bỏ , nỡ đ.á.n.h thức.

Hắn cứ thế im re, nhắm mắt cam chịu.

Hai tay bất giác chắp ngực.

Trong lòng thầm niệm: A Di Đà Phật! Thiện tai thiện tai...

 

 

Loading...