Sau lời nhắc nhở của Kỷ Vân Thư, Lý Thành mới ý thức bắt nhầm !
mà giữa thanh thiên bạch nhật hùng hổ bắt , giờ thả thì chút mất mặt. Vì sĩ diện, lừng khừng một lúc mới miễn cưỡng lệnh cho hai tên thị vệ: “Thả !"
Hắn phất tay hiệu. Hai tên thị vệ từ từ nới lỏng dây trói.
Cũng may, đây chỉ là một sự hiểu lầm tai hại! Gã đồ tể cuối cùng cũng rửa sạch tội danh. Tuy nhiên, thả , vung tay thật mạnh, trong lòng đầy uất ức nhưng dám càn, chỉ dám : “Ta là g.i.ế.c mà, mấy quan cứ thích vu oan giá họa cho dân đen."
Lý Thành trừng mắt: "Ngươi là kẻ tình nghi, bản quan bắt ngươi gì là sai? Ngươi dám oán thán ?"
Gã đồ tể lập tức co rúm : "Không... dám."
Ai mà dám chứ.
"Bản quan cũng là dựa chứng cứ mà bắt , giờ chứng minh ngươi vô tội thì đương nhiên thả ngươi ."
"Vâng ."
Kỷ Vân Thư kéo Lý Thành sang một bên, nhỏ: “Cho dù Đỗ Mộ Bạch thực sự va đập ở đây thì cũng thể khẳng định g.i.ế.c là gã đồ tể, bởi vì bằng chứng trực tiếp. Phàm là án mạng thì lý cứ rõ ràng. Lần khi bắt , Thành thế t.ử nhất định cân nhắc kỹ những điều . Nếu , ngài lo cho uy danh quan của thì cũng để ý đến miệng lưỡi thiên hạ chứ?"
Đây là lời nhắc nhở chân thành.
Lý Thành hiểu ý, đáp: "Ta hiểu ."
"Hy vọng Thành thế t.ử thực sự hiểu."
Tên đầu là quên ngay mà. Thế nên Kỷ Vân Thư mới nhắc nhở kỹ càng như .
Lý Thành khẳng định: "Lần là hiểu thật , yên tâm ."
Kỷ Vân Thư cũng chẳng thêm nữa.
Tên thị vệ bước tới hỏi: "Lý đại nhân, giờ thế nào ạ?"
Làm thế nào ?
Lý Thành lườm một cái: "Đương nhiên là mau chóng đến địa điểm tiếp theo."
"Vâng ."
"Mau dẫn đường."
"Rõ!" Tên thị vệ khom lưng , vội vàng dẫn đến địa điểm kế tiếp.
Lý Thành híp mắt với Kỷ Vân Thư: "Kỷ công tử, giờ vẫn còn sớm, chúng mau tiếp thôi."
"Ừm."
Nàng gật đầu.
Thế là cả đoàn tức tốc di chuyển.
Địa điểm thứ hai một con phố. Con phố quá hẻo lánh, mặt đường khá rộng rãi. Người bộ và xe ngựa qua tấp nập, quá đông đúc nhưng cũng chẳng vắng vẻ.
"Tránh , tránh mau!" Thị vệ của Lý Thành hét lớn từ xa, chặn đường và khoanh vùng một khu vực.
Hành động khiến dân vô cùng bất mãn.
"Chuyện gì ?"
"Ai mà ! Quan phủ việc, dân đen chúng nhiều thế."
"Nghe là đang điều tra án mạng đấy."
"Án mạng của ai?"
"Thì hai vụ án ầm ĩ nhất gần đây chứ ai."
Nghe , mới vỡ lẽ. thắc mắc: "Sao án mạng tra đến tận đây?"
Không ai câu trả lời. Thế là xúm bên ngoài rào chắn, xem ngóng.
Tên thị vệ dẫn đường chỉ tay xuống đất, bẩm báo với Lý Thành: "Đại nhân, là chỗ ."
Lý Thành, Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung bước tới. Trên mặt đất mặt họ là một hàng những khối tròn lồi lên, cũng đắp bằng xi măng, giống hệt những khối "núi nhỏ" dùng để treo thịt heo của gã đồ tể lúc nãy. Những khối xếp thành hàng ngang mặt đường, mục đích là để giảm tốc độ xe ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1222-dia-diem-thu-hai.html.]
Nói cách khác, nó công dụng y hệt gờ giảm tốc thời hiện đại!
Đây là đầu tiên Kỷ Vân Thư thấy thứ ! Nàng ngờ xưa sớm nghĩ ý tưởng , bèn buột miệng: “Thật thú vị."
Thú vị?
Cảnh Dung cạnh nàng, thấy câu lẩm bẩm đó liền ghé sát hỏi: "Thú vị? Tại thú vị?"
là đồ tò mò.
Kỷ Vân Thư chỉ những gờ giảm tốc mặt đất, : "Những thứ thú vị."
"Thú vị ở chỗ nào?"
"... Cái ..." Kỷ Vân Thư giải thích thế nào cho hiểu, đành thốt hai chữ: “Đẹp mắt!"
Đẹp mắt!
Cái gì với cái gì thế ?
Cảnh Dung nghệ mặt , nửa hiểu nửa . Mấy cục u mặt đường thì gì mà ?
Hắn kịp hỏi thêm thì tên thị vệ bên cạnh lên tiếng: “Đại nhân, ngài xem, chắc chắn là chỗ . Lúc đó Đỗ Mộ Bạch nhất định là ngã ở đây!"
Giọng điệu chắc nịch.
Lý Thành xong cũng gật gù, vuốt cằm : "Ừm, vẻ giống đấy!"
Mọi xung quanh im lặng chờ đợi.
Hắn tiếp tục suy luận: "Có lẽ Đỗ Mộ Bạch hung thủ đẩy ngã ở đây, cả ngã ngửa , lưng đập xuống đất nên va những thứ . Chắc là... thể là như ."
vẫn dám khẳng định chắc chắn, xong liếc Kỷ Vân Thư, chờ ý kiến của nàng.
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung , cùng hướng mắt xuống những gờ giảm tốc mặt đất.
Kỷ Vân Thư tự hỏi: Là chỗ ?
Không giống!
Lông mày nàng khẽ nhíu .
Lý Thành quan sát sắc mặt nàng, trăm mối vẫn thông. Thấy vẻ mặt nàng ngày càng nghiêm trọng, nhịn hỏi: “Không chỗ ?"
Ánh mắt Kỷ Vân Thư chợt đanh , nàng : "Tuyệt đối chỗ ."
Dùng từ "tuyệt đối"!
"Tại ?"
Mọi xung quanh đều dỏng tai lên , nguyên do.
Kỷ Vân Thư kiên nhẫn giải thích: “Tình huống thường chia hai trường hợp. Một là nạn nhân ngã khi vẫn còn tỉnh táo. Trong quá trình ngã, cơ thể chắc chắn sẽ phản ứng tự vệ, ví dụ như giãy giụa. Mà một khi giãy giụa, các khớp xương sẽ phản ứng theo, khiến điểm tiếp đất đổi! Dẫn đến điểm chịu lực ở lưng cũng khác , lực va chạm đều, các vết lồi xương sườn sẽ thể giống y hệt . ba vết lồi xương sườn Đỗ Mộ Bạch giống như đúc, cho nên loại trừ trường hợp ."
Nàng giải thích cặn kẽ, sợ hiểu nên chậm rãi. Quả nhiên ai nấy đều gật gù hiểu .
Lý Thành hỏi: "Vậy còn trường hợp thứ hai?"
Kỷ Vân Thư một vòng quanh những gờ giảm tốc, tiếp tục giải thích: “Trường hợp còn là Đỗ Mộ Bạch ngất mới ngã xuống."
"Thì sẽ thế nào?"
"Nếu ngất mới ngã, cơ thể sẽ mềm nhũn, các khớp xương phản ứng, điểm chịu lực ở lưng cũng sẽ khác! Ba điểm lồi tuyệt đối thể xuất hiện cùng lúc một chiếc xương sườn . Vì , cũng loại trừ nốt khả năng ."
Cả hai trường hợp đều phủ quyết thẳng thừng!
Người dân xung quanh vỡ lẽ, đầu tiên họ một màn phân tích chiều sâu đến , trong lòng dấy lên sự khâm phục đối với vị thư sinh trẻ tuổi . Kỷ mà Thành Ty Bộ mời về quả nhiên hạng tầm thường.
Lý Thành cũng hiểu ngay: "Vậy ý của cô là... Đỗ Mộ Bạch từng đến đây, và nơi va chạm cũng chỗ ?"
"Chính xác!"