Chính xác!
Kết luận đưa dứt khoát. Lời Kỷ Vân Thư luôn khiến thể phản bác.
Đám thị vệ cũng vô cùng nể phục nàng. Bọn họ vốn tưởng đây là nơi Đỗ Mộ Bạch va đập, nhưng qua phân tích của nàng, suy đoán đó đều bác bỏ .
Trong đám đông rộ lên tiếng bàn tán.
"Lợi hại quá!"
"Vị Kỷ đúng là nhân tài."
"Vụ án ngài thì chắc chắn sẽ phá thôi."
" các bác đoán xem, hung thủ là ai?"
"Chắc chắn ."
"Tiếc thật, một tài t.ử đang yên đang lành g.i.ế.c hại, tiếc quá, tiếc quá."
"Cũng may vụ án cuối cùng cũng xử ."
"Haizzz."
Đủ loại âm thanh vang lên, từ khâm phục Kỷ Vân Thư chuyển sang tiếc thương cho vị tài t.ử .
Giữa những tiếng thở dài tiếc nuối , Lý Thành dẫn quân cùng Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung rời , trả sự thông thoáng cho con phố. Chỉ là động thái của Thành Ty Bộ bắt đầu lan truyền khắp thành Cao Định, và danh tiếng của Kỷ Vân Thư cũng theo đó mà bay xa.
Rời khỏi con phố đó lâu, nhóm Kỷ Vân Thư đến địa điểm thứ ba.
Nơi là một cây cầu!
Gần cầu một ngôi miếu nên qua tấp nập vô cùng.
Vừa đến nơi, Lý Thành hạ lệnh: "Phong tỏa hai đầu cầu !"
"Rõ!" Thị vệ nhận lệnh.
Kỷ Vân Thư kịp ngăn cản thì đám thị vệ nhanh chóng chặn ở hai đầu cầu.
Thật là cạn lời!
Kỷ Vân Thư chỉ định đến xem qua thôi, ngờ Lý Thành rùm beng lên thế . Người dân qua cầu, thì việc gấp, thì lễ miếu, ai nấy đều tỏ bất mãn với hành động của Lý Thành. Thậm chí bắt đầu loạn.
"Các cái gì thế? Chúng cần qua, tránh mau!"
"Đại nhân lệnh, cây cầu tạm thời ." Thị vệ đáp.
Mọi càng thêm tức giận: “Nha môn các ăn kiểu gì thế hả?"
" ! Chúng qua cầu."
"Cho chúng qua cầu!"
Tiếng la ó vang lên ầm ĩ như sấm nổ ở cả hai đầu cầu. Lý Thành cũng ngờ sự việc thành thế . Đám thị vệ vất vả lắm mới trấn an dân.
Để mất thời gian, tên thị vệ chỉ lên thành cầu : “Đại nhân, Kỷ , xem. Đây là địa điểm cuối cùng chúng tra . Trên lan can cầu đá những khối tròn lồi lên , chúng nghĩ thể đây là thứ gây vết thương xương sườn Đỗ Mộ Bạch nên ghi ."
Nhìn kỹ thì quả nhiên lan can cầu đá nhiều khối tròn như .
Lý Thành Kỷ Vân Thư, chờ ý kiến.
Kỷ Vân Thư quan sát xung quanh, chằm chằm lan can cầu đá một hồi : “Chỗ ... quả thực giống. Nếu Đỗ Mộ Bạch khác đè ngửa , sự việc xảy trong nháy mắt nên kịp phản ứng, kịp giãy giụa! Do đó lực ép và vị trí tiếp xúc ở lưng sẽ đồng nhất."
Lý Thành hỏi: "Nói nghĩa là cùng hung thủ ăn uống gì đó ở gần đây? Rồi xảy tranh chấp?"
Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ đáp: "... Ừm, khả năng."
Có khả năng?
Lý Thành rối rắm: "Rốt cuộc là ?"
Kỷ Vân Thư: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1223-dia-diem-thu-ba.html.]
Im lặng kéo dài!
Mọi nín thở chờ đợi xem Kỷ Vân Thư sẽ gì.
Lý Thành giục: "Kỷ công tử, cô cho một lời chứ!"
Kỷ Vân Thư khẽ "ừm" một tiếng kéo dài, : “... Ý của là, thể thôi."
Nghe , Lý Thành phấn khích mặt: "Tốt, cho tìm ngay."
Hắn hô lớn: "Người , mau lục soát quanh đây xem chỗ nào khả nghi ."
"Rõ!"
Đám thị vệ lập tức tản tìm kiếm, hiệu suất việc cao.
Kỷ Vân Thư vẫn cầu nhúc nhích. Nàng cảm thấy gì đó đúng.
Lý Thành sợ dân loạn, cản trở họ nên vội hạ lệnh cho thị vệ hai bên rút lui, để dân qua cầu. Tiếng ồn ào cũng theo đó mà biến mất.
Cảnh Dung thấy sắc mặt Kỷ Vân Thư khác lạ, bèn hỏi nhỏ: "Nàng nghi ngờ chỗ ?"
Quả nhiên, hiểu nàng nhất vẫn là Cảnh Dung.
Nàng cũng đang phân vân: "Ta cũng nữa."
"Ta cùng nàng tìm xung quanh xem ."
Nàng suy nghĩ một chút, kịp gì thì Lý Thành thấy nàng bất động bèn hỏi: “Kỷ công tử, tìm thấy ? Các còn tìm ở nữa? Chẳng lẽ... chỗ ?"
Kỷ Vân Thư đáp: "Ta cũng dám khẳng định."
" cả thành Cao Định chỉ ba chỗ , hai chỗ cô bảo thể, chỗ chắc sai !"
"..."
Theo lời Lý Thành thì đúng là , nhưng nàng vẫn thấy lấn cấn.
"Ta cũng giải thích thế nào."
"Vậy..."
"Ta dạo quanh đây một chút xem ."
Nàng cùng Cảnh Dung xuống cầu, quan sát xung quanh. Lý Thành đành dẫn theo đám thị vệ cùng.
Xung quanh gì bất thường cả. Cho đến khi... họ đến bên ngoài một con hẻm nhỏ.
Lý Thành do để ý nên dẫm một tấm chiếu rách.
"Ái da!"
Có tiếng kêu lên.
Từ tấm chiếu, một cái đầu bù xù bất ngờ nhô lên. Người đó bật dậy, ôm lấy chân la oai oái: “C.h.ế.t , c.h.ế.t ..."
Tiếng la thất thanh khiến đám Lý Thành giật nảy .
"Kẻ nào?"
Tất cả đều chằm chằm dậy từ chiếu.
Người đó đầu tóc rối bù, quần áo rách rưới, quấn một cái chăn cũ nát ẩm ướt, rõ ràng là một gã ăn mày.
Gã ăn mày ôm chân, đám lạ mặt mặc quan phục mặt, kinh ngạc tức giận nhưng hề tỏ yếu thế: “Ta là ai ư? Ta là tổ tông của cái chốn ! Các dám xông địa bàn của , dẫm lên đồ của , đè nát chân , mau đền tiền đây!"
Kỷ Vân Thư thề rằng đây chắc chắn là gã ăn mày kiêu ngạo và to gan nhất nàng từng gặp. Dám đắc tội cả quan phủ cơ đấy.
Lý Thành vốn là tiểu bá vương, ở cái thành Cao Định ai dám chọc ? Ngay cả Nhị Vương gia, Tam Vương gia cũng nể mặt vài phần. Giờ thì , một tên ăn mày c.h.ử.i té tát còn đòi tiền. Cục tức bốc lên tận não, chỉ tay quát: “To gan thật! Có tin bây giờ bắt ngươi tống giam ngục ?"
Khí thế của gã ăn mày lập tức xẹp xuống. Dù hung dữ đến mấy cũng với quan! Gã kéo tấm chiếu rách gần, lí nhí: “Tiểu nhân cũng chỉ là ở đây thôi mà..."